Phật giáo là một tôn giáo nặng về hạnh thí hơn là mưu lợi vật chất. Từ rất xa xưa, từ khi có mặt trên đất Việt, nhà chùa luôn thể hiện hạnh xả kỷ, bố thí và lợi tha.
Trong
các lễ lớn của nhà Phật, chư Tăng Ni cũng như Phật tử thường tổ chức chẩn bần
cho người nghèo, chẩn tế cho người âm và thí pháp cho mọi loài. Có những chùa
luôn thiết đãi thức ăn cho bá tánh khi bước vào cổng Tam quan bất cứ lúc nào;
và ngày nay, ngoài những bữa ăn thanh đạm miễn phí cho các ngày chay, nhiều chùa
và tín đồ còn ban phát cơm chay miễn phí cho các bệnh nhân, cho dân nghèo và học sinh, sinh viên trong các thành phố
lớn. Về vật chất đã như thế, về tâm linh – chùa luôn mở rộng cho bá gia đến để
thỏa mãn niềm tin, cũng như chiêm bái
các thắng cảnh, thánh tich để thỏa mãn nhãn quan nghệ thuật. Nói tóm lại, chùa
luôn “làm chùa” cho tất cả lợi lạc quần sanh.
Ngày
nay, tuy kinh tế thị trường đã thúc dục khốc liệt về những quyền lợi vật chất
béo bở cho nhà kinh doanh trên thế giới cũng như tại Việt Nam, nhưng đâu đâu
cũng phải chừa lại lãnh vực tín ngưỡng tôn giáo cũng như tâm linh, một vùng phi
kinh tế để tôn trọng đức tin quần chúng và đạo đức cổ truyền, thể hiện nét văn
hóa của một dân tộc từng phong phú về tâm linh.
Tuy
nhà chùa chưa từng lấy cơ sở tín ngưỡng để kinh doanh bằng cách thu phí quần
chúng, nhưng nhà chùa vẫn thừa kinh phí để bảo tồn vật chất và cung dưỡng đời
sống tu tập cho Tăng Ni, quần chúng. Ví dụ chùa Hoằng Pháp, Hốc Môn, hàng ngày
đều cung cấp thức ăn cho du khách, hàng tháng có khóa tu cho nhiều tầng lớp,
mùa hè có hàng ngàn sinh viên tham dự khóa tu, thế mà chùa chưa hề thu nhận bất
cứ của ai một đồng, chẳng những thế còn tặng băng đĩa kinh sách không hạn chế. Các
danh lam thắng cảnh của Phật giáo từ
Các
cơ sở Trúc Lâm Yên Tử do Hòa Thượng T. Thanh Tử đứng ra kiến tạo khắp nơi với
tầm vóc vĩ mô, hàng tỷ bạc đầu tư mà cũng không bao giờ đặt vấn đề thu phí bá
tánh, cơ sở vật chất vẫn được bảo trì tốt và còn tốt hơn những cơ sở vật chất
của xã hội do nhà nước quản lý.
Gần đây, chính quyền TP Uông Bí tái đề xuất
thu phí Tăng Ni Phật tử đến viếng non Yên Tử. Ông Nguyễn Thành Phố chủ tịch
UBND TP Uông Bí , Quảng Ninh đề nghị: : “Triển khai thu phí tham quan
khu di tích Yên Tử nhằm mục đích “tạo nguồn kinh phí chủ động chi cho
công tác hoạt động quản lý, bảo tồn và một phần để đầu tư trùng
tu, tôn tạo khu di tích danh thắng Yên Tử”.
Theo thống kê từ
UBND TP Uông Bí, từ năm 1997 đến nay tổng số tiền tôn tạo và xây dựng tại Yên
Tử do Nhà nước đầu tư là 41 công trình với tổng số tiền 142 tỉ đồng, trong khi
đó chỉ từ năm 2007 đến nay, số công trình xã hội hóa là 12 công trình với tổng số
tiền lên tới 402 tỉ đồng với các công trình tiêu biểu:
Có nghĩa nhà nước
chỉ bỏ ra một phần tư chi phí, quần chúng đóng góp hết ba phần, giờ đây quần
chúng muốn viếng thăm phải móc thêm tiền túi để đến nơi đất Tổ của mình từng góp
công xây dựng.
“Cũng
theo UBND TP Uông Bí, số lượng khách đến với Yên Tử đã tăng từ 100.000 lượt
(năm 2006) lên 2 triệu lượt (năm 2011). Có thể thấy rất rõ là từ khi dừng
việc thu phí tham quan Yên Tử thì số lượng du khách tăng đột biến,
thêm nữa là các công trình văn hóa tâm linh được xây dựng quy mô, đầu
tư có hiệu quả hơn mà hoàn toàn chỉ dựa trên nguồn kinh phí xã hội
hóa (do người dân đóng góp)”.
Chúng
tỏ, cái gì dân tự nguyện đóng góp vẫn phong phú hơn điều kiện bắt buộc do nhà
nước đưa ra. Tâm linh là việc tùy hỷ, không thể quy ra tiền. Kinh tế chỉ có giá
trị trong lãnh vực kinh doanh; nhà chùa không phải là môi trường để địa phương
lấy cớ thu chi. Cuộc sống phải có tính
toán là chuyện đương nhiên, nhưng tín ngưỡng và cơ sở tín ngưỡng do dân đóng
góp không thể là nơi làm ăn kinh tế dù dưới bất cứ nhãn hiệu nào. Huống nữa,
Yên Tử là một địa linh đối với dân tộc, một ân điển đối với nhân dân từng được
Đức vua Trần Nhân Tông đem lại hưng thịnh, độc lập cho nước nhà, ngày nay ông
chủ tịch lại ghi ân bằng cách lợi dụng danh thắng Yên Tử để móc túi quần chúng!
Chẳng lẽ xã hội nầy chỉ biết có tiền thôi sao? Đạo đức và giá trị tâm linh của
tổ tiên bằng những đồng tiền như thế thì chả trách xã hội bạo loạn vì tệ nạn
hiện nay. Ngay cả vị lãnh đạo tỉnh xem nhẹ phẩm chất đạo đức của dân tộc và lạm
dụng niềm tin quần chúng, tất cả chỉ tính bằng tiền mà quên tấm lòng của nhân
dân đối với tiền nhân thì thử hỏi đất nước này sẽ đi về đâu? Trên thế giới,
chưa có cơ sở Phật giáo nào bị thu phí như ý tưởng của ông chủ tịch Uông Bí thì
chả trách một xã tại Đà Nẵng đã có sáng kiến biến Tượng Quán Thế Âm thành cô du
kích để chống giặc giữ nước còn có ý nghĩa hơn.
Không
bao lâu trước đây, một ông Huỳnh Vĩnh Ái đề nghị quản lý thùng công đức của
chùa, cũng vì nghĩ đến tiền, giờ đây cũng vì tiền mà ông Nguyễn Thành Phố lại đề nghi thu phí Tăng Ni
Phật tử tham quan non Yên Tử.
Con
người luôn nghĩ đến tiền thì đầu óc mụ mẫm, làm sao đủ sáng suốt lãnh đạo nhân
dân. Không thiếu cán bộ tha hóa đã vì tiền mà thân bại danh liệt, cho dù moi
tiền bất cứ kiểu nào, trong khi người dân đầu tắt mặt tối, ăn bữa sáng lo bữa
tối mà còn dám bỏ tiền cúng chùa để trùng tu thánh địa của tổ tiên, chẳng lẽ
ông Nguyễn Thành Phố nghèo hơn những người dân như thế?
Nhờ
thế mới thấy người dân ta tuy nghèo nhưng giàu lòng đạo đức và tín ngưỡng. Nếu
xem non Yên Tử là nơi kinh doanh thì chắc chắn Phật giáo không bao giờ đứng ra
trùng tu xây dựng. Một công trình được xã hội hóa thì không thề kinh doanh hóa
như các công ty doanh nghiệp; và sở dĩ người dân đóng góp là vì tâm linh chứ
không phải đầu tư thương mãi. Quảng Ninh, Uông Bí đã đầu tư vào công trình Yên
Tử được bao nhiêu so với người dân đóng gop? Và khi chính quyền Quảng Ninh chấp
nhận tái thiết Yên Tủ, có đặt vấn đề kinh doanh với Phật giáo ?
Các
quan chức khi thực hiện vấn đề thuộc lãnh vực tín ngưỡng tôn giáo và tâm linh
nên xét kỷ, không nên đặt ngang hàng với lợi lộc vật chất. Yên Tử không phải là
đặc quyền của Quảng Ninh thì không thể khống chế quần chúng và cơ sở tâm linh
bằng việc thu phí. Yên Tử luôn là quê cha đất tổ của người dân Việt, không nên
hạ thấp giá trị văn hóa, chính trị và tâm linh của tiền nhân bằng tiền, làm như
thế là bỉ mặt dân tộc, bêu xấu đất nước trước thế giới. Hãy thể hiện nét văn
hóa của một thể chế hơn là quyền lơi vật chất của một địa phương.
Hy
vọng chính quyền Quảng Ninh không bao giờ chấp nhận một đề nghị nông nổi như
thế. Đừng xem Tăng Ni Phật tử là con bò sữa.
MINH
MẪN
02/7/2013
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét