Thứ Ba, 12 tháng 6, 2018

* THỐNG NHẤT VÀ ĐOÀN KẾT



Tu sĩ cũng như một số trí thức trong và ngoài nước, đều ước ao có một Phật giáo Việt Nam “thống nhất và đoàn kết”.
Phật giáo trong nước, về mặt hiện tượng, đang có một tổ chức thống nhất, được gọi là GHPGVN, ít ra 90%, dĩ nhiên còn vài đơn vị cá biệt không tham gia, vẫn sinh hoạt tôn giáo mà không chịu sự điều hành của tổ chức Giáo hội hiện tại. Cái thống nhất như thế chỉ mang tính cơ cấu hành chánh hơn là thống nhất lòng người, vì thế, tinh thần đoàn kết toàn bộ Phật giáo không có thực chất.
Ở hải ngoại, trước khi có những giáo chỉ làm phân hóa nhân sự trong tổ chức GHPGVNTN, lúc bấy giờ, thật sự là một tổ chức khá mạnh và tinh thần đoàn kết vẫn tồn tại; thế nhưng, cũng có vài chùa dưới danh nghĩa Giáo hội này, sơn môn nọ vẫn đứng ngoài, nhưng có lẽ không làm suy giảm GHPGVNTN hải ngoại lúc đó.
Hiện nay, Phật giáo tại Hoa Kỳ cũng như các các châu lục chưa có một tổ chức thống nhất thật sự. Mỗi hoàn cảnh có một mắc mứu nhất định, vì thế khó mà có một Giáo hội thống nhất như tôn giáo bạn hay ít ra một tổ chức Phật giáo tương đối như Tibet hay Bhutan.
Từ một tổ chức thiếu nhất quan và đoàn kết như Phật giáo trong nước hiện nay, các hiện tượng tha hóa, phát sinh nhiều phong thái không còn mang tính chất thuần túy của phật giáo, vì thế, việc phá giới phạm luật không thể tránh khỏi.
Thời gian thập niên gần đây, trên trang mạng truyền thông đưa lên hình ảnh, các sư trẻ, hát xướng, nhảy múa như nhập đồng, hoặc tế lễ theo kiểu Thần giáo của Bà La Môn thuở Phật còn sanh tiền.
Có vị đem khoe của cải trị giá cao những vật dụng mà đáng ra phải được xem là phương tiện, ngược lại họ coi là đích đến, tự hào đã sở hữu những của cải vật chất thay vì sở hữu một tâm linh sung túc, tương phản với cuộc sống bần hàn của dân đen trong xã hội.
Trong chùa, ngoài những tôn tượng Phật giáo, còn có cả ảnh tượng xa lạ của ngoại đạo, thậm chí thờ cả nhân vật huyền thoại như “Tề Thiên” mà người dân gọi là chùa ông Tề ở gần cầu Tham Lương quận 12, TP HCM.Có chùa thực hiện nghi lễ mà Phật giáo hoàn toàn không có. Từ một mục đích giải thoát tâm thức của Phật đề ra, qua thời gian biến thành một tôn giáo với lễ nghi ngày càng phức tạp, lễ phục màu mè diêm dúa như chốn cung đình, nhìn lại hình ảnh giản dị của đức Phật và chư Tăng thuở xưa, cách xa một trời một vực;
Đời sống tu sĩ thiếu kiểm soát, tự thân luôn hướng ngoại thì mọi tệ nạn ắt phải phát sinh – “Cái này có thì cái kia có, cái này sanh thì cái kia sanh, cái này diệt thì cái kia diệt”, đó là quy luật tất yếu mà Phật giáo trải qua gần 3000 năm đã thấy rõ. Chính vì thế, những hình thái tôn giáo gần đây mang tính chất và giáo lý nhà Phật mọc lên như nấm, bị cho là tà giáo, thật ra chả có gì xa lạ; từ thời xa xưa cũng đã có, thời đại nào cũng có, vì thế, nhân sinh bị lạc dẫn xa dần với chân lý giải thoát ban đầu. Những giáo phái nào đi đúng chân lý thì tồn tại, ngược lại sẽ bị đào thải bởi thời gian, khó ai có quyền cấm đoán, một khi họ được công nhận bởi luật pháp.
Vì sao một tổ chức được mệnh danh là Giáo hội như Giáo hội Phật giáo Việt Nam hiện nay, hơn 40 năm mà vẫn không thể quản lý chặt chẽ những tệ nạn mà trước 1975 không hề có?
1/ Giới lãnh đạo thiếu khả năng, mang tính thụ động, thậm chí nhiều khiếu kiện của các cấp tỉnh thành, quận huyện đưa về HĐTS, BTS Trung ương cũng không giải quyết dứt khoát, nếu giải quyết cũng không tạo niềm tin và tâm phục cho họ.
2/ Nhân cách của một vài vị lãnh đạo Giáo hội  không đủ trong sáng, thân giới thiếu nghiêm túc (cho dù được che đậy bởi giáo phẩm, chức sắc cao cấp) vẫn không che đậy được tầm nhìn của quần chúng và Tăng Ni thuộc cấp.
3/ Dưới danh nghĩa cúng dường mà hiện tượng ngoài xã hội gọi là bỏ phong bì, đã tác động và cản trở không nhỏ trong việc giải quyết khách quan một số Phật sự cho các địa phương.
4/ Các chức sắc của Phật giáo, không đảng viên thì cũng là gia đình liệt sĩ, có công cách mạng hoặc những quan hệ cá nhân với người có quyền chức… không cần là bậc chân tu hay có trình độ nhất định; không quan trọng đến đời sống cá nhân trong sạch và uy tín.
5/ Trong Giáo hội, chức sắc và quyền lực lấn sân cả lễ tục tôn giáo, trai tăng, đạo tràng tu tập… bàn chứng minh và vị trí tôn kính, thay vì dành cho bậc có hạ lạp cao, giáo phẩm lớn thì những ai có chức sắc, đị vị cao ngồi bàn chứng minh, những bậc niên cao lạp trưởng phải tuân nhiếp hạ vị, những ai biết giáo luật, đều tỏ ra bất mãn.
6/ Ban nghi lễ, Ban Tăng sự tỏ ra vô can khi thuộc cấp hành hoạt quá sai với tinh thần nhà Phật. Đã từng có vị làm hình Phật để đốt như đốt vàng mã cúng cô hồn, Giáo hội không hề khiển trách, ngược lại còn được bổ cử vào ban ngành có chức quyền trong Giáo hội; thế thì nói gì đến những thành phần tự do, mang hình thức tu sĩ, sống ngoài luật giới nhà Phật.
7/ Hiện nay, phong trào xây dựng chùa, am thất rộ nở, lễ lộc trai tăng, đàn tràng chẩn tế… gọi là Phật sự, đã cuốn hút tu sĩ hướng ngoại, các chức sắc Giáo hội mất nhiều thời gian cho việc chứng minh và chứng trai, còn thời gian nào cho việc tu tập.
8/ Công việc sinh hoạt về hình thức quá nhiều, đáng ra Giáo hội cần có khóa chuyên tu ngắn hạn cho tu sĩ mỗi nửa năm, nói chung và nhân sự trong tổ chức Giáo hội nói riêng để nhắc nhở việc tu tập hướng nội quan trọng hơn những lăng xăng bên ngoài. Việc an cư kiết hạ thật sự quan trọng cho Tăng đoàn, nhưng ngày nay, trong nước, duy trì giáo luật đó, đa phần các nơi chú trọng về hình thức, thay vì trong ba tháng cần có thời khóa tu tập miên mật để tăng trưởng nội lực. Chưa nói một vài nơi đăng ký tổ chức trường hạ với mục đích lợi nhuận.
 Tóm lại, hầu hết những sinh hoạt ngày nay, về hình thức vẫn duy trì  theo  giáo luật nhưng đã bỏ quên giới luật, ví dụ Giới đàn tại Vĩnh Long, do một vị đầu tròn áo vuông bao thầu toàn bộ mọi chi phí, chỉ cần vị đó được mời lên giáo giới cho giới tử, trong khi ai cũng biết nhân thân vị đó chưa đủ thanh tịnh từ thân giới lẫn tâm giới, tai tiếng trong và ngoài nước ai cũng rõ. Ngày nay, tệ nạn mọi mặt trong giới tu sĩ khá nhiều, nhưng  Giáo hội vẫn không đủ khả năng xử lý và ngăn chận, bởi lẽ, hiện nay, chưa có một vị đủ uy đức để nhiếp chúng mà trước 1975, trong thời tao loạn, giới tu sĩ ít xuất hiện những tệ nạn như thế; bốn đời Tăng Thống đã trở thành một thần tượng bất khả luận lúc bấy giờ.
Thống nhất không chỉ trên mặt hình thức mà cần thống nhất tâm cảm khi đủ tiêu chuẩn đạo lực để nhiếp phục đại chúng, có như thế tinh thần đoan kết mới thật sự xuất hiện.

MINH MẪN
04/6/2018


*GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC




Người ta thường nghĩ – muốn có hạnh phúc cần có tiền; nhưng đôi khi có nhiều tiền đưa đến tan vỡ hạnh phúc với nhiều lý do – ông bà thường nói –“giàu đổi bạn, sang đổi vợ”.
Người lãng mạn họ nghĩ chỉ cần “một túp lều tranh 2 quả tim vàng”, thực ra túp lều tranh của thời đại cày sâu cuốc bẩm không còn thích hợp với thời đại @ ngày nay. Cái nghèo đôi khi cũng tạo sự đổ vỡ nhiều cho gia đình.
***
Trên con đường xuyên bang, từ Cali qua Utah, vừa chạm đến ranh giới Arizona, Nevada (vùng đất xa xưa của người da đỏ, nay trở thành trung tâm cờ bạc nổi tiếng Las Vegas). Cái nóng thiêu đốt như chực bốc cháy mọi vật, 170 độ F hơn cả cái nóng của Việt Nam ở mức 36-38 độ C. Từ lạnh, bước ra khỏi xe như bị vứt vào lò lửa “bát quái”, vội chạy vào cửa hàng bán bánh kẹo, tạp phẩm như trốn chạy cuộc đuổi bắt của hung thần.
-         Con muốn ăn gì? Mẹ P dịu ngọt với con gái nũng nịu. Thức ăn của S luôn chọn cửa hàng Mc Donald với món chicken hoặc Ding tea những món uống khoái khẩu, trà sữa là khẩu vị của S.
S xuống xe, điệu đàng như con vịt bầu, vừa đi vừa lom khom diễu cợt cố cho cu T để ý. Cu cậu không bỏ sót bất cứ lời nói, cử chỉ, động tác hài hước của S, bên ngoài cu cậu cứ trang bị bộ mặt “hình sự”, lạnh lùng, ít nói, mà chỉ hơn một tháng trước, người ở Cali, kẻ sống New York, suốt đêm trao nhau những tin nhắn cực kỳ bay bổng. S cũng chả vừa, vẫn để ý cu cậu, nhưng cứ như tất cả thế giới đều là ảo ảnh phù du. Tiểu thư được nuông chiều, sống trong nhung lụa, há dễ hạ mình cho anh vừa lòng. Trong phòng 2 giường của hotel cách thủ phủ Utah không xa, mẹ P hay đùa với cu T, 10g đêm muốn đi ăn, hai mẹ con mình đi, thế là quơ tay múa chân, S cầm khăn tắm quất tới tấp vào mẹ P, với thái độ cuồng điên làm cho mọi người không thể nhịn cười.
-         Anh đừng chọc em cười, để em ra tay mới được, - vừa nhìn qua T, S như càng quê, leo lên giường dùng tay “Hộ pháp”, đấm bóp ngắt nhéo tới tấp Hộ pháp mẹ, mẹ phải chào thua, buộc lòng cả ba mẹ con đi ăn, để ba M ở nhà “trông chùa”.
***
Ghé tụ điểm giải trí, S mua kem, không quên mua cho anh chàng ngố của nàng; hai tay cầm 2 nụ kem, giữa khí lạnh trong đêm, lom khom chạy lạch bạch diễu cợt.
Cu cậu nhà T, cảm thấy ấm lòng được sự tận tình thương yêu chăm sóc của mẹ P, một tình cảm mà ruột thịt T chưa bao giờ có được, T xem mẹ P là một dưỡng mẫu, và P cũng tuyên bố T là con nuôi của mình. Đến nhà một ân nhân ở Utah, nơi S từng trú ngụ, mẹ P giới thiệu với ông bà chủ nhà - T là con nuôi, với ánh mắt khó hiểu và cái môi dày, S liếc mẹ sắc lẻm như dao lam cạo lông heo. Ai biết S nghĩ gì lúc ấy. Ba của S bảo với mẹ P, đi đâu, gặp ai cũng phải giới thiệu T là chồng của S, thế nhưng, chưa bao giờ có cơ hội để xác định vị thế ông xã của nàng dâu 18 tuổi.
***
“Mẹ, mẹ ngủ với con, con không muốn mẹ ngủ riêng”, chỉ cần tiếng nói nũng nịu, thêm vài giọt nước mắt hối hận của S, lòng mẹ P như tan chảy, quên bẵng cơn giận dỗi vừa xảy ra; không bao lâu, mẹ con lại tràn đầy tiếng cười, S khôn ngoan tinh tế đem lại sự vui vẻ cho mẹ P, cũng nhạy bén nắm bắt được thái độ tâm lý của mọi người. S rất lễ phép, người mà chưa đầy 2 tháng, khi cô cậu còn trao đổi tin yêu cho nhau, còn gọi ba của T là “dad”, nay đưa lên hàng “ông”, vì mẹ P vẫn gọi thầy xưng con. Đây là giai điệu lệch cung, chuyện tình trong một gia đình chưa hề có, nhưng vẫn có cái gì đó ràng buộc một cách vô hình thấm đượm hạnh phúc. S thỉnh thoảng vẫn nói đùa với “ông”, vẫn tinh tế ghẹo T, thế mà T vẫn chưa gắn nụ cười thoải mái trên gương mặt phiền muộn, T còn mắc mứu những chuyện lo âu cho tương lai cô cậu mà đầu đời gặp phải, biết rằng mẹ P và ba mẹ ruột của S đứng sau hậu thuẫn mọi việc, thế nhưng, tính tự lập, không ỷ lại và bản chất tự trọng cao, làm cho khuôn mặt T già hơn tuổi tác. Toàn bộ gia đình S tiên đoán T sẽ phải khổ vì tánh nết bướng bỉnh của S. Trước mắt, T đã lo âu cho tính xài hoang phí của S, đôi khí còn nói nửa đùa nửa thật về vị trí của T, coi T là anh hai, đôi khi hứng chí tuyên bố, con không bao giờ lấy chồng… làm cho cu cậu băn khoăn nghĩ ngợi. T nghĩ, tại sao mình lấy vợ quá nhỏ để phải khổ vì tánh khí ngang bướng của S. Thật ra, cả 2 người ai cũng có chướng khí như nhau.
Căn nhà rộng thênh thang mà vẫn không đủ dung chứa tiếng cười khi cả nhà hội tụ đông đủ. Mẹ P và T, lẫn S, đùa bỡn như chị em ngang lứa. Niềm hạnh phúc gia đình mà T chưa từng được nếm trải, giờ đây, T ngỡ chừng như đang ở trong mơ. Suốt 7 năm đã nếm trải nhiều đắng cay tình người và áp lực tiền bạc giữa xã hội thực dụng, bỗng qua một đêm, mọi sự xoay 180 độ, T không tin là sự thật. Cuộc đời không ai hưởng trọn vẹn mọi tốt đẹp, luật tương phản buộc T phải gánh chịu tánh khí của con ngựa hoang…
***
Hơn 10 tiếng lái xe trên free way, cu T thể hiện tay lái lụa, cố gắng vượt qua mệt mỏi; “gia đình hạnh phúc” 4 người bên nhau lượn lờ qua các khu phố; những căn nhà im ắng màu xám sậm, ẩn mình bên cạnh cội hoa và cây cối khoe lá nhuốm đủ sắc lạ, thể hiện sự thanh bình, an lành nơi đáng sống. Thăm viếng hồ muối thiên nhiên, vào nhà bảo tàng chiến tranh từ thời đệ nhị thế chiến, đến chiến tranh mà Nhật phải lãnh nhận 2 quả bom nguyên tử trên thành phố Hiroshima và Nagasaki. Những chiếc máy bay chỉ nhìn cũng đủ khủng khiếp về sức tàn phá, giết chóc của chúng, biểu thị sức mạnh của không lực Hoa Kỳ; nhiều kiểu dáng máy bay quân sự trong thời chiến chống Nhật, chống Triều Tiên, chiến tranh Việt Nam đều được trưng bày và giải trình cặn kẽ. Các gian phòng rộng thoáng, bố trí các khí cụ binh lực, các anh hùng không quân và minh họa những hình tượng không khác người thật. Đó là những chiến tích do Utah đóng góp.
Trước khi giã từ Utah, “gia đình hạnh phúc” đến viếng ngôi nhà thờ của đạo Mormon (Mật Môn), một hệ phải chiết nhánh từ đạo gốc Kito La Mã, giống như Tin Lành không thờ Maria, nhưng có một cơ cấu tổ chức vững vàng, Utah trở thành thủ phủ của đạo Mormon, người vào đạo được cấp nhà ở, tạo công ăn việc làm, sau đó phải trích 20% lợi nhuận hàng tháng góp vào công quỹ cho nhà thờ, vì thế quỹ của giáo phái này lớn hơn bất cứ nguồn tài chánh nào trên thế giới. Tín đồ Mormon không được phép nhận trợ cấp hay bất cứ hình thức quyền lợi của chính phủ, mọi nhu cầu trong cuộc sống, kể cả sức khỏe, đều do hội Thánh tài trợ. Ngoài ngôn ngữ và đồng tiền chung của quốc gia, Utah như là quốc gia trong một quốc gia, tòa Thánh La Mã cũng thế, một quốc gia nằm giữa lòng nước Ý. Ngoài địa giới Utah, Mexico city, Panama city, Los Angeles, Sydney Australia, San Diego, Washington DC… hơn 10 địa điểm trên thế giới đều có cơ sở tín ngưỡng của giáo phái này. Đặc biệt, ngày Chủ Nhật, các cửa hàng, cơ sở, công ty đều phải đóng cửa để đi lễ. Tín đồ rất ngoan đạo. Tất cả ăn mặc sạch sẽ và lịch sự, trẻ con trên 10 tuổi đều mặc áo trắng, thắt cà vạt, theo cha mẹ vào nhà thờ, họ quy tụ trong khuôn viên để thảo luận hoặc nghe cha mẹ nói về giáo lý. Một gia đình đưa 9 đứa con đi lễ, sau khi bố mẹ dẫn giải về giáo lý, một em lớn đứng lên trình bày lại cho các em nhỏ nghe, Thấy thế, mẹ P bảo – 2 đứa bây phải đẻ cho tao đủ chín đứa, có cả gái lẫn trai, không đủ chín tên hoặc toàn trai hay toàn gái, tao đập hai đứa bây chết. Cu T trả lời, giáo hội Mormon tài trợ toàn bộ, càng sanh nhiều họ càng thích, để con dân Chúa phát triển, tụi con đẻ như thế ai nuôi.
Tất cả họ tin rằng, dù tội lỗi hay thánh thiện, sau khi qua đời đều được lên Thiên đàng ở cạnh cùng Chúa, tuy nhiên tất cả tín đồ sống rất chân thật, thân thiện, vì thế, khác với Cali, không hề thấy bóng dáng cảnh sát, và cũng chưa từng nghe tội phạm hình sự trong vùng đất Thánh đó.
***
Trong căn nhà mới mua, rộng thênh thang, cu T đi học gần 22 giờ mới về, cô S theo trường đi chơi cũng về thật muộn. Mẹ P ngồi nhìn qua khe mành cửa sổ, mỗi lần thấy đèn xe ngừng trước đường vội mừng rỡ - T về kìa thầy, rồi lại thất vọng vì không phải con mình. Định vào ngủ, mẹ P gọi lại để trò chuyện đỡ trống vắng giữa màn đêm hiu quạnh. Thật không phải khi để người mẹ đơn độc chờ con, đành bỏ quên cơn thèm ngủ để nói chuyện không đầu không đuôi. Tâm trạng người mẹ dành cho con nuôi không thua gì con ruột, thể hiện tình thương và sự thèm khát có con của người mẹ gần tuổi 50, chưa từng được mụn con do mình sinh ra. Mẹ P luôn muốn các thành viên ít ỏi trong ngôi nhà thênh thang, phải đoàn tụ mỗi đêm, đó là nguồn hạnh phúc lớn lao cho một gia đình kỳ lạ.
T đã về, mẹ P mừng một đứa, còn chờ một đứa; đây cũng mừng một đứa thế chỗ để được rút lui, vừa vào phòng, chưa kịp lên giường, lại được lệnh ra ngồi “đồng” với người có thân hình Hộ pháp mà tâm hồn thật cô đơn, tình cảm mềm yếu, có lẽ vì sự cô đơn được che đậy bằng cuộc sống sôi động với mọi người. Mẹ P tỏ ra thương chiều hai con rất mực lạ lùng, dọn phòng, giặt đồ cho T, đấm bóp cạo gió mỗi khi T bệnh hoặc mệt mỏi, đùa cợt nhau như chị em,  tỏ ra bao dung độ lượng mỗi khi con lầm lỗi.
***
Hơn 2 tuần có mặt tại Cali, T đưa mẹ đi công việc mỗi ngày, tất bật lo từ nhà ở, mua sắm, tiền bạc cho đến quần áo cho cô cậu. T phờ phạc thấy rõ, nhưng vẫn vui vì đã có mẹ cận kề. Ngày cuối trước khi về VN, mẹ P cần mọi người quây quần trong phòng khách, mẹ đọc bài và nhắn tin cho ai đó với vẻ mặt thật tươi tỉnh, phấn chấn. T học bài với cuốn sách hàng trăm trang, ngồi cạnh ba đang viết. S học xong lại chăm chú trò chơi trên điện thoại, mong nhận được cặp kính cận trúng thưởng. Mãi 12 giờ đêm, hai mẹ con rơi rụng chỉ còn lại hai cha con tiếp tục làm việc, để rồi sáng ra, S đi học, mẹ và T đi shopping, cũng kéo ba theo, vì không muốn một ai trong gia đình phải xa cách nếu không có việc cần thiết.
Ba ngày đi và về nghỉ dưỡng ở Utah giữa công việc bộn bề mà mẹ P phải gánh vác, chỉ còn vài ngày mẹ về lại Việt Nam, cuộn chỉ rối tung đó đã được mẹ giải quyết mọi việc ổn thỏa. Hai con trẻ là động lực giúp mẹ có sức sống kỳ lạ. Nguồn hạnh phúc tràn trề trong mái ấm lạ lùng, nguồn hạnh phúc không xây dựng trên tiền của vật chất hay túp lều mộng mơ. Lòng khát khao tình mẫu tử, vượt lên quá khứ bất hạnh trở thành một gia đình hạnh phúc thật sự.

MINH MẪN
05/6/2018




Thứ Ba, 29 tháng 5, 2018

NHỮNG NGÀY VỀ LẠI CALI




10g đêm ngày 21/5 của Cali, mới đặt chân đến nhà cô em, nơi mà gần 6 năm, Trí được dung thân miễn phí  (đây là chnuện  hy hữu tại đất Mỹ khi mà mọi việc, cho dù bà con, cũng phải tính bằng tiền).

Sáng ngày 22/5, lễ tốt nghiệp diễn ra tại sân cỏ của trường Long Beach, trên ngàn sinh viên tốt nghiệp nhiều ngành nghề khác nhau, được tổ chức khá long trọng; có những ngành như kiến trúc, xây dựng computer có hàng trăm sinh viên được xướng tên, gần 2 tiếng giới thiệu các chuyên ngành,.thật đột ngột ngở ngàng, chương trình kết thúc  khi ngành Aerospace đến giờ chót những sinh viên tốt nghiệp được nêu tên một  cách nhanh gọn không quá 10 người.Các sinh viên xúng xính trong bộ áo truyền thống màu đen như các cha cố,gương mặt tươi vui rạng rỡ. Trên không trung, chiếc máy bay đầm già kéo theo giòng chữ hoan nghênh sinh viên tốt nghiệp, bay ba vòng rồi biến mất dạng.
                                                          ***
Giờ giấc thay đổi, đồng hồ sinh học cơ thể chưa chuyển kịp với thời gian bên ngoài, nên việc ngủ ngày,thức đêm, suốt tuần lễ làm đầu óc bần thần, đi đứng như kẻ mộng du; thế nhưng, ngày ngày phải theo Trí và mẹ Phương đi chợ Costco hoặc Walmart để sắm ít đồ cần thiết; ăn những món chay tại các tiệm người Việt. Viếng thăm các chùa như chùa Ni Quan Âm, chùa Quán Thế Âm của thầy Pháp Châu, chùa Điều Ngự của thầy Viên Lý, chùa Pháp Vân của sư  Chơn Trí, rồi Hòa Thượng  Kim Triệu của hệ phái Nam Tông; các chùa đều tổ chức Phật Đản vào ngày chủ nhật (27/5) bởi lẽ chỉ ngảy nghỉ mới có người đến chùa.
                                                        ***
Cư sĩ Nguyên Giác, tức Phan Tấn Hải Tổng biên tập Việt báo –mời đến tiệm chay cùng 2 cộng tác viên của báo, ngày hôm sau lại có thêm anh Tâm Diệu thư viện Hoa Sen, anh Đỗ Hữu Tài (gốc Giao Điểm) trao đổi nhau tinh hình sinh hoạt Phật giáo trong và ngoài nước; Cũng chính anh Phan Tấn Hải, tối thứ bảy 26/5 mời tham dự đêm nhạc “Thu Vàng” trong một thính phòng chỉ đủ trên trăm người tham dự, nhưng thật ấm cúng khi bên ngoài khí hậu se lạnh. Những nhạc bản xưa được trình bày bởi các ca sĩ: Thu Vàng – Trung Nam – Diệu Trang – Xuân Thanh – Lan Hương – Vũ Hùng – Trịnh Hoàng Hải.
Xưa kia, Thái Thanh thủ đắc giọng ca cá biệt cho những nhạc phẩm Phạm Duy, thì ngày nay, Thu Vàng cũng đã gây ấn tượng sâu sắc cho khán thính giả, không những nhạc phẩm của Phạm Duy như: “Những giòng sông chia rẽ - Chiều về trên sông” mà còn nhạc phẩm “Giấc Mơ Hồi Hương” của Vũ Thành, “Thiên Thai” của Vân Cao, “Mùa Thu Không Trở Lại” của Phạm Trọng Cầu, “Hương Xưa” của Cung Tiến, “Hồn Vọng Phu”3 của Lê Thương. Mặc dù giọng ca chưa được nhiều người biết đến, người từ Việt  Nam qua, cũng gây sự ngỡ ngàng thich thú không những cho khán thính giả mà còn tạo sự chú ý cho Ban tổ chúc và các nhạc sĩ bậc thầy hiện diện, bởi không chỉ là ca sĩ mà còn là nghệ sĩ nhập hồn vào ca khúc.
                                                        ***
Cali vẫn trầm lắng với không khí trong lành và khí lạnh tràn về  bất chợt. Vẫn những làn đường luôn trôi nhanh giòng xe như thoi đưa trên cao tốc đan xen mắc lưới. Những khu nhà im ắng lặng chìm trong không gian cô tịch. Mọi sinh hoạt  lặng lẽ chỉ vừa đủ cho người lắng nghe, chỉ riêng một con chim lạ luôn vang vọng tiếng thét não nùng suốt đêm ngày trên dây điện trung thế như tìm bạn đời chợt  biến mất, làm cho lữ khách mất ngủ trong đêm phải lắng nghe với tâm cảm bi thương não nuột.
Cái não nuột nặng nề hơn khi trong không gian của ngôi nhà nhỏ hẹp luôn tạo những đợt sóng ngầm xung kích lẫn nhau với những con người được mệnh danh là bà con ruột thịt đối với đứa cháu vừa thành đạt, được một tấm lòng bao dung giúp đỡ. Chính sự đố kỵ ngấm ngầm từ lâu, nay có sự may mắn đến với đứa cháu gọi mình bằng cô, như giọt nước làm tràn đầy, họ manh tâm tạo ngờ vực, chia rẽ giữa cháu mình với ân nhân đang dang tay giúp đỡ nó.
“Con có biết nó là thằng có gia cảnh nghèo? Tại sao con đến với nó khi nó có người yêu tại Việt Nam? Con hãy từ bỏ ý định kết hôn với nó vì nó cũng là du học sinh như con….”
Nhiều vấn nạn của người cô cố tạo cho Sumi lung lay tâm lý. Thật ra Sumi tuổi vừa 18,tuy là con gai, nhưng đáo để không vừa, giả ngu ngơ đẩy người đàn bà đầu 2 thứ tóc đến chỗ tin là gia đình Sumi sai lầm hoặc là gia đình đó đang có ý đồ bất minh khó hiểu. Thật ra chả có gì phải khó hiểu, tại tâm hồn bất chánh nên tự tạo một ảo giác sai lầm để rồi tự mình bất an trước sự kiên định của gia đình Sumi.
Cái gì trước khi thành công cũng phải trãi qua gian nan gai góc, 7  năm trước khi bước chân đến Mỹ, du học sinh còn non lòng dạ trẻ đó cũng đã bị những người mệnh danh là tu sĩ và những người trong hội của chùa, từng được Mỹ là đất nước xa lạ, dang tay cưu mang để ngày nay họ có cuộc sống ổn định và khá giả, thế mà họ không đủ rộng lượng cưu mang một đứa trẻ cùng quê hương,xa nhà trên xứ lạ, tẩn xuất nó lang thang thiếu ăn, không nơi nương tựa qua đêm, thế mà nó đủ nghị lực vượt qua khó khăn đầu đời để ngày nay tương đối vững chải. Cái khổ đầu tiên đó giúp cho nó kiên định khi gặp cú xốc trước dịp may đang đến gần; cái gai góc lại phát xuất từ trong gia đình thật nham hiểm bỉ ổi, một đứa cháu vốn bị ghét bỏ từ gia đình bên nội, nay thành đạt học vị,lại thêm cái may được một gia đình khá giả  cưu mang, vì thế, họ tận lực vùi dập chia rẽ. Nhưng lòng dạ hiểm độc làm sao thắng được tâm độ lượng và phước nghiệp của một người.
Cali vẫn bình dị trong sinh hoạt và bôn ba trong cuộc sống. Tiếng hót đau thương của con chim lạ giữa trời đêm đã bị lọt thỏm giữa không gian u tịch vô tâm của con người, cũng thế, cái ác tâm của con người trước sự thành đạt và dịp may của đứa trẻ đứng trước ngưỡng cửa cuộc đời, cũng sẽ nhạt nhòa khi mà tâm kiên định trước mọi thử thách, mọi khó khăn cũng sẽ trôi nhanh như lọn mây tan loãng giữa mênh mênh của bầu trời.
Giữa vô vàn cỏi lòng rộng mở, vẫn xuất hiện những điểm đen của vài tâm hồn hoen ố ích kỷ hiểm độc, đó là bản chất đương nhiên trong xã hội. Dẫu sao, vẫn phải cám ơn những cánh tay rộng mở cứu giúp lẫn nhau, trong đó cô P đã dành cho cháu một không gian riêng biệt miễn phí để cháu học hành thành đạt ngày hôm nay và  lòng từ tiếp theo đang giúp cháu tiếp bước vào đời một cách nhiệt tình hơn cả ruột thịt, cháu đã gọi người ấy bằng mẹ. Hai mẹ con đồng cảm, mở một tương lai tươi sáng cho 2 đứa trẻ dìu nhau vào đời.
MINH MẪN
27/5/2018

* TÀI LỘC VÀ PHƯỚC BÁU



Trong cuộc sống, việc giàu nghèo không phải là việc ngẫu nhiên hay do sự sắp xếp ban thưởng của đấng quyền năng nào; theo tinh thần nhà Phật, mọi sự diễn tiến tùy thuộc vào nhân quả = nhân lành quả lành, nhân xấu phải lãnh quả xấu.
Người Phật tử chân chính hiểu giáo lý nhân quả, không bao giờ cầu khấn van xin với bất cứ thần tượng nào. Không một Thần thánh nào can thiệp vào nhân quả của một cá nhân, ngoại trừ cá nhân đó chuyên hành thiện hoặc hành trì giới luật nghiêm túc và miên mật, có thể chiêu cảm chư thiện Thần hỗ trợ, bảo vệ một mức độ nào đó.
Của cải vật chất là thế gian pháp, nó sẽ đến với những ai đủ phước báu từng gieo trồng trong quá khứ; tùy mức độ phước báu mà tài lộc được chiêu cảm tương xứng, ví như lượng nước chỉ vừa đủ trong một vật chứa. Tuy nhiên, cũng có những trường hợp dư thừa phước báu nhưng họ từ chối tài lộc đến để hưởng thụ, họ chấp nhận sống giản dị vừa đủ, hoặc họ chuyển tài lộc đó cho những ai có hoàn cảnh kém may mắn, phước báu họ tích lũy thêm.
Cũng không tránh khỏi những trường hợp phước báu kém mà dùng thủ đoạn cố thu gom để có tài sản theo lòng tham, những người như thế, không đủ phước báu để duy trì tài sản, lúc nào đó tài sản sẽ ra đi kéo theo thảm họa khổ đau!
Cổ nhân từng nói: “Tri túc, tiện túc, hà thời túc”, mình biết đủ trong hoàn cảnh hiện có, nói thế không có nghĩa mình thụ động an phận, mà vẫn phải sống và đóng góp lợi ích cho xã hội, không nghĩ đến quyền lợi theo lòng tham. Sở dĩ con người khổ là do lòng tham làm chủ. Kẻ sống trên núi tiền vẫn cảm thấy lo âu, tính toán, bất an, ngược lại người nghèo biết đủ thì luôn được nhàn nhã an lạc – “tri nhàn, tiện nhàn, hà thời nhàn”. Cái vui vẻ hạnh phúc không do ai đem lại, cũng không xuất hiện trên cơ sở vật chất mà do chính tự thân không bị lòng tham làm chủ.
Có nhũng người suốt đời bon chen, cật lực kiếm tiền mà vẫn nghèo, cũng không thiếu có người không cần phải khổ thân mà vẫn có của ăn của để. Cổ nhân cũng đã bảo: “Si lung ám á giao hào phú, trí tuệ thông minh khước thọ bần” nghĩa là người ngu ngơ khờ khạo lại giàu có, lắm kẻ khôn lanh tính toán vẫn nghèo, hoặc của nắm trong tay cũng sẽ ra đi vì thiếu phước.
Như vậy phước báu quyết định cuộc sống với tài lộc, nhưng ít ai nghĩ đến nguồn gốc sanh tài lộc mà cứ phải suốt đời bon chen, đôi khi hành động tội lỗi, chiếm đoạt của người để rồi, không sớm thì muộn, tài sản đó sẽ vuột khỏi tầm tay, thay vào đó là tai họa sẽ đến.
Một câu chuyện tuy không thực nhưng rất thực đối với cuộc sống, dạy cho những ai luôn nghĩ đến tiền mà không nghĩ đến việc gieo phước, tuy không hành động, đôi khi ý tưởng xấu xa sâu độc hại người, lời nói nham hiểm cũng là lúc tự mình bào mòn phước báu tự thân.
Chuyện kể, anh cyclo hàng ngày, trước khi đi làm, đều cẩn trọng để trên bàn thờ ông Địa ly cà phê, điếu thuốc và tờ vé số, mỗi chiều, anh ta lắng nghe chăm chú giờ xổ số, thế rồi niềm hy vọng tiêu tan, anh ta lủi thủi tiếp tục còng lưng trên chiếc xe ba bánh kiếm sống qua ngày. Cứ thế, ngày ngày trôi qua, tiền vé số, ly cà phê và điếu thuốc cứ tiếp tục hao tốn một khoản tiền, gom lại một năm, số tiền đó không hề nhỏ so với sức lao động và mức thu nhập hàng ngày của anh ta. Một hôm buồn phiền, anh ta giải khuây vài chung rượu vì suốt ngày không có khách. Say xỉn, anh ta đem ông Địa vứt xuống ao. Ngày hôm sau, khi tỉnh rượu đẩy xe ra khỏi nhà, phát hiện bàn thờ không có ông Địa mà ly cà phê và tấm vé số vẫn còn. Anh ta hỏi người nhà – ai lấy cắp ông Địa của anh? Người nhà bảo – anh vứt xuống ao chứ ai mà lấy. Anh ta đem lên, rửa sạch, tiếp tục thờ.
Một trưa hè, gió thoang thoảng, anh ta thiêm thiếp nằm trên võng bên chái hiên lá, thấy ông Địa về trách – “Sao mầy cứ đem tao vứt xuống ao?” – “Tại sao ngày nào tôi cũng cúng cà phê thuốc lá cho ông mà ông không hề cho tôi trúng số” – “Vậy mày hãy đi theo tao”
Hai người vào một ngân hàng to lớn, từng gói tiền cuộc sẵn, ông Địa bảo –“Mầy vào đó  lựa cuộn nào có tên mày thì lấy”. Lựa suốt ngày mà không tìm thấy, anh ta nói với ông Địa = “Không có tên tôi”. Ông Địa đáp –“Không có tên mày thì lấy gì tao cho, tao chỉ là người đi phát thơ”. Anh ta hỏi –“Thế làm sao tôi có tên”? – “mày phải đầu tư vào ngân hàng, có tích lũy mới có lợi nhuận, nghĩa là ngân hàng phúc lộc mày phải biết làm phúc, bố thí, cúng dường, giúp người… từ nhân đó mới có quả báo chứ”.
Câu chuyện tuy hư mà vẫn thực, cuộc sống không gieo nhân tốt làm sao có quả tốt. Cứ bo bo bảo thủ, hưởng thụ xa hoa thì phước lộc mỗi ngày một tiêu hao, chưa nói trong cuộc sống vô tình hay cố ý ta làm những chuyện tổn phúc, làm người khổ đau, khinh miệt kẻ nghèo kém may mắn, lừa gạt cướp của, dùng quyền lực hà hiếp kẻ cô thế, dùng lời lẽ thoá mạ kẻ khác… cho dù sống trên khối tài sản, có ngày cũng sẽ tiêu vong.
Tóm lại, tài sản vật chất là của thế gian, không do ta tạo ra, khi sanh ta đến thế gian hai bàn trắng, lúc lìa đời ta cũng không mang chúng theo được, của thế gian đến với ta do phúc báu ta gieo trồng trong quá khứ, quá khứ không gieo phúc thì đời nay sao có lộc mà hưởng. Vì vậy, nhà Phật bảo: “Dục tri tiền thế nhân, kim sanh thọ giả thị, dục tri lai thế quả, kim sanh tác giả thị” muốn biết nhân quá khứ hãy xem đời sống hiện tại, muốn biết kiếp sau hãy xem việc làm ngày nay. Thế thì van xin cầu khấn là việc mê tín, nếu khấn cầu đều được giàu có may mắn thì mọi người chả ai cần lao tác, cứ ở không mà khấn cầu.

MINH MẪN
30/5/2018

Vùng tệp đính kèm
Đã dùng 14,28 GB (95%) trong tổng số 15 GB

Thứ Năm, 17 tháng 5, 2018

* THỰC CHẤT CỦA VIỆC TỪ THIỆN


“Từ thiện” là mỹ từ chỉ cho những trạng huống như bố thí, cứu trợ, ủy lạo, biếu tặng, kể cả hình thức cúng dường… nghĩa là mọi việc đem lại lợi ích cho người khác ở mỗi trường hợp, mỗi vị thế trong cuộc sống khác nhau.
Từ thiện phát xuất từ tấm lòng vị tha thật sự, không kể trường hợp đánh bóng tên tuổi hay vì mục đích quảng cáo cho tập đoàn nào đó, cũng có thể dùng hình thức “từ thiện” để cảm thấy nhẹ nhàng khi tạo ra đồng tiền thiếu trong sạch.
Gọi là “từ thiện” để phân biệt với những tấm lòng vị kỷ chỉ biết sống cho riêng mình, thật ra, “từ thiện cũng chả phải là từ thiện. Tại sao?
Khi sanh ra đời, chúng ta chỉ có đôi tay trắng, của cải vật chất đến với ta, hoặc do cha mẹ để lại, hoặc tự thân nỗ lực tạo lập, vật chất của cải đó là của luân lưu trên thế gian, nay vào tay người này, mai đến tay người nọ, nếu có phước thì cầm giữ lâu dài, nếu thiếu phước thì một thời gian trắng tay.
Của cải có được, nhiều hay ít là do phước báu nhất định từ quá khứ gieo trồng, nếu biết tạo thêm phước dưới hình thức vị tha như  cây tiếp tục  trổ quả cho ta hưởng. Cây không vun phân tưới nước dĩ nhiên sẽ tàn úa.
Một giòng nước hay ao hồ, từ cao chảy xuống thấp, thì giòng nước tiếp tục trong sạch. Nước không luân lưu sẽ trở thành nước ao tù dơ bẩn không xài được. Cũng thế, vật chất của cải ta sử dụng đúng mục đích lợi mình lợi người thì giá trị vật chất ta nắm giữ sẽ không bao giờ cạn. Nước giếng xài thường cũng không hết mà không xài cũng không đầy. Vật chất tích lũy mãi không buông xả, chưa chắc tồn tại mãi, không bị trộm cướp, bệnh hoạn hao tài, con cái phá sản, tai nạn hỏa hoạn, nước trôi hay bất cứ hình thức nào đó nó cũng sẽ ra đi mà ra đi một cách vô nghĩa; tạo tâm trạng tiếc của phiền muộn. Của cải nhiều ít có được là do phước báu cố định, muốn nhiều hơn cũng không được muốn cho đi cũng không nghèo. Tỷ phú Bill Gates hiến phần lớn tài sản cho công ích mà ông ta vẫn không nghèo, ngược lại đó là cách tẩm tưới phước báu cho con cháu tiếp tục hưởng.
Theo kinh Kim Cang: “Bố thí không phải là bố thí mới gọi là bố thí”. Bởi vì của cải vật chất chúng ta không đem theo khi ra đời, và khi chết cũng để lại cho thế gian. Việc gọi là từ thiện chỉ là công cuộc chuyển giao vật chất từ tay mình đến tay người khác, đó là của thế gian ta chuyển lại cho thế gian, ta chỉ có bổn phận gìn giữ để có dịp chuyển giao mà ta gọi là làm “từ Thiện. Người làm từ thiện do tình thương đồng loại, vì thế mình không thể gọi là làm “từ thiện”, đó mới đúng nghĩa “Bố thí không phải là bố thí mới là bố thí”, hiểu như thế, chúng ta chỉ là sứ giả của tình thương chứ chúng ta chả có gì để gọi là bố thí. Thế thì làm gì có người bố thí, vật bố thí và kẻ nhận sự bố thí?
Với tinh thần Kinh Kim Cang như thế, sẽ triệt tiêu bản tính ngã mạn, tự hào khi chúng ta chia sẻ của cải vật chất vô thường cho nhau, từ đó tình thương và tình người phát triển một cách hài hòa. Hai từ “cám ơn” khi trao quà từ thiện, không những làm ấm lòng người nhận mà còn thể hiện tình thương và trách nhiệm khi chia sẻ cho nhau, và lòng mình nhẹ tênh. Tinh thần người con Phật là như thế.
Dưới cái nhìn khác – Từ thiện là trò chơi vừa lợi người, vừa lợi mình, vừa tích lũy phước báu. Có như thế, người tham gia từ thiện mới cảm thấy vui vẻ hào hứng mỗi khi có dịp.

MINH MẪN
16/5/2018

Thứ Ba, 15 tháng 5, 2018

ĐƯỜNG VỀ TÂY




























Theo kinh điển Bắc truyền, diễn đạt cảnh giới Tây  phương thật lộng lẫy, dĩ nhiên trên đường về nơi đó sẽ có cỏ cây tươi tốt, cây cối sum suê, nhưng đường về Tây Ninh khác hẳn!
Sáng  ngày 06/5 đoàn Thiện nguyện “Hãy Thương Yêu” do cô Bảo Phương tổ chức, với sự chung tay của các thành viên trong đoàn và  đồng hành có 12 vị y bác sĩ và thân hữn  của vài thành viên chính thức trong đoàn, 44 người có mặt trên chuyến xe 45 chỗ trực hướng Tây Ninh.
Quốc lộ 22 càng về “Tây” càng hẹp dần, nhà cửa cũng ít khang trang. Qua những cung đường tẻ nhánh, xe hướng về giáo xứ Tà Dơ, huyện Tân Châu, Tây Ninh.
Sở dĩ đoàn nhờ giáo xứ phát phiếu lãnh quà, vì cư dân không nhà , không giấy tờ tùy thân, không thuộc quốc tịch nào khi mà cuộc sống bên Campuchea quá khó, bởi nhiều đời cha ông họ sống bấp bênh trên biển Hồ, không được công nhận công dân chính thức, đành trôi giạt về quê cha đất tổ chưa có đất dung thân; chính quyền đang cứu xét hợp thức hóa nhân thân và cấp dưỡng nơi cư trú cho họ. Linh mục quản xứ cho biết độ trên 1.500 nhân khẩu.số quà chung cho 800 hộ giáo dân nghèo khó, được phân phối tại khuôn viên giáo xứ.

Xe đến điểm định đúng 8 giờ sáng, mọi người năng động bắt tay vào việc một cách nhanh gọn nhờ kinh nghiệm hàng trăm chuyến từ thiện của cô Bảo Phương trước đây. Một tuần trước khi khởi hành, chị em trong đoàn phân nhiệm từng khâu, do đó, công việc trôi chảy thuận lợi. Điểm đặc biệt, mỗi khi trao quà, thay vì người nhận cám ơn, anh em trong đoàn vui vẽ cám ơn khi trao quà cho từng người.

Cái khô khốc của Tây Ninh”nắng cháy da người”, tuy là anh chị trong đoàn mệt lã, nhưng khi chứng kiến cảnh cư dân phiêu bạt sống lắt lẻo trên chòi lá chống đỡ bằng những thanh tre mong manh, phủ những tấm bạt nhựa hấp nóng, cái mệt nhọc của đoàn bổng tan biến. Nơi đây cách giáo xứ trên 7km, họ phải đi bộ để nhận những phần quà tình nghĩa của cư dân Thành phố vượt ngoài trăm cây số đến chia xẻ tình người.
Dĩ nhiên đời là bể khổ, nỗi khổ khó mà lấp hết khi chính tự thân mình không tạo phúc, nhưng dù sao đó cũng là dịp để những tấm lòng “lá lành đùmh lá rách”, thể hiện tình người. Mỗi lần cho đi là một lần cảm thấy nhẹ nhàng như vừa hạ xuống một gánh nặng – gánh nặng ưu tư hướng đến đồng loại. Mong anh chị thành viên trong đoàn vui khỏe, may mắn để tiếp tục làm đẹp “hoa cuộc sống”.

Cũng hy vọng đường về Tây Ninh tuy không được như đường về Tây Phương, ít ra không còn những đoạn đường đất đỏ đầy “ổ gà” để cuộc sống cư dân thuận lợi việc đi lại.

Cám ơn các mạnh thường quân, đòan y bác sĩ chung tay để công tác được hoàn mãn tốt đẹp.

MINH MẪN
15/5/2018