Thứ Tư, 27 tháng 5, 2026

NHÂN SỰ VÀ CẢI CÁCH

 

    

Gần đây, theo chiều hướng của đất nước, để bắt kịp thời đại kỷ thuật số, theo kịp bước tiến trên thế giới, đất nước đã cải tổ một số nghiệp vụ hành chánh, địa giới, quy cách nhân sự, nhất là AI đang lấn sân IT, đẩy lùi những thủ cựu làm cho đất nuớc bao năm qua trì trệ; trì trệ không những do thủ tục rườm rà, mà còn do nhân cách hành sự của từng cá nhân.Nếu cải tổ khung hình mà không chuyển hóa nhân sự thì chắc gì đem đến kết quá toàn hảo!

Tôn giáo nói chung, Phật giáo nói riêng, cũng không ra ngoài công lệ đó. Tôn giáo chỉ nói riêng cho Phật giáo, Cao Đài, Hòa Hảo, ngoại lệ cho Công giáo, vì họ có hệ thống dọc lâu đời mà xã hội khó can thiệp.

Phật giáo trong nước, GHPGVN đã có những văn bản chỉ đạo tổ chức Đại hội toàn quốc nhiệm kỳ 2026 – 2031 sau khi kết hợp địa giới. Một số nhân sự đã được chọn lựa sắp đặt gặp nhiều bất cập ở một số địa phương, theo chỉ đạo nhân sự tuổi không dưới 25, không trên 60.Nghe qua khá hợp lý như cái hợp lý ngoài xã hội!

 Nhân sự trong xã hội tham gia các ban ngành, tuổi không quá 60; quy định là thế nhưng không thể tuyệt đối với nhiều lý do…

Lớp lớn tuổi không còn nhạy bén, sáng tạo, lớp trẻ sau này được ăn học, đào tạo tiếp thu từ trào lưu hiện đại. Trong Phật giáo thì sao?

Rập khuôn tổ chức nhà nước, nhưng Tôn giáo có những đặc tính riêng biệt.Hiện tượng cải biến trong Phật giáo tuy thuộc lãnh vực hành chánh nhưng nhân sự trong tổ chức hành chánh vẫn là tăng sĩ bị hạn chế bởi luật giới. Nào là giới phẩm, tuổi tác, hạ lạp, đạo hạnh, nội lực, kinh nghiệm, uy tín…

Một chức sắc chưa tới 60 có thể tự ý xin rút khỏi chức vị với lý do sức khỏe, uy ín, ảnh hưởng thời gian tu tập, hoặc khả năng làm việc…

Ngược lại có những vị ngoài 70 kinh nghiệm điều hành công việc, tổ chức nhân sự, uy tín đạo hạnh, Phật sự trôi chảy; biết sử dụng nhân tài, phát triển địa giới đến nhưng vùng khó khăn chưa hề biết đến đạo Phật…( thế thì một Tăng trẻ tuổi 25 có khả năng và kinh nghiệm như thế để Phật sự tiếp tục được phát triển hay sẽ dậm chân tại chỗ nếu không nói là thụt lùi?)

Đồng ý Tu sĩ trẻ ngày nay được trang bị kiến thức thế học rộng rãi, năng động nhưng chắc gì vị nào cũng có đạo lực thâm sâu, kinh nghiệm làm việc hơn những bậc tiền bối, chưa nói đến hạnh đức giao hoán giữa đạo đức và công việc hành chánh.

Tu sĩ trẻ không thể tiếp xúc toàn cuộc như người thế tục, vẫn còn hạn chế nhiều mặt, chính cái hạn chế đó áp dụng vào điều hành trong một tổ chức cộng thêm mô phạm nhà chùa lấn cấn phẩm trật, vị nể tôn ti, chưa đủ kinh nghiệm chuyên ngành sẽ bị khập khểnh.

Trong nếp sống Thiền môn được truyền thừa tôn ti giới phẩm thượng hạ phân minh. Nếu một tu sĩ trẻ đuợc đề bạt đứng đầu một tổ chức, một chuyên ngành, tu sĩ đó có cảm giác ngần ngại khi xử lý một việc có liên hệ đến bậc tôn trưởng.

Tóm lại, đem áp dụng luật định của thế tục vào Tôn giáo, cho dù là hành chánh, cũng không tránh khỏi một số mắc mứu nhất định.

Thiết nghĩ, một văn bản hay một quyết định đưa ra, nên chừa một lối thoát, vì không thể có gì là tuyệt đối đúng và hợp lý.Hãy để mỗi địa phương tùy nghi chọn lựa, đặc cách hoặc lưu nhiệm ; những nhân sự chỉ có địa phương đó mới thấu hiểu tầm vóc, khả năng, chuyên ngành và đạo đức nhân thân đó.

Hãy mở ngoặc “tuy quy định nhân sự trên 25, không quá 60 tuổi” nhưng do tính đặc thù sinh hoạt Tôn giáo ở mỗi địa phương mà tùy chọn, có như thế không đưa vào thế khó xử cho mỗi địa phương, không gây bất hòa trong cộng đồng tu sĩ, và nhất là hiệu quả trong công việc.

Thêm một việc tuy không trực tiếp liên hệ tới hành chánh, nhưng cũng cần quan tâm đối với những nhân sự “cây đa cây đề” có công với Giáo hội từ ngày khởi lập.Những bậc hữu công được xem là “Tòng lâm thạch trụ” cổ thụ phủ bóng mát cho hậu thế, thế gian gọi là “uống nước nhớ nguồn”, chả lẽ tôn lên ngôi vị “hữu danh vô thực, âm thầm chìm lặng ở những vùng xa mặt trời!?

Tôn giáo là Tôn giáo, Tôn giáo có nét đặc thù riêng, không cần thiết rập khuôn như một tổ chức xã hội.Nhà Phật có câu : “Phật pháp là bất định pháp” đã là bất định thì nên uyển chuyển cho khế cơ khế lý mới viên dung mọi pháp sự.

Trên là nói chung chung theo tình, sau đây theo lý, xin bổ sung vào nội tình theo Hiến chương:

“Theo quy định tại khoản 4 Điều 36 Hiến chương, chỉ xem xét trường hợp đặc biệt đối với chức danh chủ chốt của Ban Trị sự quá độ tuổi trong trường hợp sau: “Ban Trị sự tỉnh thuộc miền núi, biên giới, hải đảo; hoặc Ban Trị sự tỉnh không có Chư tôn đức đủ uy tín nhiếp chúng Tăng Ni”.

Tuy nhiên, sau sự kiện sát nhập tỉnh, các đặc điểm “miền núi, biên giới, hải đảo” của Ban Trị sự có thể biến đổi như vừa có miền núi vừa có đồng bằng.

Trường hợp đặc biệt này sẽ được áp dụng theo nguyên tắc có lợi cho ứng viên.

Những quy định trên đây nhằm bảo đảm hình ảnh một Giáo hội hoà hợp, nơi tính kế thừa và sự kết nối giữa các thế hệ là truyền thống đặc biệt hàng nghìn năm của Phật giáo được giữ gìn./.

Tùy nghi linh hoạt áp dụng cho Đại hội toàn quốc kỳ này.

 

MINH MẪN

  26/5/26

Thứ Hai, 11 tháng 5, 2026

MỘT THOÁNG VIỆT NAM

 


Khu du lịch Vườn Xoài, du lịch Địa đạo Củ Chi… cả nước có rất nhiều khu du lịch hút khách đến tham quan, thưởng lãm đặc sản, khu vui chơi… rất nhiều hình thức đáp ứng thị hiếu giải trí và ăn chơi thỏa thích.

Một khu du lịch không nằm trong số đó, diện tích trên 20 mẫu, xa phố thị, nơi từng là chứng tích lịch sử đạn bom, trở thành ao  sâu đến độ phải cần một triệu mét đất khối san lấp!

Sau chinh chiến, người phụ nữ nay đã 83,  là một trong những nhân vật tầm cỡ trong Trung ương cục miền Nam trước đây, thân hình mây khói, khuôn diện quỳnh hoa, nghị lực trường sơn,can đảm, mua lại khu đất không  một dân cư sinh sống, cỏ cây cũng khó mọc!

Cơ ngơi không ai nghĩ một phụ nữ có thể tái tạo làm sống lại lịch sử dân tộc qua bao triều đại từ Hồng Bàng, 18 đời vua Hùng, nhà Trần cho đến trận Bạch Đằng…Những chứng tích lịch sử như cọc sông Bạch Đằng,cổ vật vùng miền được lưu tồn như những báu vật của dân tộc.

Ngày nay, có xu hướng kinh doanh, thương mãi qua những điểm du lịch để kiếm lợi nhuận, “Một thoáng Việt Nam” lại chú hướng đến du lịch văn hóa lịch sử tâm linh, một việc làm do bàn tay và khối óc của một phụ nữ thân như lá liễu chứa một tâm hồn cực đại.Đáng lẽ việc này do bộ văn hóa bảo tồn di tích lịch sử thực hiện; Tuy nhiên, một chị Tuyết Nga phải đương đầu với bao trở ngại khó khăn để hình thành những công trình biểu tượng của từng dân tộc, từng thời đại từ những bộ tộc trong một Việt Nam.

Khó mà diễn đạt hết tầm vóc của từng khóm tre gai chuyển vận từ phương Bắc, phủ tàng một góc như che chở bao oan hồn đã vong mạng nơi đây.Đền thờ “Anh Linh Tộc Việt” mang dáng dấp kiến trúc miền Bắc đã an vị toàn bộ hồn Việt anh linh khắp ba miền suốt chiều dài lịch sử đau thương của dân tộc.

Do đâu một phụ nữ mỏng manh lặng lẽ tạo nên chứng tích vĩ đại ẩn mình nơi khuất tất trên vùng đất “Thành đồng vách sắt” Củ Chi?

Dẫu sao khi xã hội chạy theo khuynh hướng vật chất, vẫn có ngôi sao nhỏ lóe sáng một góc trời bảo tồn giềng mối văn hóa tâm linh của dân tộc.

Đoàn thăm viếng do chị Ngọc Mỹ người chị đầu đàn của “Thiền trà, Yoga và Hành trình Tâm an” hướng dẫn doanh nghiệp, sinh viên, trí thức đến cảm nhận, học hỏi văn hóa và người bảo tồn văn hóa mà xã hội ngày nay đang ngủ quên.

Công trình tuy không vĩ đại về kiến trúc vật chất, nhưng vĩ đại về tâm tưởng hướng thiện cho hậu thế, bảo tồn văn hóa tâm linh của dân tộc do một người mảnh mai mang tên Tuyết Nga ( Trung ương cục biệt danh Tuyết ròm).

Công trình to lớn,vẫn mang danh rất khiêm tốn –như sự khêm tốn của chủ nhân: MỘT THOÁNG VIỆT NAM, vâng chỉ một thoáng lướt qua đủ dữ liệu lịch sử như một thoáng lướt qua đủ thấy nhân dạng chủ nhân như áng mây chiều rám nắng

 

MINH MÂN

   09/5/26

Thứ Hai, 4 tháng 5, 2026

PHAO CỨU SINH

 

Biết bơi hay không biết bơi, chìm trong mênh mông biển nước, cũng cần chiếc phao trợ giúp lúc đuối nước.

Mênh mông bể khổ cuộc đời, lợi dưỡng, danh vọng, hạnh phúc …cũng chỉ là ước vọng giữa bao la ảo ảnh tương lai.

Những tham vọng đạt được cũng chỉ là nắm cát trong tay lần lượt lọt qua kẽ hở như kẽ hở nghìn trùng trong không gian bất định.

Những thành đạt chưa hẳn theo ta đi suốt đoạn đường đời nếu phước  báu hữu hạn. Lạm dụng sự thành đạt để vươn xa không tương xứng đạo đức, tài trí thì nạn tai luôn chờ sẵn phía trước.

“- Không ai giàu ba họ, không ai khó ba đời” đó là câu nói cổ nhân đúc kết kinh nghiệm trong cuộc sống.

Vô thường là định luật bất biến vì vô thường bất biến phản ánh từ tâm BẤT ĐỊNH.

Sinh loại trồi sụt trong mênh mông khổ đau, từ đó các Thánh nhân ra đời vì lòng từ chỉ ra con đường thoát khổ. Các đấng giáo chủ xuất hiện không mục đích tạo ra Tôn giáo để phụng thờ lễ bái.Con đường thoát khổ phát xuất từ việc huớng nội, chuyển hóa tâm thức, nâng năng lượng đạo đức lên tần số rung động tương ưng với mức rung động ngoại biên mà Đạo-học phương Đông gọi là “thuận thiên giả tồn”. Đi ngược lại quy luật thiên nhiên gọi là “nghịch thiên giả vong”.

Tạng thức sinh loại nằm trong tạng thức vũ trụ gọi là Akashic, nhờ tạng thức đó mà đôi khi có cảm giác thấy trước một hiện tượng như từng quen biết gọi là linh cảm, tiên tri. Nhà thôi miên đưa đối tượng chìm sâu vào giấc ngủ để khai thác  quá khứ do tạng thức vũ trụ tích chứa tất cả tâm thức của sinh loại…

Những Thiên tượng tồn tại sẵn trong Akashic, người có tần số rung động tương thích với tạng thức vũ trụ sẽ nắm bắt trước những hiện tượng sắp xảy ra trong cõi nhân sinh thuộc Nam  Thiệm Bộ hâu này.

Các nhà tâm linh, các đấng giáo chủ mục đích giúp con người chuyển hóa hạt giống bất thiện, để nâng tần sỗ rung động hòa chung với vũ trụ, thoát khỏi kiếp ô trược khổ đau, Đạo gia gọi là Quy Chân, nhà Phật gọi là giải thoát.

Chuyển hóa hạt giống bất thiện sang tâm thức Thánh thiện, vô lượng căn cơ và trình độ khác nhau nên có nhiều pháp hành khác nhau. Hành giả đứng trước vô vàn pháp hành, chọn đại pháp nào đó có người theo đông, hành mãi nhiều năm nhiều tháng vẫn không có kết quả, mới đặt vấn đề “pháp nào hay hơn  pháp nào” ?

Thật ra không pháp nào cao hay thấp mà chọn pháp nào thích hợp căn cơ của mình.

Ngày nay pháp môn niệm Phật phổ biến nhất, vì nhiều người nghĩ đơn giản, dễ tu dễ hành.Do đó, cứ nhắm mắt mà niệm, niệm thành thói quen như cái máy, ý thức niệm biến thành vô thức niệm, khi trao pháp hành cho vô thức thì những hạt giống lao xao trong tiềm thức xuất hiện, niệm vẫn niệm suy nghĩ lăng xăng vẫn lăng xăng.

Ai đó niệm theo thói quen, không ý thức, vào bãi giữ xe nghe cái máy phát: “mời xe vào, mời xe ra” là cứ niệm theo “mời xe vào, mời xe ra”.Nhà Phật gọi là “thất niệm”.Đối lại thất niệm là chánh niệm. Chánh niệm còn gọi là định, tức là không cho tâm phóng xuất, vọng tưởng; có định là có tuệ, định nhiều là tuệ nhiều, định ít là tuệ ít. Định đến độ đại định,  mọi chủng tử lần lượt tiêu trừ, đưa đến chứng đắc, giải thoát hoàn toàn gọi là bậc chánh đẳng chánh giác.

Những pháp hành tương thích với căn cơ dễ tiến bộ, đó là phao cứu sinh giúp hành giả liễu sinh thoát tử. Chọn một pháp không căn cứ vào số đông người theo, không quan niệm dễ hay khó,không vì hiếu kỳ...Nếu hành một pháp từ 6 tháng đến một năm thấy không tiến bộ nên thay đổi.Thân bị cảm uống thuốc một hai tuần không thuyên giảm phải đổi thuốc. Bám mãi một pháp không những không đi đến đâu, mất thời gian, còn gọi là “tiền mất tật mang”.

Phao cứu sinh giúp nạn nhân vượt qua biển trần, thì pháp hành là phao cứu sinh giúp hành giả vượt qua bể khổ trầm luân. Tùy theo thể trạng mà chọn chiếc phao tương xứng, cũng vậy, tùy theo căn tánh mà chọn một pháp thích hợp. Dù pháp nào cũng cần có định, hành mà không định thì chỉ cưởi ngựa xem hoa.

 

MINH MẪN

  04/5/26

NIỀM VUI QUỐC TỔ

 

Ngày 10/3 âm lịch hàng năm là mốc kỷ niệm GIỖ TỔ VUA HÙNG do hoàng triều Khải Định ban hành, từ đó, cả nước khắp ba miền đều hưởng ứng.Riêng phía Bắc tại Phú Thọ, đền Hùng được xây dựng  từ thời vua Đinh Tiên Hoàng , mãi đến thời hậu Lê thế kỷ thứ 15 được hoàn chỉnh,và duy trì theo truyền thống liên tục suốt thời gian dài.Trong miền Nam, việc phát huy truyền thống Giỗ Tổ chưa được phổ biến rộng.

Chiều mồng 9/3 âm, nhằm ngày 24/4/26, ZEN HOUSE ( 60/2 đường Vân Côi, Tân Sơn Nhất, Tân Bình, HCM).được nhóm “HÀNH TRÌNH TÂM AN” do cô Ngọc Mỹ (người chị đầu đàn)  và một số anh chị trong nhóm, Mạnh thường quân, các em sinh viên…chung tay thực hiện kỷ niệm Giỗ Quốc Tổ vua HÙNG.

Zen house có một khuôn viên tuy không rộng, có cây và hồ, bài trí thanh nhã, yên tĩnh, nghệ thuật, rất ư Thiền vị.Nơi đây từng được tổ chức những sự kiện liên quan đến Phật giáo. Thiền sư Minh Đức Triều Tâm Ảnh thủ tọa Huyền Không Sơn Thượng từng thuyết giảng tại cơ sở này.

Nhận được tin nhắn từ Zalo,: “con sẽ đón thầy và chị Xíu vào lúc 12g-13 g”.  Hương Trần là ai nhỉ? Cố lục lại trí nhớ luộm thuộm, đầu dây bên –kia nhanh nhảu giải thích:“con là thành viên trong nhóm, gặp nhau duy nhất một lần tại nhà cô Ngọc Mỹ, buổi họp mặt mấy tháng trước”

Trong cơn mộng mị cuộc đời, có những lúc ngỡ là thật, cũng không thiếu cái thật lại là mộng! Nhà Thiền cho cuộc sống là đại mộng; tiểu mộng nằm trong đại mộng, tất cả cũng chỉ là mộng trong sanh tử luân hồi.Vui được lúc nào nhận lúc ấy, cho dù niềm vui đếm trên đầu ngón tay!

Hương Trần nào đó do chị -Ngọc Mỹ, chị Ngọc Nga nhờ -vận chuyển của nợ bất đắc dĩ đến dự lễ hay do tự phát của người phát tâm tự nguyện?-Theo dự định, chị “đầu đàn” thường sắp xếp cho xe Grab car đưa đón, hôm nay lại đổi tài cũng hơi ngỡ ngàng. Càng ngỡ ngàng hơn, -suốt đoạn đường hơn 15 km từ ngoại ô về thành phố,  khách quá giang được “bác tài”quá ư  bộc toạt cá tánh đặc biệt đến độ không còn ngại ngùng giữa khách quá giang và chủ nhân đưa  đón.

Có lẽ hạp nhau tánh đột xuất, tánh bốc đồng, tánh bụi, tánh hải hồ, và tánh hành hiệp quá  ư thơ mộng khỏi cần giữ kẽ; cứ như  “cùng cha khác mẹ ghẻ”!

Khách mời được xem là đại biểu nên ai biểu thì làm, không làm thì ngồi như trời trồng giữa không gian chả là nhà cũng chả phải là chùa.Mọi người mãi lăng xăng vào việc; người sắp đèn chuẩn bị thả hoa đăng vào hồ cho cá Kol thêm sắc màu nhộn nhã. Các em sinh viên đem cho khách mời từng nhánh hoa, từng trái cam và phong bì có tấm  thẻ khuyến nhủ mang bí số! Một vài anh chị hăng hái sắp xếp hội trường, lo âm thanh, chưng bày quà bánh dâng cúng lễ Tổ trước bức tranh vua Hùng cao 2m lẫm liệt uy nghi. Chị Hương Trần chuẩn bị order thực phần cho từng người có mặt.Qua công việc năng động, dáng dấp nghiêm túc làm tang loãng tính hài hước của người phụ nữ trung niên khó ai ngờ!

Được một em tiếp nhận đèn hoa sen giấy cho xuống hồ, các thành viên tham dự lần lượt vòng qua các dãy bàn đi lên lầu vào khán phòng.Khỏi cần tập dượt như chương  trình tập dượt hành binh, mà vẫn giữ được lề lối của tổ ong cái kiến.

Nữ diễn viên Ngân Lê, ngồi trên bồ đoàn, ngay thẳng, hai tay kết ấn chìm vào tĩnh tại trong giây lát, thả tầm nhìn vào chốn xa xăm. Cô ta là   giáo viên Yoga cổ điển Sivananda;  nhà trị liệu bằng âm thanh chuông quay Himalaya, thao tác điệu nghệ, chậm rãi nét đường quyền  , trước mặt có  trên mười quả chuông đồng lớn nhỏ được tác động qua nhiều cung bậc  âm lượng đưa khán thính giả chìm vào tần số rung động ngoại biên; Âm tiết “-OM”, một mật âm khởi nguồn của Yoga cổ, từng được một số trường phái tâm linh mật tông sử dụng. Âm nền khơi dậy Akashic hiện thân không chỉ của Quốc Tổ mà của toàn nhân loại.Trang  phục trắng nhẹ, toát lên khuôn mặt thanh tú trong sáng,  nốt ruồi  như  đầu mút đũa giữa trán làm điểm ấn chứng của năng lượng thoát tục. Nghiệp vụ và thần thái như được an bài sẵn cho ra mẫu người của âm thanh linh giới. Âm thanh và sắc tướng hòa hợp tăng vẻ huyền bí tâm linh.

Niêm hương dâng trầm và hoa tưởng niệm Quốc Tổ, các anh chị chuẩn bị bánh trái đúng truyền thống dân tộc. Khách tham dự từ nước ngoài, miền Tỉnh lên, Hà nội vào và vùng ngoại ô  TP HCM. Chị Ngọc Nga bê cả giỏ xoài từ đất nhà gần Đại Tòng Lâm vào, quả nặng hơn người nói lên tấm lòng nặng hơn nhiệt huyết! Trời sinh ra chị Ngọc Mỹ cần phải sinh ra chị Ngọc Nga hỗ trợ nhau suốt thời gian sinh hoạt cộng đồng mệnh danh “Hành trình –Tâm An”, một tổ chức dân sụ tự phát giúp nhiều thành viên trở về với : “Thân-Tâm-Trí”, cân bằng vật thể và tâm linh trong mỗi cuộc sống.

Còn nhiều phẩm vật bày la liệt trên bàn cỗ của các thành viên chung vui ngày Tổ phụ.

Giọng xướng ngôn đa tài Ngọc Nga giới thiệu các anh chị nghệ sĩ đàn hát.Một chương trình ai cũng có thể là ca sĩ, có những chị ngoài 80 say sưa không thua trẻ teen hòa ca với nhau trên sàn diễn .Dĩ nhiên cô Xíu nhà ta với giọn Bắc truyên thống ngọt hơn mía lùi, ngâm nga tiết tấu thơ, đó mới chỉ là tài lẽ. Cô ta còn có giọng đọng không thua trên đài mỗi đêm trong chương trình hoài cổ! Có cả Yoga cười,nguồn gốc từ Ấn Độ do bác sĩ Madan Kataria khai sáng. Rồi lịch sử khai sáng vua Hùng, những trình bày kiến thức chuyên môn…đa dạng.

Cuối cùng, chị Phượng chủ nhà hàng Zen house được mời lên chia sẻ những kinh nghiệm và giới thiệu về nhà hàng, tình nguyện hướng dẫn miễn phí cách nấu chay, giúp cho người muốn ăn chay trường như Lý Tú Anh từng mơ ước cái ước mơ không ngoài tầm tay.…

Trước lúc kêt thúc chương trình kỷ niệm tri ân Quốc Tổ vua Hùng, các đấng có công với dân tộc, chị Ngọc Mỹ trao bằng ghi ân cho các thành viên có công và của đóng góp hôm nay.

Tiệc chay được bày lên theo khẩu phần đã chọn. Mọi người có một cuộc sống riêng tư, nhưng có mặt hôm nay, đều toát lên niềm hoan hỷ thánh thiện trong cùng một nhà như chưa từng.

Con cháu chung vui ngày giỗ Tổ, trên từng mẫm cỗ mọi người tràn trề hạnh phúc như hạnh phúc được chung vui.

Chị Ngọc Nga hỏi, sư cảm thấy thế nào buổi lễ hôm nay?

Dạ rất vui, nhưng vui nhất ngồi trước mâm cỗ do mỗi người đã chọn!!!

 

MINH MẪN

24/4/26   (MÙNG 10/3/BÍNH NGỌ)

Tạp ghi ngày giỗ vua HÙNG