Thứ Tư, ngày 26 tháng 11 năm 2014

GIẢI MÃ HIỆN TƯỢNG BÍ ẨN:

HỒN LÌA KHỎI XÁC

Ngày 6/10, các nhà khoa học tại Đại học Southampton (Anh) tuyên bố đã khám phá ra bí ẩn của hiện tượng “hồn lìa khỏi xác” sau khi tiến hành cuộc nghiên cứu y học lớn nhất từ trước tới nay trên những người hụt chết.
Hiện tượng con người vẫn có những trải nghiệm đầy ý thức về mọi vật xung quanh sau khi tim ngừng đập, não ngừng hoạt động hoàn toàn luôn là một vấn đề đau đầu với các nhà khoa học và gây ra không ít tranh cãi.
Giải mã hiện tượng bí ẩn: Hồn lìa khỏi xác
Các nhà khoa học tìm ra câu trả lời về hiện tượng "hồn lìa khỏi xác"
Để giải quyết câu hỏi này, các nhà khoa học Đại học Southampton đã dành ra 4 năm trời để nghiên cứu hơn 2000 người trải qua giai đoạn tim ngừng đập hoàn toàn tại 15 bệnh viện ở Anh, Mỹ và Úc.
Họ phát hiện ra rằng, gần 40% số người sống sót sau khi tim ngừng đập mô tả về một dạng “ý thức” vẫn tồn tại trong thời gian họ chết lâm sàng, trước khi tim họ hoạt động trở lại.
Một bệnh nhân đã kể lại rằng, ông đã “thoát xác” hoàn toàn và đứng trong góc phòng theo dõi toàn bộ quá trình các bác sĩ hồi sức cấp cứu cho chính ông trên giường bệnh.
Mặc dù tim ngừng đập và đã “chết” trong suốt 3 phút, tuy nhiên người đàn ông 57 tuổi đến từ Southampton này vẫn nhớ như in hành động của các y bác sĩ và mô tả lại rõ ràng âm thanh của máy móc trong phòng cấp cứu.
Giải mã hiện tượng bí ẩn: Hồn lìa khỏi xác
Người đàn ông chứng kiến các bác sĩ cấp cứu cho mình từ góc phòng. (Ảnh minh họa)
Bác sĩ Sam Parnia thuộc Đại học bang New York (Mỹ), người đứng đầu nhóm nghiên cứu, giải thích: “Chúng ta đều biết rằng não không thể hoạt động sau khi tim ngừng đập. Nhưng trong trường hợp này, ý thức con người dường như vẫn tiếp tục tồn tại tới 3 phút sau khi tim ngừng hoạt động, mặc dù bộ não thường "tắt" sau tim chừng 20-30 giây”.
Ông Parnia giải thích tiếp: “Người đàn ông này mô tả lại được mọi thứ diễn ra trong phòng, nhưng quan trọng nhất là 2 tiếng bíp từ một chiếc máy vốn chỉ phát ra âm thanh 3 phút một lần”.
“Như vậy, chúng tôi có thể tính được thời gian tồn tại của ý thức con người sau khi chết. Những gì mà người đàn ông này kể lại rất đáng tin cậy, và chúng đều diễn ra đúng như trong thực tế”, bác sĩ Parnia nói.
Trong số 2.060 ca tim ngừng đập mà họ nghiên cứu, có 330 người sống lại, và 140 người trong số đó cho biết họ cảm nhận thấy ý thức mình vẫn hoạt động trong khi được cấp cứu.
1/5 số bệnh nhân này nói rằng họ cảm nhận được sự thanh bình khác thường sau khi “chết”, trong khi gần 1/3 số người sống lại cho hay thời gian xung quanh như chậm đi hoặc nhanh lên.
Giải mã hiện tượng bí ẩn: Hồn lìa khỏi xác

Bác sĩ Sam Parnia, người đứng đầu công trình nghiên cứu
Một số người nhìn thấy luồng ánh sáng rực rỡ như một ánh chớp màu vàng hoặc mặt trời tỏa sáng.
Số khác thì có cảm giác sợ hãi hoặc đang chới với dưới nước sâu. Ngoài ra, 13% số người sống sót cảm nhận rõ hiện tượng “hồn lìa khỏi xác”, và cũng chừng ấy người nói rằng các giác quan của họ được tăng cường đáng kể.
Bác sĩ Parnia tin rằng có rất nhiều người đã trải qua cảm giác tương tự khi họ cận kề với cái chết, nhưng những loại thuốc gây mê hay thuốc giảm đau sử dụng trong quá trình cấp cứu đã khiến họ không thể nhớ được trải nghiệm đó.
Bác sĩ này nói: “Chúng tôi ước tính có hàng triệu người đã có những trải nghiệm sinh động về cái chết, nhưng bằng chứng khoa học thu được vẫn còn khá ít ỏi. Nhiều người nói rằng đó chỉ là ảo giác, ảo ảnh, tuy nhiên trong thực tế chúng lại rất khớp với những sự kiện đã diễn ra”.
Nhóm nghiên cứu này dự định sẽ tiếp tục mở rộng công trình của mình tới nhiều đối tượng hơn nữa để có được câu trả lời rõ ràng hơn về hiện tượng“hồn lìa khỏi xác”.

HẠNH PHÚC ĐÍCH THỰC

MỘT VIỆC BẠN CẦN LÀM ĐỂ TÌM THẤY


Hạnh phúc được tìm thấy bởi việc tập trung vào những thứ chúng ta có, và không tập trung vào những thứ chúng ta không có.

Tâm trí chúng ta tạo ra nhiều suy nghĩ có thể khiến chúng ta bất hạnh. Nhưng cụm từ quan trọng ở đây là “tâm trí chúng ta tạo ra”. Những suy nghĩ và niềm tin chúng ta lưu giữ trong tâm trí ảnh hưởng rất lớn lên mọi thứ về chúng ta. Ở Mĩ và đa số các nước phát triển trên thế giới, con người bị hao mòn bởi chủ nghĩa tiêu thụ. Quá nhiều bất hạnh của chúng ta đến từ mong ước rằng sự việc trở nên khác đi… ước chúng ta có một thứ gì đó khác thay vì thứ chúng ta đang có.

Tôi nhớ về một lần gặp một phụ nữ có đứa con gái xinh xắn. Cô rất hạnh phúc với đứa con của cô, nhưng cô thực sự muốn có thêm đứa nữa. Ngay cả khi chồng yêu cô và đứa con yêu cô, thì cô vẫn cảm thấy hoàn toàn bất hạnh vì cô không có được đứa con thứ hai. Tất cả năng lượng tinh thần của cô, tất cả bình luận tinh thần của cô hướng đến chuyện đó, vì thế mà cô vô cùng đau khổ. Đối với những người trong chúng ta không ở trong hoàn cảnh của cô, chúng ta có thể cho rằng điều đó thật buồn cười, hoặc kì lạ, nhưng câu chuyện đó là một bài học tôi hy vọng có thể động viên tất cả chúng ta dành chút thời gian, thậm chí có lẽ dừng lại ngay bây giờ, để suy ngẫm về câu hỏi “Trong cuộc sống của tôi, tôi đang tập trung vào những gì mà tôi không có?” Tôi có thể đảm bảo rằng nếu chúng ta tập trung vào những gì chúng ta không có thì chúng ta sẽ trở nên bất hạnh…chúng ta sẽ đau khổ. Nỗi bất hạnh của chúng ta có thể bắt nguồn từ bất kỳ thứ gì mà chúng ta đang tập trung vào nó. Có lẽ chúng ta nghĩ mình sẽ hạnh phúc khi chúng ta giảm thêm 50 pound nữa. Có lẽ hạnh phúc sẽ đến khi chúng ta đạt đến một ngưỡng tài chính nào đó. Có lẽ khi chúng ta được thăng chức. Chúng ta cuối cùng sẽ hạnh phúc khi chúng ta gặp được người tình tri kỷ của chúng ta và bắt đầu một cuộc sống mới bên nhau. Hoặc có lẽ, như ví dụ về quý bà tôi vừa kể, hạnh phúc sẽ xuất hiện khi chúng ta có một đứa con. Danh sách có thể dài vô tận vì ngay khi chúng ta thoả mãn được một trong những mong ước của chúng ta thì một mong ước mới sẽ xuất hiện và do đó chúng ta cũng tiếp tục đau khổ. Chúng ta có thể muốn trở nên khoẻ mạnh, muốn đạt điểm cao hơn trong những bài thi, muốn mua được chiếc xe đầu tiên của chúng ta; danh sách có thể vô tận.

Theo nhiều cách, cuộc đời chúng ta giống như vua Sisyphus trong thần thoại Hy Lạp, bị các vị thần xử tội đày xuống Diêm vương và bị phạt vĩnh viễn. Ông ta phải không ngừng lăn một hòn đá nặng nề to lớn lên một ngọn đồi – và khi nó chạm đến đỉnh đồi, nó lại lăn xuống. Ông ta cố sức để mang hòn đá lên đỉnh ngọn đồi, chỉ để xem nó lăn xuống trở lại, liên tục, mãi mãi. Tôi nghĩ đôi lúc tâm trí chúng ta giống như thế; chúng cũng không dừng lại. Ở bất kỳ độ tuổi nào, bất kể chúng ta mong muốn điều gì, thì một thứ khác sẽ đến rất nhanh, và chúng ta sẽ nói “Bây giờ tôi muốn thứ đó.” Nó gây sốc nếu bạn nghĩ về nó, và nó có thể tiếp tục trong suốt cuộc đời chúng ta.

Trẻ em cũng không thể chờ đợi để nhận những món quà sinh nhật hoặc vào dịp Giáng sinh. Nhưng chúng nhanh chóng chán những món đồ chơi mới của chúng và chuyển sang thứ khác. Liệu chuyện này đã thay đổi? Khi chúng ta lớn hơn, những món đồ chơi mới của chúng ta trở nên to hơn và sang trọng hơn, như một chiếc xe hơi mới, một bạn tình mới, một ngôi nhà mới…và chúng ta trở nên chán chúng một cách nhanh chóng và tiếp tục. Chúng ta muốn một thứ gì đó khác, một thứ gì đó nhiều hơn.

Chúng ta không hạnh phúc với thứ chúng ta có và chúng ta lúc nào cũng khao khát một thứ khác.

Làm sao để chúng ta thoát khỏi vòng luẩn quẩn này? Có cách nào để ta không sa vào “vòng quay của vua Sisyphus”? Và nó đơn giản đến bất ngờ. Tất cả những gì chúng ta phải làm là hạnh phúc với những gì chúng ta đang có.
Một lần nữa: Tất cả những gì chúng ta phải làm là hạnh phúc và tập trung vào những thứ chúng ta đang có, ở đây, ngay bây giờ.
Nhưng làm sao chúng ta làm được điều này trong cuộc sống hằng ngày của chúng ta, vì tâm trí chúng ta (rất nhanh) có xu hướng muốn bắt đầu tập trung lại vào những thứ chúng ta không có? Hãy nhận ra kiểu tập trung chú ý này sẽ không có ích cho chúng ta. Chúng ta phải thực sự, thực sự tin rằng việc tập trung vào những thứ chúng ta không có sẽ làm chúng ta đau khổ. Chúng ta phải tin rằng việc tập trung vào thứ chúng ta có ngay bây giờ và tập trung vào thứ chúng ta được may mắn có ngay bây giờ sẽ làm chúng ta hài lòng. Theo nhiều cách, điều này cũng có sức mạnh như công thức E = MC2, và nó cũng hay và đơn giản. Tất cả những gì chúng ta phải làm là tập trung vào thứ chúng ta có và không tập trung vào những thứ chúng ta không có. Chúng ta phải sung sướng với những thứ chúng ta có và không nghĩ đến thứ chúng ta không có. Nó thật đơn giản, nhưng nó hay và tao nhã.

Khi chúng ta nghĩ về điều này, chúng ta phải nhận ra triết lý vừa thay đổi này của chúng ta sẽ làm các nhà quảng cáo tiêu dùng và các nhà quảng cáo trên thế giới rất không vui. Họ tiêu tốn hàng tỷ đôla để cố làm cho chúng ta trở nên bất hạnh về những sự việc trong hiện tại, để chúng ta sẽ muốn một thứ gì đó khác, để chúng ta cảm thấy “không đủ”. Nếu không thì chúng ta sẽ tiêu tiền để mua những thứ họ đang bán. Tôi không muốn chỉ đổ lỗi nó cho các nhà quảng cáo và tiếp thị. Chúng ta cũng có lỗi như họ. Chúng ta làm điều tương tự với bản thân. Chúng ta nghĩ về những thứ người khác có, như sự thành công hay tình yêu hay bất kì điều gì. Và bởi vì chúng ta đang nghĩ đến những thứ họ có và thứ chúng ta không có nên chúng ta trở nên bất hạnh. Thay vào đó, điều gì xảy ra nếu chúng ta tập trung vào những thứ chúng ta có? Điều gì xảy ra nếu chúng ta tập trung vào những thứ hay, đẹp mà chúng ta có trong cuộc sống? Một số người có thể có ít hơn những người khác, nhưng tất cả chúng ta vẫn có thể có một cuộc sống đẹp.

Nếu bạn không biết điều này về tôi, tôi thực sự thích dành thời gian ở các tu viện và tôi biết rất nhiều người sống ở tu viện. Khi bạn chọn lối sống thầy tu, bạn từ bỏ mọi thứ. Nhưng những người sống cuộc sống đơn giản đó thường là những người hạnh phúc nhất mà tôi từng gặp trong suốt cuộc đời của tôi. Họ thường là con người tốt đẹp. Họ có thể gần như không có gì hết và họ vẫn có thể tập trung vào thứ họ có. Thứ họ có có lẽ không phải là của cải vật chất, nhưng họ có một tình yêu đối với cuộc sống, ngay ở đây và bây giờ, và họ hạnh phúc… rất hạnh phúc.

Vậy tại sao chúng ta không thể làm giống họ? Tại sao chúng ta không thể tập trung vào thứ chúng ta có? Có lẽ chúng ta có một gia đình tốt, dù chúng ta không thể có được ngôi nhà đẹp nhất trong khu dân cư. Có lẽ chúng ta đôi lúc không cảm thấy khoẻ, nhưng chúng ta tự do và có thể đi bộ trong thiên nhiên và chúng ta có thể thích thú khi ở ngoài trời. Có lẽ chúng ta vẫn chưa tìm thấy tình yêu của cuộc đời chúng ta, nhưng chúng ta có những người bạn tuyệt vời quan tâm chúng ta và là người chúng ta dành thời gian với họ. Danh sách những thứ chúng ta có có thể tiếp tục trong một thời gian dài nếu chúng ta bắt đầu tập trung vào chúng và tán dương chúng. Một lần nữa, nó không cần phải nhiều: Chỉ cần một cuộc đi bộ vào sáng sớm, khi mọi vật bình yên và tĩnh mịch, có thể đem lại cho chúng ta hạnh phúc nằm ngoài sức tưởng tượng của chúng ta. Chỉ cần kết nối với những người bạn có thể đáng giá hơn việc sống ở khách sạn sang trọng nhất thế giới. Danh sách những thứ chúng ta có và những thứ chúng ta có thể tập trung vào có thể tiếp tục không ngừng. Bằng cách nhận ra những thứ chúng ta có thay vì tập trung vào thứ chúng ta không có, chúng ta khám phá ra một trong những bí mật then chốt của hạnh phúc.

Khi chúng ta làm điều này thì khi đó chúng ta có thể sống một cuộc đời tốt đẹp, hạnh phúc và mãn nguyện.
The One Thing You Need to Do to Find Real Happiness
by Robert Puff, Ph.D. in Meditation for Modern Life
YTL dịch

CHÙA THIÊN MỤ & CÁC CHÙA CHÂU Á


Châu Á có rất nhiều ngôi chùa đẹp. Việt Nam chỉ có duy nhất chùa Thiên Mụ lọt top những ngôi chùa đẹp nhất châu Á do Lonely Planet bình chọn.

Không nơi đâu trên thế giới lại có nhiều đền chùa như ở châu Á. Thậm chí, một số ít trong chúng còn được dát vàng. Thế nên, người châu Âu từng đặt cho châu Á cái ‘nickname’  là “phương Đông vàng”.

Chùa Thiên Mụ có phong cảnh sơn thủy hữu tình.
Chùa Thiên Mụ có phong cảnh sơn thủy hữu tình.
Việt Nam chúng ta, đền chùa nhiều chẳng thua bất cứ nước nào ở châu Á, nhưng chỉ mỗi chùa Thiên Mụ ở Huế là lọt vào danh sách top đền chùa tháp đẹp nhất châu Á của Lonely Planet.
Được xây dựng trên một ngọn đồi cao, nhìn xuống dòng sông Hương thơ mộng. Cách 4km về phía tây nam của thành phố Huế. Ngôi chùa này không chỉ là biểu tượng của cố đô Huế mà còn của Việt Nam. Tháp Phước Duyên 8 cạnh, cao 21m, 7 tầng được xây dưới thời vua Thiệu Trị, năm 1844 là công trình thu hút du khách nhất khi đến đây. Ngoài ra, sự hài hòa giữa công trình kiến trúc với thiên nhiên trong khuôn chùa cũng được du khách đánh giá cao.

Khuôn viên chùa Thiên Mụ.
Khuôn viên chùa Thiên Mụ

Xem thêm các chùa châu Á lọt top những ngôi chùa đẹp nhất châu Á do Lonely Planet bình chọn.

1Đền Angkor Wat (Siem Reap, Campuchia)

Angkor Wat là ngôi đền hùng vĩ, kỳ diệu và đẹp nhất trong quần thể đền Ankor. Ban đầu, ngôi đền ở tỉnh Siem Reap này xây ra để thờ thần Visnu của Ấn Độ giáo. Sau này, khi vương triều Khmer theo Phật giáo, Angkor Wat chuyển sang thờ Phật.

2. Đền Vàng (Amritsar, Ấn Độ)

Tại châu Á, có nhiều đền chùa mạ vàng, nhưng không có chùa nào xứng đáng với cái tên Đền Vàng bằng ngôi chùa xinh đẹp ở thành phố Amritsar, bang Punjap, Ấn Độ. Người Ấn đã dùng tới 10 ngàn tấn vàng để mạ lên ngôi đền này.

3. Shwedagon Paya (Yangon, Myanmar)

Không chỉ người Ấn Độ, mà người Myanmar cũng vô cùng “chịu chơi”. Người Myanmar không chỉ lấy vàng dát phía bên ngoài chùa, mà còn dùng thêm 5448 viên kim cương và 2317 viên hồng ngọc để đính lên phía trên hình vương miệng ở chỏm tháp lớn nhất.

4. Đền Borobudur (Borobudur, Indonesia)


Tọa lạc ở miền Trung đảo Java, đền Borobudur được xây vào thế kỷ thứ 8 đến thứ 9, bởi vương triều vô cùng sùng đạo Phật Sailendra. Sau khi vương triều này sụp đổ, chùa đã bị bỏ quên trong gần 10 thế kỷ trước khi được các nhà khoa học người Hà Lan tìm ra vào năm 1814.

5. Chùa Jokhang (Lhasa, Trung Quốc)


Ngôi chùa có 1300 năm tuổi này chính là trung tâm tín ngưỡng của toàn cõi Tây Tạng. Hàng ngày, từng đoàn sóng người không ngớt tuôn về đây để cúng bái chính là minh chứng tiêu biểu nhất. Quần thể kiến trúc này là kết hợp giữa kiến trúc Ấn Độ, Nepal và Trung Hoa thời Đường.

6. Đền Kinkaku-ji (Kyoto, Nhật Bản)

Kinkaku-ji là  một ngôiđền vàng khác của châu Á. Kinkaku-ji  là một trong những biểu tượng của văn hóa Nhật. Đềnđược xây dựng năm 1397, như là hành cung để tướng quân Ashikaga Yoshimitsu nghỉ ngơi.

Sau này, con trai ông đã biến nơi này thành chùa. Gần 500 năm sau, năm 1950, đền bị một vị sư đốt. Nhà sư này đã tìm cách tự tử sau khi gây án, nhưng bị ngăn cản. Mẹ nhà sư đã nhảy xuống sông tự vẫn sau khi bị tra hỏi. Năm 1956, nhà sư chết trong ngục khi đang thụ án. Sau vụ cháy, đền được trùng tu lại, dát thêm lớp vàng hai tầng trên.

7. Tháp Bodhnath (Bodhnath, Nepal)

Tháp Bodhnath đầu tiên được xây dựng vào năm 600, sau công nguyên, bởi vua Tùng Tán Can Bố, sau khi cải theo đạo Phật. Theo truyền thuyết, đây là công trình thể hiện sự ăn năn của vua sau khi vô tình giết cha.

8. Đền Khajuraho (Khajuraho, Ấn Độ)

Nếu ai đó quá nhạy cảm với đề tài tính dục, không nên đi thăm đền Khajuraho, bởi nó sẽ là bạn đỏ mặt không thôi. Tôn giáo mà ngôi đền này thờ chính là tình dục. Các ngôi đền được bao phủ bởi hằng hà sa số những bức tượng, phù điêu, tranh ảnh thể hiện cảnh từng cặp trai giá hoặc từng nhóm trai gái đang giao hoan. Ngoài ra, còn có rất nhiều bức phù điều về các nữ thần, vũ nữ apsara… Kamasutra - cẩm nang về giường chiếu của người Ấn xuất phát từ đây.

9. Chùa Wat Pho (Bangkok, Thái Lan)

Còn có tên khác là chùa Đức Phật ngồi tựa lưng, bởi trong chùa có một bức tượng Phật nằm dài 46m, cao 15m dát vàng. Phần mắt và chân tượng được làm bằng gỗ khảm xà cừ. Lòng bàn chân tượng mô tả chi tiết 108 tướng tốt của đức Phật Thích Ca.

10. Đền Prambanan (Yogjakarta, Indonesia)


Đây là ngồi đền Hindu giáo lớn nhất đảo Java. Vật liệu chính tạo nên quần thể tháp này là núi đá lửa. Prambanan được xây dựng vào thế kỷ thứ 9, bởi vua Rakai Pikatan, lúc đạo Hindu đang thống trị đảo Java, sau đền Borobudur khoảng 50 năm.

11. Tu viện Punakha Dzong (Punakha, Bhutan)


Tu viện được xây dựng bởi đức Lạt Ma Ngawang Namgyal, người có công hợp nhất đất nước Bhutan, trong khoảng 1637-1638. Là tu viện cổ xưa và lớn thứ 2 Bhutan. Là một trong những công trình tráng lệ nhất của đất nước thanh bình này.

CẢM XÚC VÀ BẢN NGÃ


Bản ngã không những là phần trí năng không được kiểm soát của bạn, là tiếng nói luôn vang vang ở trong đầu bạn, thường giả vờ là bạn, mà bản ngã còn là phần cảm xúc, mà bạn thường không ý thức, được gây ra do phản ứng của cơ thể với tiếng nói ở trong đầu bạn.

Như ta đã biết, tiếng nói của bản ngã này hầu như lúc nào cũng tạo ra loại ý nghĩ tương tự đi kèm, và sự tha hóa hiển nhiên diễn ra trong cơ cấu của các quá trình suy nghĩ của bản ngã, bất kể chúng mang nội dung gì. Cơ thể bạn luôn phản ứng lại lối suy nghĩ mang tính tha hóa này bằng cách tạo ra những cảm xúc tiêu cực. Tiếng nói ở trong đầu bạn kể ra một câu chuyện mà cơ thể bạn tin như thể đó là một điều có thật và cơ thể bạn sẽ có phản ứng dưới dạng những cảm xúc tiêu cực. Đến lượt những cảm xúc đó lại cung cấp thêm năng lượng cho những ý nghĩ vô thức đã tạo nên xúc cảm ban đầu đó.

Đây là cái vòng luẩn quẩn giữa những ý nghĩ và cảm xúc không được bạn kiểm chứng, và điều này tạo điều kiện cho lối nghĩ gây nên bởi cảm xúc và tạo nên những câu chuyện đầy cảm tính.

Phần cảm xúc của bản ngã thay đổi theo từng người. Một số người có phần cảm xúc mạnh hơn ở những người khác. Những ý nghĩ kích thích những đáp ứng đầy xúc cảm ở trong cơ thể bạn có lúc đến quá nhanh đến nỗi trí năng bạn chưa đủ thời gian để hình thành nên lời nói thì cơ thể bạn đã phản ứng bằng một xúc cảm, và xúc cảm ấy được kích thích để trở thành hành động. Những ý nghĩ đó có mặt trước khi bạn có thể diễn tả chúng thành lời, và ta có thể gọi đó là những thành kiến sai lầm từ thuở nguyên sơ. Chúng thường có nguồn gốc từ những ý nghĩ sai lầm có sẵn trong mỗi người, thường là vào lúc ta còn rất bé. “Không nên cả tin vào người khác” có thể là một ví dụ về những định kiến vô thức có sẵn, trước khi người ấy có thể diễn tả những định kiến sai lạc này thành lời. Trường hợp này có thể xảy ra ở một người mà những mối quan hệ đầu tiên trong đời họ – thường là với bố mẹ và anh chị em trong gia đình – đã không tạo nên nền móng vững chắc cho sự tin cậy lẫn nhau. Một vài ý nghĩ vô thức khác còn phổ biến hơn nữa là:

“Không ai cần tôi cả”.
“Tôi luôn phải đấu tranh để sống còn”.
“Tôi không bao giờ làm đủ tiền để tự nuôi sống mình”.
“Đời sống luôn làm cho tôi thất vọng”.
“Tôi không xứng đáng được thành công”.
“Tôi không đáng được yêu thương”.

Những định kiến vô thức đó tạo ra cảm xúc trong cơ thể, rồi cảm xúc lại tạo ra ý nghĩ hoặc những phản ứng cấp thời. Như thế, chúng tạo nên thực tại của bạn.

Tiếng nói của bản ngã liên tục ngăn cản trạng thái khỏe mạnh tự nhiên của cơ thể. Hầu như mọi người đều phải chịu những căng thẳng và bức xúc không phải vì những yếu tố bên ngoài gây ra, mà là do suy nghĩ của họ gây ra. Bản ngã có mặt ở trong cơ thể bạn và cơ thể chẳng làm gì được hơn ngoài việc phản ứng lại với mọi mô thức suy nghĩ có tính chất tha hóa của bản ngã. Cứ như thế, những ý nghĩ tiêu cực mang theo một chuỗi những cảm xúc tiêu cực, không thoát ra được.

Vậy cảm xúc tiêu cực là gì? Đó là cảm xúc độc hại đối với cơ thể, gây trở ngại cho sự vận hành quân bình và hài hòa của cơ thể. Sợ hãi, lo lắng, giận dữ, thù hằn, buồn bã, ác cảm, ganh tị, ghen tuông… tất cả những cảm xúc tiêu cực này đều có khả năng làm gián đoạn dòng năng lượng chảy qua cơ thể, tác động đến tim, hệ tiêu hóa, hệ miễn dịch, đến việc sản sinh ra hormone… Ngay cả ngành y học hiện đại, dù không biết gì nhiều về cách thức hoạt động của bản ngã, cũng bắt đầu nhận ra mối liên hệ giữa những trạng thái cảm xúc tiêu cực với bệnh tật. Một cảm xúc có tác hại cho cơ thể bạn cũng sẽ tác động đến những người mà bạn đang tiếp xúc và qua một chuỗi các phản đứng gián tiếp sẽ làm ô nhiễm cho biết bao nhiêu người mà bạn chưa hề gặp. Có thể dùng một từ để chỉ chung cho tất cả mọi cảm xúc tiêu cực, đó là cảm giác bất bình.

Vậy những cảm xúc tích cực có gây tác động tích cực đối với cơ thể không? Những cảm xúc tích cực có làm gia tăng sức mạnh của hệ miễn nhiễm, tạo ra sinh lực và chữa lành cơ thể không? Quả thật là có. Nhưng ta cần phân biệt các cảm xúc tích cực có tính phiến diện do bản ngã tạo ra và các cảm xúc tích cực sâu hơn, phát xuất từ trạng thái tự nhiên khi có sự nối kết giữa bạn với Hiện hữu. Những xúc cảm tích cực của bản ngã vốn đã chứa đựng trong nó cái đối cực và có thể rất nhanh chóng chuyển sang trạng thái đối lập đó. Ví dụ cái mà bản ngã thường gọi là yêu thực ra chỉ là những mong muốn được sở hữu và là những bám víu có tính nghiện ngập, vì chỉ trong thoáng chốc, nó dễ dàng chuyển sang thù hận. Sự trông ngóng về một chuyện gì đó ở tương lai, tức khuynh hướng quá coi trọng tương lai của bản ngã, sẽ nhanh chóng trở thành những thứ đối nghịch – thất vọng và buồn bã – khi những điều bạn mong chờ không đến hay không như ý bạn mong đợi. Ngày hôm nay ta thấy vui vì được ngợi khen và nhìn nhận thì hôm sau những chỉ trích và sự thờ ơ sẽ làm cho ta cảm thấy buồn. Niềm vui của một cuộc truy hoan dễ hóa thành vẻ ảm đạm và choáng váng ngay sáng hôm sau. Trong thế giới của hai đối cực, bạn không thể có tốt mà chẳng có xấu, không thể có vui mà chẳng có buồn.

Những cảm xúc do bản ngã sinh ra đều do tự đồng hóa giữa trí năng với những yếu tố bên ngoài, mà rõ ràng những yếu tố ngoại lai này là không bền vững và có thể thay đổi bất cứ lúc nào. Những cảm xúc sâu xa hơn ở trong bạn không phải là một cảm xúc, theo ý nghĩa thông thường, mà đó chính là trạng thái Hiện Hữu sâu xa. Cảm xúc chỉ có trong thế giới nhị nguyên, tức có sự đối nghịch. Còn trạng thái Hiện Hữu thì đôi khi có thể bị che mờ, nhưng chúng không có sự đối nghịch. Từ trong bạn, chúng thể hiện ra thành niềm vui, niềm an bình và đó là những trạng thái Hiện Hữu sâu xa, phản ảnh bản chất chân thực của con người bạn.

Trích: Thức tỉnh mục đích sống – Eckhart Tolle

NGẤT NGÂY VẺ ĐẸP HUYỀN ẢO

HOANG SƠ CỦA HỒ NƯỚC KHI BĂNG TAN

Hồ Gruener See nằm ở phía nam tỉnh Styria, Áo luôn thu hút khách du lịch bởi vẻ đẹp hoang sơ của nó.
Ngất ngây vẻ đẹp huyền ảo, hoang sơ của hồ nước khi băng tan
Đây là địa điểm ưa thích cho những người thích đi bộ và cắm trại.
Ngất ngây vẻ đẹp huyền ảo, hoang sơ của hồ nước khi băng tan
Tuy nhiên, khung cảnh lãng mạn ở đây sẽ biến mất khi mùa đông đến và tuyết rơi.
Ngất ngây vẻ đẹp huyền ảo, hoang sơ của hồ nước khi băng tan
Dưới hồ có rất nhiều loài cá.
Ngất ngây vẻ đẹp huyền ảo, hoang sơ của hồ nước khi băng tan
Hồ Gruener See sâu khoảng 12m.
Ngất ngây vẻ đẹp huyền ảo, hoang sơ của hồ nước khi băng tan
Đây là địa điểm ưa thích của các thợ lặn.
Ngất ngây vẻ đẹp huyền ảo, hoang sơ của hồ nước khi băng tan
Du khách có thể nhìn xuống tận đáy hồ.
Ngất ngây vẻ đẹp huyền ảo, hoang sơ của hồ nước khi băng tan
Nước hồ trong vắt và không bị ô nhiễm.
Ngất ngây vẻ đẹp huyền ảo, hoang sơ của hồ nước khi băng tan
Các loài cá nhỏ dưới hồ.
Ngất ngây vẻ đẹp huyền ảo, hoang sơ của hồ nước khi băng tan
Một số loài sinh vật nguy hiểm như nhện nước cũng sống ở dưới hồ.
Ngất ngây vẻ đẹp huyền ảo, hoang sơ của hồ nước khi băng tan
Những loài sinh vật kéo về đây khi băng tan.
Ngất ngây vẻ đẹp huyền ảo, hoang sơ của hồ nước khi băng tan
Khung cảnh tuyệt đẹp dưới hồ.

CÔNG VIÊN VÀO HÈ LẠI BIẾN THÀNH HỒ NƯỚC
Hồ Grüner See, hay còn gọi là Hồ Xanh, nằm ngay dưới chân dãy núi phủ tuyết Hochschwab, gần thị trấn Tragoss của Áo. Suốt những tháng mùa đông, hồ này chỉ sâu chỉ 1-2m, và những vùng xung quanh được dùng như là một công viên. Nhưng vào mùa hè, mực nước dâng cao tới 12m.
Công viên Hồ Xanh đặc biệt là địa điểm ưa thích của những người đi dạo. Nhưng khi nhiệt độ bắt đầu tăng vào mùa xuân, lượng băng và tuyết trên đỉnh núi bắt đầu tan chảy và theo sườn núi, trút xuống lòng hồ. Hồ dần dần được tăng thêm lượng nước và bao trùm toàn bộ khu vực xung quanh bao gồm cả công viên. Đến mùa hè, lượng nước trong hồ đạt mức kỉ lục với độ sâu khoảng 12m. Tháng 6 là thời điểm hồ Grüner See được đánh giá là đẹp nhất.
Công viên cứ vào mùa hè lại biến thành hồ nước
Hồ Grüner See có được màu xanh đặc trưng nhờ lớp cỏ, cây và lá bên dưới đáy, cùng với nước băng hoàn toàn trong suốt tan chảy từ tuyết. Nhiệt độ của hồ khá lạnh, khoảng 4-8 độ C và lúc này, nó lại trở thành địa điểm thu hút đối với các thợ lặn. Lớp cỏ và hoa vẫn còn nguyên vẹn, và nở rộ ngay cả khi dưới nước. Khách tham quan còn có thể nhìn thấy được cả ghế, cầu và những con đường đi bộ.
Bước vào tháng 7, hồ bắt đầu rút nước, đến mùa đông, hồ lại trở về nguyên kích cỡ ban đầu; và công viên Hồ Xanh trở lại là đại điểm quen thuộc của những người đi dạo…
Công viên cứ vào mùa hè lại biến thành hồ nước
Công viên cứ vào mùa hè lại biến thành hồ nước

Ảnh trái: Hồ Xanh và công viên vào những tháng mùa thu và mùa đông
Ảnh phải: Tham quan công viên theo một kiểu khác vào mùa hè
Công viên cứ vào mùa hè lại biến thành hồ nước

Bơi giữa hai bụi cây
Công viên cứ vào mùa hè lại biến thành hồ nước

Mùa hè con đường này trở nên vô dung
Công viên cứ vào mùa hè lại biến thành hồ nước
Công viên cứ vào mùa hè lại biến thành hồ nước
Công viên cứ vào mùa hè lại biến thành hồ nước
Công viên cứ vào mùa hè lại biến thành hồ nước

Hồ Xanh trở về nguyên dạng vào mùa đông

* HÀNH HOẠT CỦA MỘT VỊ ĐẦU NGÀNH




“Có thể nói gần đây, hiếm có bộ trưởng nào xông xáo, nhiệt tình với công việc và đặc biệt là luôn đến tận hiện trường để trực tiếp xử lý như Bộ trưởng Đinh La Thăng.”
Đó là một trong những nhận xét của giới báo chí, tuy nhiên, theo ông Cao Sỹ Khiêm, Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam: “Tôi cho rằng, Bộ trưởng Thăng là con người của hành động, là con người đi xốc vác công việc. Lúc này chúng ta đang rất cần một tư lệnh ngành tác chiến và được việc như vậy. Tuy nhiên theo tôi, Bộ trưởng Đinh La Thăng phải ngồi ở nhà nhiều hơn, chứ không nên chạy ra đường giải quyết mấy vụ việc cụ thể vụn vặt ấy. Tác phong của Bộ trưởng như vậy là rất tốt, nhưng vị trí Bộ trưởng không phải ở chỗ ấy, mà có thể thông qua bộ máy, thông qua cấp phó hay đốc thúc cấp dưới làm”.
Lời góp ý đó cũng đúng nhưng  không phải toàn triệt, tuy đi đến để nắm bắt thực tế, hiểu và cảm xúc thực tại, mới có những quyết sách đúng hơn là ngồi trong tháp ngà để tưởng tượng vạch ra những chính sách trên mây.
Ngoài xã hội cần có những con người như thế, trong Đạo thì sao? GHPGVN thành hình từ 1981, khoảng 10 năm gần đây, việc hành chánh tương đối “lăn bánh”, nghĩa là hết 20 năm ỳ ạch tại chỗ vì cơ chế “bao cấp- bao tiêu” tạo ra sự thụ động trong các ngành dọc. Sau đại hội đại biểu thường kỳ, một số ban ngành đều tổ chức đại hội chuyên ngành, bổ sung nhân sự, hoạch định Phật sự 6 tháng đầu năm, 6 tháng cuối năm. Đặc biệt nhiệm kỳ 7, Giáo hội thành hình thêm Ban Thông Tin Truyền thông, gồm 99 ủy viên, nhưng chuyên ngành nầy cũng chưa có một kế sách tập huấn điều hướng thành viên tác nghiệp hỗ trợ chủ trương của Giáo Hội, thậm chí có thành viên thay vì góp ý xây dựng nội bộ, lại hủy báng nhục mạ chư Tăng. Bộ phận Hoằng pháp cũng chưa có một động thái tiếp nối tiền nhân để làm nổi bậc hơn nghiệp vụ chuyên môn, vốn là sở trường của chư Tăng. Ban Pháp chế và Ban Tăng sự cũng chưa kết hợp đồng bộ góp ý cho một số Ban trị sự các Tỉnh giải quyết nhiều hiện tượng bất cập đối với chủ trương của Giáo hội và giáo lý nhà Phật, để các địa phương kết hợp với chính quyền quy tội theo hình sự, kết tội theo cảm tính, mà đáng ra, với tính dân chủ của Phật giáo, tác pháp yết ma cử tội để đương sự thấy được sự sai phạm, từ đó đại chúng đưa ra phương hướng cho đương sự tự nguyện chuyển hóa. Ban nghi lễ, ngay cả ủy viên cũng có hành động quá đà gây bức xúc niềm tin quần chúng như vụ việc chùa Viên Giác – Tân Bình. Ban nghi lễ cũng chưa thống nhất nghi lễ cho toàn quốc, một số tín đồ ngỡ ngàng khi theo nghi thức tụng niệm ở những chùa khác...
Tóm lại hầu hết các ban ngành của Phật giáo hiện nay, một vị kiêm nhiệm nhiều chức danh mà không chức danh nào chịu hoạt động hữu hiệu, ngoại trừ Ban Kinh tế tài chánh, tuy âm thầm nhưng rất hiệu quả. Các vị đầu ngành thì sao? Tuy là tôn giáo, không nhất thiết quá năng động như cơ chế thế tục, nhưng cũng không vì thế mà ù lì cho hết nhiệm kỳ rồi tái nhiệm cho Đại hội tới. Rất nhiều Tỉnh thành, BTS hầu như thành hình để chứng tỏ sự hiện diện của tổ chức mà Phật sự không có gì chuyển biến, đã thế, một số nơi như BTS Phú Yên, không những chẳng phát triển Phật sự mà còn gây phiền nhiễu cho Tăng Ni, người tín đồ gọi đó là “Ban Trị sư” chứ không phải “Ban trị sự”.
Chư Tôn túc đầu ngành trong Giáo hội Trung ương gồm:
Đức Pháp Chủ và Chủ tịch Hội Đồng Trị sự. Cây đại thụ của Phật giáo hiện nay, uy đức và thạch trụ biểu tượng vẫn là Đức Pháp chủ, đây là bóng mát cho hàng vạn Tăng tín đồ nương vào thân giáo của Ngài.

Cố chủ Tịch Hội Đồng trị sự Trung Ương, đại lão Hòa Thượng T. Trí Tịnh cũng là một cao Tăng thạc đức, công lao suốt đời phiên dịch Đại tạng kinh, và đức độ tu tập hành trì của người đã để lại một dấu ấn tôn kính đầy ngưỡng mộ.
Hai hình ảnh biểu tượng của một GHPGVN trở thành một khuôn vàng thước ngọc khó phai. Sau khi Hòa Thượng phó chủ tịch thường trực – T.Thanh Tứ viên tịch, HT. T.Thanh Nhiễu kế vị, tuy ít nói, ít hoạt động, nhưng uy phong Tăng tướng trầm tĩnh tương thích với vị thế kế thừa. 


Sau khi Hòa Thượng chủ tịch HĐTS TW –T.Trí Tịnh viên tịch, HT T.Thiện Nhơn, phó chủ tịch kiêm Tổng thư ký HĐTS được đại hội mở rộng suy cử kế nhiệm quyền chủ tịch HĐTS. So với tuổi tác và công đức đóng góp Phật sự, thì HT cố Chủ tịch tuổi gần 100, công trình dịch thuật Bắc tạng kinh của người đã được đại bộ phần các chùa Bắc tông hành trì, và công trình đó đã đi vào giáo sử Việt Nam. Với cương vị Chủ tịch, ngài thường trụ tại bổn tự, ít xuất hiện bất cứ nơi nào, thậm chí Đại hội hay các đại lễ. Tuy không xuất hiện thường xuyên, nhưng hình ảnh và oai đức của người luôn tồn tại trong Tăng tín đồ Phật giáo Việt Nam.
HT quyền chủ tịch kế nhiệm, tuổi tác cũng gần 70, đạo đức nhân thân cũng đã có một ấn tượng tốt trong giới Tăng Ni, thầy có một trí nhớ tuyệt vời và ăn nói lưu loát hàng giờ không cần văn bản. Do quá thân cận trong đại chúng nên thầy vẫn phải xuất hiện thường xuyên bất cứ nơi đâu mời thỉnh, cho dù không cần thiết mà vị thế đương nhiệm không cho phép. Nếu thầy có ban cố vấn thì sẽ tránh được những khiếm khuyết như thế, cũng như phong cách mà truyền hình chuyển tải, đôi khi do thói quen đôi tay máy động vô tình làm quần chúng thắc mắc, khó hiểu. 

Nói chung, các bậc Tôn túc đầu ngành hiện nay đều có một nhân thân mô phạm đáng kính, nhưng sách lược sinh hoạt ngắn và dài hạn của Giáo hội chưa được hoạt động đúng mức để Giáo hội có một vị thế đặc thù như sự đặc thù của GHPGVNTN trước 1975. Chỉ cần 11 năm đã có một tầm vóc được thế giới kính nể, nhân sự các ban ngành tỏ ra năng động, xuất sắc.
Bộ trưởng GTVT Đinh La Thăng năng động xuất hiện khắp mọi nơi khi có sự cố là điều cần thiết để trực tiếp chỉ đạo và có quyết sách đúng và hợp từng thời điểm từng địa phương, nhưng một vị đầu ngành của Trung ương Phật giáo không cần phải như thế. Ngồi một chỗ mà vẫn điều hành và phủ trùm uy đức là dùng Tịnh để điều Động; đó là sự khác nhau giữa Tịnh của Đạo và Động của Đời mà chư Tôn đức xưa nay vẫn thể hiện.

MINH MẪN
26/11/2014