Thứ Hai, 23 tháng 2, 2026

CUỘC GỌI ĐẦU XUÂN


Ba ngày Xuân “cửa đóng then cài”, song cửa phủ tấm vải vàng, ai đến cũng ngỡ chủ nhà đi vắng.

Đầu năm, nhiều đoàn tổ chức đi lễ chùa là một thông lệ tốt và cũng là nét đẹp văn hóa tín ngưỡng của dân ta.

Năm nay cũng như những năm qua, đoàn viếng các chùa đều là nơi mình hướng dẫn do sự quen biết, tuy năm nay không có mặt,  anh Hưng trưởng đoàn  theo đó  như tiếp dấu chân xưa, đưa đoàn thăm viếng những thắng cảnh  mỗi năm mang hương sắc đầu Xuân mỗi khác, người du Xuân như chìm vào lạc cảnh!

Sắc hoa, tiểu cảnh mỗi nơi đều là những ấn tượng  kết hợp áo dài nhiều màu trong đoàn trở thành lễ hội truyền thống, biểu hiện một đất nước thanh bình và phát triển.

Đi cùng đoàn cũng chỉ vài chuyến, nhưng tình cảm đối với đoàn thật sâu đậm. Chị Lan đã kết nối lại mình với đoàn khi mình rời khỏi, chị Hạnh đã quan tâm thăm hỏi, muốn mình tiếp tục hành trình cùng đoàn những chuyến sau này, Nhi và bao nhiêu người mãi nhắc tên khi mình vắng mặt trong những chuyến đi.

Thời gian và cuộc sống mãi bềnh bồng trôi nhanh, tình cảm trong đoàn cứ  lội ngược như đặc tính của loài cá trở về nơi sinh sản.

Đối với nhà Phật tất cả đều vô thường. Vật chất vô thường, tình cảm cũng phải vô thường, nhưng thời gian chưa lâu đâu dễ xóa nhòa khi một linh hồn  tĩnh lặng nơi am vắng.

Làm sao quên được lúc lâm nạn, đoàn chung tay hỗ trợ cho mình vượt qua nguy khốn; điện thoại nào thỉnh thoảng reo vang để nhắc nhở mình giữ ấm cơ thể lúc về khuya…

Một góc riêng hiu quạnh đơn độc, làm sao không theo dõi bước chân của đoàn vui Xuân nơi cửa Phật; bổng chốc, điện reo của chị Lan chúc Tết, rồi chị Dung và Nhi, những chị em quan tâm đều lên tiếng chung một đường dây, lòng nghe ấm lạ!

Không gian đầu năm, khắp ba miền đều nhộn nhã vui Xuân, trên tầng cao sao khỏi phản chiếu hình ảnh của trần thế nhiều tấm lòng thánh thiện. Bởi trần gian vẫn là hình ảnh không gian đa chiều rọi chiếu, đan xen.Một góc nào đó trong mênh mông, có chăng tồn tại một dấu vết tình cảm dành cho nhau,  đã có chút quan tâm như vết loan trên mặt nước yên tĩnh!

Chúc đoàn trường lưu hạnh phúc sau mùa du Xuân, đem phước báu chan hòa trong gia đình sớm nở hoa hạnh phúc.

 

                                 SẮC  XUÂN

HOA -SẮC BƯỚM, LỤA LÀ THƠM TÀ ÁO

NÂNG GÓT XUÂN NGẦN NGẠI ĐỘNG THIỀN MÔN

BẠC THỜI GIAN PHA NHẸ NÉT XUÂN SANG

DƯ ÂM THUỞ PHÂN ĐÔI VỀ LỐI RẺ

TÓC MÂY THOẢNG CHỢT XÔN XAO BÓNG CŨ

GỢN ÂM VANG HOA LẢ GIỌNG ƯU PHIỀN

SÓNG GIAO TỪ NƠI ĐÂU  MÙA THƯƠNG QUÝ

NGỌT  LỜI XƯA THẤM ĐẬM NGHĨA TÌNH THÂM

 

MINH MẪN MỒNG 6 TẾT BÍNH NGỌ

(Nhân cuộc gọi từ xa)

TỐNG CỰU NGHINH TÂN

 


 TẤT NIÊN MÃN, TÂN NIÊN KHAI

CHUNG VUI MẤY ĐỘ, XUÂN CÀI HOA RÂM

NGỌT BÁNH MỨT, CHẶT TÌNH THÂM

ĐẸP NỀN THƯ PGASP, THƠM MÂM HƯƠNG TRÀ

CHUNG VUI ĐẾM NỤ XUÂN QUA

ĐIỂM THÊM SỢI BẠC THIẾT THA PHẬN MÌNH

CHIA VUI NHẠT THUỞ  BÌNH MINH

TÀ HUY MỜ  NHẠT MẮT CHÌM NÉT XUÂN

 

MINH  MẪN MỒNG 4 TẾT BÍNHH NGỌ

Thứ Tư, 18 tháng 2, 2026

CUỐI NĂM LẠI MẤT CÁI QUẦN

 

 

Mọi chuyện cứ nghe như hài,thật ra cuộc sống không thiếu chuyện hài; Cái hài không chỉ là việc mất mát, mất mát vẫn là chuyện thường xuyên trong cuộc sống.

Thiếu cái quần cũng chả là gì trong thời buổi cà khối đồ từ thiện đem lên vùng cao, vùng cứu trợ chẳng ai muốn nhận.

Thời buổi mà xã hội được phát tem phiếu, mỗi người chỉ được mua vài mét vải, đủ may cái áo thì thiếu cái quần.

Chuyện cổ tích xa xưa, hai vợ chồng quá nghèo chỉ có một cái khố, ai đi ra đường thì người ở nhà khỏi xài khố.

Một số đồng bào sắc tộc vùng sâu, họ chỉ che bằng tấm lá khi đi rừng.

Chuyện hài Phi Nhung diễn chung với nghệ sỹ Nam, vội vã thế nào khi bố gọi, lại mặc nhầm chếc quần của bạn…

Em bé ngày nay còn phải có tấm tả (bĩm) để che của quý thì đối với người lớn cái quần trở thành một mode thời trang nhiều kiểu cho tương thích với tấm áo và dáng người. Nó không còn vấn đề cần phải có mà còn cần phải đẹp, kiểu dáng, màu sắc…

Trừ trường hợp đặc biệt không cần đến cái quần khi bệnh nhân  phẩu thuật phần dưới. Chợt nhớ,ông bạn già vừa tạ thế vào mùa ông Táo chầu Trời, trước đó mấy tuần nằm bệnh viện, vào thăm, niềm xót xa nhìn toàn thân bất động; ăn và thở bằng ống, người nhợt nhạt, nhìn gương mặt hốc hác xanh xao, giờ nghĩ lại, chắc lúc ấy cũng không xài quần khi dây nhợ phủ khắp toàn thân!

Ừ, ông Táo chầu Trời cũng không nghe nhân gian đặt vấn đề Táo quân sử dụng quần thế nào. Thị Nở hình như chỉ mặc váy.

.

                                               ***

Từ lúc xuất gia, hầu hết áo quần do quý thầy thải ra, do mạnh thường quân mua tặng. Bộ đồ nâu vải nhún tuy cũ,  áo có vài lỗ nhang cháy thủng,được một vị không còn tu,biếu tặng, mặc vừa vặn hơn bộ đồ một ông thầy to con bụng phệ như Thổ địa cho, khi mặc vào có lẽ khỏi mặc quần.Túi áo sệ tận đầu gối, mặc vào cứ như nụ nấm di động, vậy mà vẫn thoải mái vô tư trình làng khắp nơi.

Sau ngày dự tang ông bạn già, hai bộ đồ đem giặt phơi sau hè, hai bên tường nhà hàng xóm cao ngất nghểu, chừa khoản trống phơi đồ và vài cây linh tinh cho mát mãnh đất khô cằn. Một chút nắng đủ hong khô vải vóc  áo.quần..

Trời không còn  nắng cũng là lúc không còn quần đã phơi, cầm trên tay ba cái còn lại mãi ngẩn ngơ suy nghĩ; quẩn quanh nhìn tìm tứ phía xem –có rơi rớt, gió tung. Vuông đất chỉ cần hai bước sải chân , thế mà dấu tích chiếc quần vẫn bặt tăm âm tích. Mất một cách vô lý, ai vào sao -không lấy gì đáng giá mà chỉ lấy chiếc quần! vào ngõ nào?

Nhiều ngày suy diễn vẫn chưa tìm được câu giải đáp, không tiếc vì chiếc quần mà tiếc cho giải đáp không thông.

                                          ***

Các sư Nam Tông, Khất sĩ cũng chỉ xài váy thay quần. Thế thì có gì quan trọng khi không có quần! Hình như trên thế gian không thiếu chuyện nói về chiếc quần;khi chiếc quần trở thành vấn đề không thể thiếu đối với xã hội thoát khỏi thời kỳ ăn lông ở lỗ, thì chiếc quần trở thành vấn đề khi có chuyện không may.

Cuối năm lại mất chiếc quần trở nên kỳ bí; huyền thoại chăng ai đó cần kỷ niệm ? bài thơ “Tát nước đầu đình”  bỏ quên chiếc áo trên cành hoa sen là do vô tình quên chứ không phải bị mất, mà nếu mất thì chỉ mất áo chứ không mất quần một cách bí ẩn vào dịp cận Tết.

Ngẫm lại cuộc đời sao gặp lắm bi tráng ngoài ý muốn!

 

MINH MẪN

MỒNG 2 tẾT  Bính Ngọ (18/2/26)

Thứ Hai, 16 tháng 2, 2026

CẢM TÁC CUỐI NĂM



Cứ nghĩ sống một mình chắc thong dong nhìn xã hội rộn ràng tất bật lo Tết, nhưng chính một mình càng vật vả, làm vệ sinh chăn màn,lau dọn nhà cửa, vô vàn mọi thứ không tên khó mà kể hết nhỡ cậu ấm phương xa mỗi khi cật vấn.

Dù tay chân không ngơi, nhưng trong tầm vẫn thiếu cái hồn, nhất là cái hồn vừa ra đi như nhắc nhở lúc nào đó mình cũng sẽ là lữ khách chuẩn bị sân ga sắp đến.

Chả biết từ lúc nào những ông bạn già kết nghĩa thắm tình như đôi cánh nâng cao cuộc sống.Có lẽ nếu không có lòng từ của nhà Phật thì khó kết giao với những mãnh đời hy sinh cho xã hội.

Trong những chuyến từ thiện các tình miền Tây Nam bộ,anh Tư Mắt kính tuy lớn tuổi, không ngày nào vắng mặt trên những nẻo đường trợ giúp dân nghèo.Từng mái tole che mưa tránh nắng, từng đường quê bồi đắp cêment, các bếp cơm từ thiện…Có lẽ anh Tư Mắt Kính là người ngồi xe nhiều hơn đi bộ.

Có người hỏi chắc gia đình anh Tư giàu lắm! Vâng, anh Tư giàu hơn người vô gia cư. Đám con cái đều đi làm mướn quanh năm mà vào mùa dịch phải nhận từng phần quà từ thiện.

Lúc chín giờ đêm, tôi và anh TƯ vừa từ An Giang về đến Thành phố, cuộc điện thoại của cô Hồng nhà dưỡng lão bên Nhơn Trạch báo tin bà nhà tôi đã ra đi. Sáng hôm sau, anh Tư và đồng đạo thuê xe đến để tiễn biệt một sinh mệnh có nhà, có con, có chồng mà lúc nhắm mắt như người cô độc.

Anh Tư và đồng đạo lo ma chay tuần thất khá chu đáo, ân nghĩa này thật khó quên.Mùa dịch, tuy anh Tư không là nạn nhân của Covid, nhưng không bạn đạo nào đến tiễn đưa giữa cao trào.

Ăn uống thất thường, anh Tư ngã bệnh, xuất huyết bao tử, không ai chăm nên áo quần không tương xứng với bộ da bọc xương. Người còn lại hụt hẫng như bầu trời thiếu sao, những chuyến từ thiện vắng bóng mà người dân miền Tây trông chờ như người thân của dân nghèo.

Cũng từ anh Tư Mắt Kính, xuôi về Cái Bè, lại thâm nhiễm tình nghĩa với anh Tư Tây tự bao giờ. Ba người kết nghĩa tương giao.Sau khi cội già ngã bóng,anh Tư Tây tha thiết người còn lại xem như người em nhỏ tuổi trong ba người, về sống với nhau. Tuy không có giấy tờ tùy thân, anh Tư Tây vẫn cam đoan bảo lãnh từ lúc sống đến khi ra đi đúng theo thủ tục pháp lý, nhưng người muốn bảo lãnh lại ra đi trước.Thương thì thương, nhưng mỗi người có một gia cảnh. Vẫn liên lạc nhau mỗi ngày; trao đổi đạo lý mà trình độ Tây học thuở xưa anh Tư thường muốn tìm hiểu căn kẽ

Anh vui tính và nhân hậu,còn biết làm thơ, thích chụp ảnh bằng điện thoại. Hai ông bà thuở xua là đệ tử của một Hòa thượng có tiếng ở miền Nam. Sống trong vùng Phật giáo Hòa Hảo, anh hòa nhập làm phòng thuốc từ thiện, hiến đất làm chùa lập Ban Trị Sự PGHH xã Mỹ Lương.Từ chính quyền đến người dân địa phương đều kính nể.

Sau vườn làm sân phơi thuốc có mái che và sàn phơi thuốc cao khỏi mặt đất, rất vệ sinh.Đội ngũ tầm dược dồn về đây, sau khi phơi khô, cung cấp cho các phòng thuốc từ thiện.Anh không có con trai,những người con gái theo gương cha đều biết lo nghĩ cho người khác.

***-

Thân xưa nay nhúm tro tàn

Nghĩa tình còn lại vô vàn tiếc thương

Đời người là một tấm gương

Soi người rồi lại vấn vươn phận mình

Đàn anh hai nẻo vô tình

Mai sau còn lại bóng hình bên nhau.

 

MINH MẪN

29 tháng chạp Ất Tỵ 16/02/26

 

Thứ Bảy, 31 tháng 1, 2026

KHÁCH KHÔNG MỜI


 VÂNG, ĐÚNG LÀ KHÁCH KHÔNG MỜI MÀ ĐẾN

BỞI VÌ KHÁCH ĐƯỢC MỜI NHIỀU LẦN MÀ KHÔNG ĐẾN, VÌ LÝ DO THỜI GIAN VÀ SỨC KHỎE.

CUỘC ĐỜI NHIỀU LÚC LẨN THẨN, LẪM CẪM.NHƯ ĐÔI CHÂN BƯỚC NGOÀI Ý MUỐN.

NGHE BẠN GIÀ BÁO TIN HỌP MẶT TẠI ĐƯỜNG THÍCH QUẢNG ĐỨC, VỘI XIN ĐI THEO MÀ CHẢ BIẾT ĐI ĐỂ LÀM GÌ KHI CHƯA BIẾT HỌP MẶT RA LÀM SAO. CỨ NGỠ -RỒI ĐÂY NHƯ CÁ MẮC CẠN. NHƯ LỌT GIỮA MUÔN VÀN KỲ HOA DỊ THẢO, NHƯNG KHÔNG…RẤT MAY.

GẶP MẶT GIA CHỦ MỪNG VUI NHƯ LỄ HỘI, VÌ CÓ KHI NÀO ĐƯỢC LỄ HỘI NHƯ THẾ ĐỂ MỪNG VUI.

HẦU HẾT NHỮNG VỊ CÓ MẶT PHẦN LỚN LÀ THÀNH VIÊN CỦA MỘT TỔ CHỨC: KHÔNG TÂM AN, THÌ CŨNG YOGA, ÍT NỮA CŨNG THIỀN TRÀ THƠ MỘNG.

KHÁCH KHÔNG MỜI CHẢ BIẾT ĐỨNG Ở VỊ TRÍ NÀO TRONG BA MÔN PHÁI, THỦ PHẬN LÀ CẢM TÌNH VIÊN NGOẠI BIÊN; ẤY THẾ MÀ VẪN ĐƯỢC GIA CHỦ DÀNH CHO PHẦN KẾ BÊN TỌA CHỦ ĐỂ NGỒI NGHE CÁC VỊ TẦM CỠ BẬC THẦY NHIỀU CHUYÊN MÔN, KINH NGHIỆM DÀY HƠN TUỔI ĐỜI KHÁCH KHÔNG MỜI,;

NGHE THÌ NGHE NHƯ VỊT NGHE SẤM CŨNG TỎ RA ĐẮC Ý NHƯ ĐÃ TỪNG…THẾ MỚI BIẾT CUỘC GẶP MẶT ĐỂ CHIA XẺ NHỮNG KINH NGHIỆM RIÊNG TƯ CHO NHAU THÊM HIỂU BIẾT

LẠI TỚI KHÁCH KHÔNG MỜI ĐƯỢC MỜI LÊN CHIA SẺ; BIẾT SẺ CHIA ĐIỀU GÌ? Ừ THÌ NHƯ TẤM BÁ NẠP NHỚ GÌ NẠP ĐÓ.

KỂ VỀ THẾ GIỚI SƯƠNG MÙ ĐƯỢC MỜI LÊN THĂM VIẾNG BUỔI THIỀN TRÀ DO TRÀ CHỦ NGỎ Ý. QUAN SÁT NẾP SỐNG ĐẠO ĐỨC CỦA CÁC THANH NIÊN TRẺ HỌC TẬP YOGA VÀ SỨC KHỎE, CHỮA LÀNH…

HÌNH ẢNH CÁC HỌC VIÊN LÃNG ĐÃNG CHÌM TRONG SƯƠNG CHIỀU ĐỔ VỀ HỘI TRƯỜNG, MỘT HỘI TRƯỜNG THOÁNG ĐÃNG GIẢN DỊ MANG DÁNG DẤP MỘT THIỀN ĐƯỜNG LỌT THỎM GIỮA RỪNG THÔNG ÂM U.

TRÀ CHỦ PHONG CÁCH LỊCH LÃM HƯỚNG DẪN CÁCH PHA CHẾ TRÀ, CÁCH DÂNG TRÀ, NÂNG CHUNG TRÀ BẰNG NHỮNG THAO TÁC CỔ LƯU.THỰC RA THƯỜNG NGÀY TRÀ CHỦ ĐÃ PHÁ LỆ, VƯỢT NGOÀI TRÀ LỄ ĐỂ SỐNG THEO TINH THẦN THIỀN VÔ TRỤ VÔ CHẤP.

CÁC  HỌC VIÊN NƯỚC NGOÀI TRONG ÁO DÀI TRUYỀN THỐNG VIỆT NAM, CŨNG DÂNG HOA, CŨNG TIẾP TRÀ RẤT HÒA ĐIỆU. NƠI ĐÂY, TRONG GIÂY PHÚT TRẦM LẮNG YÊN TĨNH, CÁC THIỀN SINH CŨNG LÀ TRÀ SINH NGỒI TRÊN TẤM BỒ ĐOÀN NHƯ CÁC NỤ NẤM TRONG VƯỜN HOANG.

THIỀN CA TUY KHÔNG CHUYÊN, CŨNG THỂ HIỆN TÂM CHẤT ĐẠO TÌNH.

TRONG GIỜ PHÚT NGHỆ THUẬT VÀ ĐẠO VỊ, MỚI THẤY BIÊN GIỚI TRONG CUỘC SỐNG BỖNG MỜ NHẠT. CÕI TỊNH ĐỘ HIỆN THỰC, NẾU ĐƯỢC LAN TỎA, XÃ HỘI ĐÂU CÓ NHỮNG BẤT CẬP NÃO PHIỀN.

TRONG KHUNG VIÊN RESORT KHÔNG BIÊN GIỚI MỚI THẤY TRÀ CHỦ KIÊM ĐẠO SƯ YOGA VIỆT NAM CÓ BIÊN GIỚI TẦM CỠ, KHÔNG NHỮNG TẦM CỠ VỀ UY TÍN, NGHỆ THUẬT, ĐÃ THỂ HIỆN NĂNG LƯỢNG SINH THỨC TÂM LINH QUA CUỘC SỐNG.

                                                 ***

HÌNH NHƯ THỰC PHẨM BÀY RA KHÔNG CÒN CHỖ ĐỂ, CHỈ ĐỂ CHO CÁC BẬC UYÊN BÁC CHUYÊN MÔN PHẤN CHẤN TRÌNH BÀY. KHÁCH KHÔNG MỜI CỐ NHÉT VỘI NHỮNG HIỂU BIẾT NGOÀI TẦM TAY, ÍT RA ĐỂ ĐI VỀ CÒN CÓ CHÚT VỐN LIẾNG –MANG THEO.

GIA CHỦ TRAO TAY TỪNG BAO ĐỎ MANG NỘI DUNG TIÊN ĐOÁN, CHẢ CÓ AI BỊ QUẺ GỠ, CHỈ CÓ NHỮNG VỘI VÀNG MỞ RA XEM MỚI BIẾT MÌNH ĐƯỢC  NHỮNG LỜI CHÚC TỤNG.

ĐỘ CHỤC NGƯỜI THAM DỰ, NHƯNG CHIA TAY VẪN HƠN CHỤC TẤM LÒNG  NHƯ MỘT GIA ĐÌNH.

MỘT GIA ĐỊNH ĐẠI ĐOÀN KẾT ĐẦY NĂNG LƯỢNG TẠO MỘT TỪ TRƯỜNG ẤM CÚNG VÀ THÂN THIỆN  -NHƯ SẮP CÓ CUỘC HẸN NÀO ĐÂY!!!

 

 

MINH MẪN

  O1/2/26

Thứ Sáu, 23 tháng 1, 2026

THỬ THÁCH

 

Những ngày cuối năm, sinh hoạt xã hội có phần nhộn nhịp như chạy đua với thời gian cho kịp khép lại những tồn đọng bất như ý suốt một năm quá nhiều thử thách.

Ngày 20 và 21 tháng 01 năm 2026, các Ban ngành và Hội Đồng Trí sự GHPGVN tổng kết Phật sự năm 2025 tại Thiền viện Quảng Đức.

Theo trào lưu tiến hóa của xã hội, cơ cấu tổ chức của Giáo hội cũng có nhiều thay đổi; sử dụng kỷ thuật số; báo cáo tổng quát sinh hoạt các Ban ngành bằng File MP4.Thảo luận theo cơ chế sáp nhập…

Riêng  Ban Thông Tin Truyền Thông (TTTT) của Phật giáo, sau khi xem File MP4 tường trình sinh hoạt của Ban trong năm qua, nổi bậc nhất không chỉ là các công tác Từ thiện của Phật giáo mà TTTT đã nói lên sự gắn kết giữa Đạo và Đời trong mùa Vu Lan Báo hiếu, được tổ chức để “uống nước nhớ nguồn” trong xã hội mà từ lâu bị gói gọn thuộc phạm vi Tôn giáo.

Trong phần trao đổi thảo luận về việc sáp nhập, Ban TTTT sẽ sáp nhập chuyển vào Ban thường trực Hội đồng Trị sự.Đây là thay đổi không tránh khỏi giao động trong các thành viên vì “Tiền lộ mang mang vị tri hà xứ”.Một vài thành viên đã nêu lên những bức xúc như sự bức xúc thầm lặng của hầu hết các thành viên đang có mặt.Tuy nhiên TT Minh Nhẫn và một nhà báo tham dự đã giải thích rõ cơ chế  không thay đổi, không ảnh hưởng nhiều đến sinh hoạt vốn có của các Ban.

Đâu rồi cũng sẽ vào đó, nhưng vấn đề không chỉ là nội bộ mà là vấn đề hướng ngoại, vấn đề xã hội và phương án giải quyết khủng hoảng đối với uy tín Phật giáo, những vấn nạn với các thành phần tạo vết đen để mạng xã hội tấn công Phật giáo.TTTT cần có phương án giải quyết khủng hoảng truyền thông đối với PG, đồng thời Giáo Hội, Ban Tăng sự, Ban Giám luật, Ban Pháp chế …cần có phương án giải quyết công khai để tránh tiếng  trong xã hội quy chụp bao che, đồng thời có cuộc họp báo công khai trước các cơ quan truyền thông giải nghi mọi ách tắc. song song GH đề bạt phương án giải quyết với cơ quan chức năng có thẩm quyền.

Trong những năm gần đây, GH có chiều hướng ngoại giao với Tôn giáo thế giới để nâng tầm PGVN -song hành cùng uy tín đất nước đang lên. Trong một đất nước không thể có những bộ phận thiếu đồng bộ, trông như một cao tốc phẳng phiu xuất hiện lắm “ổ gà” nham nhở.

Rất nhiều vấn đề xuất hiện cho PG nói chung và TTTT PG nói riêng khi xã hội xuất hiện nhiều vấn nạn đã được AI tận dụng,thật hư nan giải, đây là vấn đề cốt lõi cần chú hướng lập phương hướng giải trừ.

Hội nghị Tổng kết cuối năm để có phương án cho năm mới, hy vọng GH nói chung và Ban TTTT sẽ đạt được những thành tích trong thời đại kỷ thuật số hiện nay.

 

MINH MẪN

22/01/2026

Chủ Nhật, 28 tháng 12, 2025

MùaTỉnh Thức

 

Kiều Nhung móc áo khoác lên khung giá, thả mình xuống chiếc ghế salon, đảo mắt nhìn một lượt khắp phòng khách, mùi sơn nước còn bốc thoang thoảng d chịu; cảm thấy hài lòng sự tươm tất mà hơn một tuần nàng thu dọn, sơn phết để đón khách.
Căn nhà nhỏ, xinh, một tầng, và một gác lửng, mặt hướng ra biển, bãi biển mà trước 1975 ít người biết , đến ngày giải phóng, người vượt biển đổ ra đây, từ đó, địa danh Mũi Né trở thành cái gì quen thuộc, khi đất nước mở cửa, nó trở thành khu du lịch biển khá lý tưởng, đời sống người dân địa phương bổng chốc thay đổi, giá đất tăng vọt, vùng đất cát biến thành đất vàng, cái nóng khô rát vào mùa nắng bây giờ cũng dễ chịu, đáng yêu!

Ba mẹ Kiều Nhung ra được nước ngoài cũng từ nơi đây, Anh em nàng đành ở lại; Những người anh vào Sài Gòn lập nghiệp, K.N bám trụ hy vọng có chuyến đi suôn sẻ, cuối cùng quá mệt mỏi, nàng chấp nhận kết hôn với chàng trai hơn nàng hai tuổi, con đại lý nước ngọt tại Phan Thiết; Nàng chìều ý chồng, đi học giáo lý, rửa tội trước khi cưới, chồng chìều ý nàng, xây nhà tại bãi Mũi Né, chiều chiều, nàng đứng trên lầu nhìn ra biển, thả hồn mông lung trải dài theo sóng nước đại dương.
.
Tuấn nhận tin vui của Kiều Nhung đúng vào lúc vừa bảo vệ luận
văn Cao học; Tuấn bằng tuổi K.N, cùng học một lớp, bẵng một thời gian vắng tin nàng, Tuấn ngỡ nàng đã ở bên kia trời Tây; một buổi chiều mưa rả rích, ngồi đọc sách ngoài hiên,nhà nằm trên khu phố yên tĩnh ở Đà Lạt, sau nhà thờ Con Gà, người con gái đon đả che dù, nép sát cổng rào, chuông reo, Tuấn ngước nhìn, K.N nũng nịu:
-Không nhìn ra em sao, chóng quên thế!
Tuấn ngỡ ngàng, và càng ngỡ ngàng khi thấy K.N rút từ trong túi xách một tấm thiệp hồng, chìa về phía Tuấn.
-Anh tha thứ cho em, vì hoàn cảnh… nhưng em không quên anh được. em mong ngày ấy sẽ có mặt anh để em không cảm thấy trống vắng.
Mắt Tuấn chợt tối sầm, bối rối, im lặng:
Vâng, anh sẽ có mặt vào ngày vui của em. Tuấn đáp nhỏ nhẹ.
- Không ạ, ngày buồn của chúng mình; sở dĩ lâu rồi em không liên lạc anh, vì gia cảnh lâm vào bế tắt sau những chuyến vượt biên bất thành. Giờ thì…K.N ấp úng…anh hãy giữ tấm ảnh kỷ niệm của chúng mình tại Fatima, ngày mà em rũ anh đi Thủ Đức khấn nguyện Đức Mẹ cứu giúp gia đình em vượt biên, nhưng Mẹ chỉ giúp phân nửa, chỉ có bố mẹ em đi được thôi, có lẽ lúc ấy gia đình em còn ngoại đạo.
Bao kỷ niệm dồn dập tràn về trong đầu Tuấn, người bạn gái năm xưa cũng không thay đổi mấy, từ vóc dáng thon thả, khuôn mặt d
nhìn, giọng nói nũng nịu, tướng đi đỏng đảnh kiêu kỳ; nhưng cái d thương như phủ trùm quanh người K.N. Mùi tóc thơm ngây ngất cứ vương vấn nơi mũi chàng năm xưa, những chuyến đi chơi xa tận miền Tây, ngồi bên nhau trên bờ ruộng, nhìn sóng lúa xô đuổi nhau dưới cơn gió chìều, cứ hiện dần trong tâm tư Tuấn.
Hai người trầm lặng , chìm vào quá khứ, khi mưa nặng hạt trên tole, kéo Tuấn tỉnh lại:
Thôi, duyên chúng mình chỉ có thế, cầu mong em hạnh phúc với chồng con.
Vừa nói, Tuấn cầm tay K.N đứng lên, K.N khẽ ngả sát vào người chàng, mùi tóc ngây ngất năm xưa lại tràn về. Tuấn che dù, ti
n K.N ra ngõ.
Sau ngày cưới ấy, thỉnh thoảng K.N vẫn điện thoại cho Tuấn vào những ngày rỗi việc; Hè, K.N mời Tuấn đến nghỉ mát, giới thiệu Tuấn với chồng, nàng cảm thấy hạnh phúc khi ba người sinh hoạt chung trong một không khí cởi mở và cảm thông.

Mùa Giáng sinh đến lúc nào, nếu không nhận được điện thoại của K.N, có lẽ chàng quên bẵng. Hàng ngày vẫn quen nghe tiếng chuông từ tháp cao tràn xuống mọi ngõ ngách thôn xóm, như một thông lệ thường nhật. Dạo nầy, Tuấn ít khi xuống phố, chàng đang nghiên cứu một đề tài khoa học Tâm Linh. Tuy chàng là một huynh trưởng Gia Đình Phật Tử, cấp Tấn, sinh hoạt tại chùa Linh Sơn, chàng vẫn cố tìm một cái gì đồng điệu giữa các tôn giáo; Nhiều lần K.N trình bày cho chàng cảm nhận cái thú vị, mầu nhiệm của đức tin Thiên Ch
úa, nhưng dưới cặp mắt khoa học, đức tin chưa đủ lý giải một cách thuyết phục đối với chàng. Lắm khi, chồng K.N, một tín đồ đạo dòng lâu đời, cũng khó mà cho Tuấn hiểu lẽ phải của một đức tin, thiếu minh chứng.
Phúc cho kẻ nào không thấy mà tin. Dũng, chồng K.N đã viện dẫn câu trong kinh Thánh.
Tuấn liên tưởng đến trong Phật Giáo có câu: Đức tin là mẹ đẻ của mọi công đức.
Hình như, Tuấn cảm nhận có sự tương đồng giữa hai tôn giáo, nhưng không, vì Đức Phật cũng dạy: Hãy tin những gì sau khi nghe, suy gẫm và thấy hợp lý. Nghĩa là đạo Phật cũng tôn trọng giá trị của đức tin, một đức tin có được sau khi kiểm nghiệm, chứ không phải tin những gì mình chưa biết rõ ràng!

. Sau ngày cưới của K.N, đây là lần đầu chàng được K.N mời ra Mũi Né tham dự đêm Noel.

Nghe chuông cổng, K.N bật dậy, để lại vềt lún trên mặt ghế nệm, chạy vội ra cửa, có lẽ Tuấn đến, nàng mừng thầm, nhưng khựng lại khi nhìn chiếc áo chùng đen ngả bóng vào sân trong.
-Con kính chào cha ạ!. vừa nói, K.N vừa mở toang cánh cổng rào, đứng nép một bên, tay khoanh trước ngực, đầu ch
ếch về phía trước, đợi Linh Mục Oánh đĩnh đạc bước vào..
-Dũng đâu con? vị L.M hỏi
- Bẩm cha, anh con đi ra phố mua ít đồ ạ! K.N kéo chiếc ghế : mời cha ngồi xơi nước, con bận tay một tý !
Vị L.M
Triều còn trẻ, vừa về giúp xứ hơn năm nay, cũng là người mà Dũng gọi bằng chú trong gia hệ. Bố Dũng có ba anh em, một em trai làm Linh Mục, một em gái là Soeur giòng Mến Thánh Giá. Bố Dũng cũng là thầy năm, dòng Dominique, mẹ Dũng là dì mười, tu trong dòng kín, sau 1975 lập gia thất với bố Dũng. Giòng họ toàn tòng; L.M Oánh vừa được thụ phong hai năm, bổ cử làm phó xứ Châu Hải, thỉnh thoảng về thăm vợ chồng K.N, ở nghĩ mát vài hôm.
-Chừng nào hai con mới định có em bé? L.m hỏi
- Bẩm cha, cuộc sống còn khó khăn lắm cha ạ! K.N đáp
- Lạy Chúa tôi, trời sinh voi, sinh cỏ, con cái của Chuá, Chúa phải lo, đâu để con lo. Ai cũng lo như con thì con dân Chúa làm sao phát triển
Ánh nắng chiều ngả bóng phía sau đồi cát, nhà K.N hứng trọn luồng gió từ biển thổi vào; cây thông lủng lẳng tấm thiệp mừng Giáng Sinh, ông già Noel và lịch in hình Chúa bên các Tông đồ cũng nhảy múa. L.M Oánh ngồi đọc báo, K.N tất bật việc nhà chuẩn bị cho một revel sau buổi lễ khuya.Thỉnh thoảng nàng nhìn đồng hồ rồi lại nhìn ra cổng, lắng từng tiếng động bên ngoài, nàng lẩm nhẩm : Sao muộn thế, chả lẽ…

Tiếng xe Metiz ngừng phía trước, hai người đàn ông loay hoay bê đồ bỏ xuống, K.N bước vội ra mở cổng:
Đâu mà hai người gặp nhau thế, vừa nói, nàng vừa bê phụ đồ vào nhà, mặt nàng rạng rỡ. Bẩm cha, nhà con về tới ạ
Dũng gật đầu chào linh mục Oánh, Tuấn bước theo sau,đưa hai tay về phía L.M, vị tu sĩ lịch thiệp đứng lên bắt tay, Thưa cha, Dũng giới thiệu : Đây là anh bạn của gia đình con, chúng con gặp nhau ở đường vào Rạng, cũng may, giờ chiều hiếm xe. Nói xong, Dũng quây lại giới thiệu với Tuấn về L.M Oánh.
Hai anh lên ngồi chơi với cha đi, để em làm được rồi. K.N thoắt biến vào nhà sau.
Ba người đàn ông thoải mái trong phòng khách xinh xắn, không khí trong lành thoáng đãng dễ chịu; nơi đây ít bị khói bụi và tiếng động cơ quấy nhiễu. K.N bê lên ba chai nước nước khoáng. Oánh nhìn Tuấn, có cảm giác như thân quen, hay có nét gì đó đã từng gặp gỡ.
L.M suy nghĩ, đưa mắt nhìn Dũng, ngầm hiểu, đây là người thanh niên trí thức, có lần vợ chồng K.N giới thiệu, sẽ tổ chức gặp nhau, nhờ người đem Tin Mừng đến cho kẻ ngoại đạo nầy mà vợ chồng Dũng không đủ khả năng thuyết phục.
- Thưa cha, hình như có thời gian cha ở Giáo Hoàng học viện? Tuấn hỏi.
- Vâng, cha có đến thư viện đó thường xuyên chứ không phải chủng sinh của chủng viện. Oánh đáp. …linh mục suy nghĩ.- thảo nào…! nói tiếp :Con cũng có đạo?
- Thưa cha, không ạ, con đang tìm hiểu. Tuấn đáp.
-Thế con có tin Chúa Jesu là đấng cứu thế cho nhân loại ? L.M nhìn cặp mắt trong sáng của Tuấn, chờ câu trả lời để L.M tiếp tục mở cửa đức tin cho chàng
.
- Thưa cha, từ lâu Giáo hội và các tu sĩ đều dạy như thế, nhưng bằng chứng nào để con tin Ngài là đấng chuộc tội cho nhân loại.? Tuấn khảng khái đáp
- Con không thấy trong Kinh Thánh đã nói đến Gioan Tẩy giả làm phép rửa cho Ngài, vẫn xưng tụng Ngài là đấng cứu thế; Ngài từng tuyên bố Ngài là vua của con dân Do Thái; Tiên tri báo điềm khi ngài giáng thế, nhà vua bấy giờ phải truy lùng để diệt trừ hậu hoạn bằng cách giết tất cả trẻ con từ hai tuổi trở xuống, nhưng chúa Thánh Thần báo mộng cho đức bà Maria mang Ngài đi lánh nạn, và còn vô số điều trong Thánh kinh đã mô tả; một người bình thường không thể có được như thế. Cha Oánh hăng hái trình bày quan điểm đức tin bằng Kinh Thánh.
- Thưa cha, Thánh kinh đã chứng minh được điều gì khi mà nhân loại ngày nay , cuộc sống thực dụng,cần một minh chứng cụ thể như hai với hai là bốn vậy. Chưa nói quá nhiều vô lý huyển hoặc của Thánh kinh. Tuấn biện luận
- Vâng, đó là điều mà nhân loại ngày nay xa dần với Thượng đế, đánh mất đức tin. Hồi giáo có lý khi bảo xã hội Tây Phương là xã hội tội lỗi cần tiêu diệt để làm đẹp lòng Thánh Allah, như Chúa từng tiêu diệt loài người tội lỗi bằng Đại Hồng Thủy . Con người ngạo mạn muốn vượt quyền Thượng đế, nên phải bị tiêu diệt; Loài người bị hủy diệt nhiều lần khi trình độ khôn ngoan lên tột đỉnh. Khoa học biểu hiện trí khôn của quỷ dữ con ạ; Làm người phủ nhận sự cứu rỗi của Thượng đế mà Ngài đã cho con một xuống thế chịu tội, là một điều không thể chấp nhận, phải sa hỏa ngục đời đời. Vị linh mục dọ ý mong thấy có sự thay đổi nơi kẻ ngoại đạo cứng cỏi niềm tin, mà Tuấn biểu hiện cho thế hệ trẻ ngày nay.
- Tuấn im lặng, miên man nghĩ ngợi, đây là một vấn nạn mà chàng đi tìm giải đáp thật hữu lý. Thưa cha, con không phủ nhận Thiên chức cứu rỗi của Chúa, nhưng con muốn biết sự thọ nạn của Chúa đúng như một Thiên chức hiện thực. Kinh Thánh nói, tổ tông Adam Eva phạm tội, con cháu phải đền tội, làm lụng vất vả mới có ăn; đàn bà mang nặng đẻ đau, đàn ông phải cày bừa để nuôi gia đình; Sau ngày Chúa con đổ máu chịu tội trên cây Thập ác, cứu chuộc cho loài người,cuộc sống cũng vẫn thế, có thay đổi gì hơn; làm sao kẻ ngoại đạo như con tin đó là một sự cứu chuộc tội lỗi loài người?
- Lạy chúa, hãy ban niềm tin cho kẻ ngoại đạo cứng lòng nầy. linh mục Oánh thầm cầu nguyện.
Dũng quen tính bướng bỉnh của Tuấn, nhưng chàng là người tốt và trung thực, nên vẫn gắn bó với vợ chồng Dũng. Tuấn tôn trọng đức tin của kẻ khác, riêng chàng, ảnh hưởng sâu đậm giáo lý đạo Phật, mọi đức tin phải được kiểm chứng cụ thể.

Sương khuya phủ xóa làm tăng cái lạnh mùa Đông, chiếc bàn tròn kê giữa nhà, bốn người quây quần thật ấm cúng; nhớ lại lúc nãy, Tuấn đứng bên ngoài sân giáo đường quan sát cây thông nhấp nháy ánh đèn, phía trái là hang đá, Chúa Hài đồng nằm giữa bò lừa và ba vua, nghĩa là lúc ra đời, Chúa đã hoà mình với người và thú, giữa cảnh nghèo khó; Bên trong Giáo đường, ca đoàn trổi bài Đêm Đông. Từ mái vòm cao, ánh sáng rọi xuống làm không gian trở nên huyền ảo lạ kỳ. Kiều Nhung ngoan ngoãn quỳ, tựa nắm tay trên bàn, như đang cầu nguyện một ước mơ. Dũng khoanh tay đứng cuối góc Thánh đường, hồi tưởng lại giây phút thiêng liêng ra đời của một đấng cứu thế. Các cô cậu trẻ lảng vảng quanh khu họ đạo không để chiêm ngưỡng Chúa Hài đồng mà chiêm ngưỡng đối tượng thích hợp; Nếu nhân loại đều ngoan hiền như lúc dự lễ thì dễ thương biết bao.
Trên bàn, con gà quay, con cầy tơ mà Dũng giới thiệu như món ăn quốc hồn quốc túy; Dũng nói: Thưa cha, bạn Tuấn nhà mình, đáng ra chúng ta có ngỗng quay đúng truyền thống Tây phương, nhưng món trước mặt chúng ta, vừa đơn giản, vừa rẻ lại là mang tính dân tộc, mừng Chúa ra đời, chúng con xin mời cha nâng ly, chúc mừng Giáng sinh, mời bạn Tuấn, qua mùa Noel nầy, bạn sẽ được ân Chúa, có một niềm tin vững chắc nơi đấng tối cao mà tình thương bao la của Ngài đang phủ trùm khắp nhân loại.
Tuấn rùng mình, ngần ngại không cầm đủa, vợ chồng Kiều Nhung không biết Tuấn ăn chay trường; chàng cầm bánh mì chấm vào chén tương, K.N lại gắp thịt bỏ vào chén Tuấn. Chàng mời linh mục Oánh, mời vợ chồng Dũng, chàng nói:
Thưa cha, và hai bạn, mình hân hạnh tham d
đêm Noel với cha và hai bạn, kỷ niệm đấng cứu thế ra đời, một sự giáng sinh toàn hảo trong bác ái và bình đẳng giữa mọi tạo vật, như hang đá họ đạo vừa thể hiện, nhưng mình lấy làm lạ, Chúa mang tình thương đến cho loài người, ngược lại con Chúa nhân danh Ngài, mang đau khổ cho đồng loại suốt bao thế kỷ; vì cưỡng đạo; một trong những tạo vật của Thượng đế, ngoài con người là muôn thú, chúng ta xem đó là tặng vật của Ngài nuôi dưỡng chúng ta, cùng một cha sinh ra, phải là anh em mới đúng, chúng ta tàn sát không thương tiếc những đứa em khờ dại, yếu đuối đáng thương nầy, đang nằm trước mặt chúng ta, nhân mừng đêm Ngài có mặt; cũng như sự có mặt của ngài mà bao trẻ em phải bị sát hại.
Mình thật đau lòng mỗi khi tôn giáo của quý vị ăn mừng lễ, đặc biệt đêm Noel, quá nhiều gia súc bỏ mạng, nhất là chó, người ngoại đạo gọi đây là MÙA CHÓ CHẾT, xin mời quý vị nâng ly chúc mừng, Mùa Giáng sinh hay mùa chó chết cũng thế thôi
.

MINH MẪN
24/12/06