Bốn giai đoạn: “Sanh-Trụ- Hoại - Diệt” trong cõi vô thường;
Chả ai lạ lúc
Phật giáo hưng thịnh, từ vua quan đến thứ dân một lòng quy ngưỡng, từng xem đạo
Phật là quốc giáo. Thậm chí một phần trong xã hội xuất gia làm Tăng, đến độ nhà
vua phải làm cuộc khảo thí để thanh lọc!
Bất cứ tổ chức nào, Tôn giáo nào, xã hội nào bên cạnh
những ưu việt, vẫn có những thành phần nhũng nhiễu đi lệch hướng.
Ngay trong một cơ thể khỏe mạnh, vẫn có những vi khuẩn
tiềm ẩn chờ lúc phát tác khi cơ thể suy vi. Đó là quy luật tốt xấu, thịnh suy
luôn có mặt.
Ngày nay, xã hội được biết những cộm cán bất thường
nhờ vào phương tiện truyền thông, cộng đồng mạng, trong những bất thường đó là
nhân sự trong một tổ chức.
Những năm gần đây, không rõ luồng gió độc nào mà những
bất toàn trong PGVN đều được truyền thông mạng quan tâm chiếu cố: không chỉ những
thành phần thiếu hiểu biết, ngay những vị mang đầy học hàm,học vị, từng là giảng
viên Đại học, có uy tín …đều thể hiện những thái cách, phát ngôn, hành hoạt gây
phản cảm.Dĩ nhiên những phản ánh đó chưa hẳn đã đúng 100%, lại là những phản
ánh gây tác động phản cảm,dẫn dư luận vào chiều hướng mất thiện cảm đối với tập
thể Phật giáo.
Bên ngoài soi kỷ vào vùng tăm tối từng vị đã đành,
ngay trong nội tình Phật giáo, những nhóm, tập thể lại chống đối giáo lý truyền
thống trên ngàn năm trong dân tộc như đạo Phật.
Có người trong hội nhóm giải thích “THÍCH CA VĂN” là
người thích nghe ca hát, nhóm này mang danh là trí thức học Phật ngoài tổ chức
GHPGVN hiện nay.
Một nhóm do thầy Mật Hạnh, thuộc hệ phái chống Đại
thừa của HT Thông Lạc, thuộc Tu viện Chơn Như, sau khi bị Giáo hội Tây Ninh cấm
giảng hai năm do thầy Mật Hạnh đả kích đập phá tượng Phật, nhóm tín đồ phía Bắc
của thầy lớn tiếng “TOÀN DÂN ĐOÀN KẾT BÀI TRỪ MÊ TÍN DỊ ĐOAN. DI ĐÀ DI LẶC
KHÔNG CÓ THẬT, QUYẾT TÂM TỪ BỎ. QUYÊT TÂM, QUYẾT TÂM”. ( đúng là phong cách biểu tình chống đối
ngoài đời, không mang tính đạo đức Tôn
giáo)
Trên tinh thần kêu gọi đoàn kết Tôn giáo hiện nay,
xã hội rất cần đến Tôn giáo, nhưng trong nội tình Tôn giáo chống phá lẫn nhau lại
là nguy hại cho xã hội.
Theo luật pháp hiện hành, mọi người có quyền tin và
và không tin theo một Tôn giáo. Đạo thờ Mẫu được xem là “văn hóa truyền thống của
dân tộc”; ngoài ra những Thần quyền khác vẫn tồn tại mà luật pháp không cấm, thế
thì đạo Phật, gồm cả Phật giáo Nguyên thủy hay Phật giáo Phát triển, đều tồn tại
trên đất nước, được quần chúng chấp nhận,
nhà nước không cấm, hà cớ cho là mê tín dị đoan. Cá nhân có thể không chấp nhận
nhưng cả một tập thể hô hào đả kích như thế phải chăng đất nước này đã có một tổ chức “vô pháp vô Thiên”?
Theo các nhà nghiên cứu sử Tôn giáo, xác nhận Phật
giáo Phát triển (còn gọi là Đại thừa) sau Phật hàng trăm năm, do các Tổ sư chứng
đắc triển khai từ Phật giáo Nguyên thủy
với tầm nhìn triết lý uyên thâm như kinh Hoa Nghiêm, Lăng Nghiêm, Pháp Hoa, Bát Nhã…
Với tinh thần Phật giáo, thế gian pháp tức Phật
pháp, bất cứ pháp nào có khả năng đưa con người thoát khỏi sanh tử, cho dù
không do Phật nói, vẫn là có giá trị như một chánh pháp, không xem là mê tín dị
đoan.
Tóm lại, bất cứ pháp nào không ra ngoài tinh thần
“Tam pháp ấn” đều là Phật pháp.
Trở lại pháp môn Tịnh độ, bao nhiêu thế hệ đã từng
có hành giả nhiếp tâm hướng thiện, hành thiện, cho dù không giải thoát tuyệt đối,
vẫn làm người tốt trong xã hội, không sát sanh, trộm cắp…Những mẫu người tốt
như thế xuất thân từ Tịnh độ là mê tín dị
đoan???
Căn tánh nghiệp thức chúng sanh không đồng , tất phải
có pháp không đồng để nhiếp hóa. Có bao nhiêu người căn cơ cao để tu Thiền? Phần
lớn chúng sanh không thể tu Thiền, chả lẽ đức Phật ra đời chỉ giúp số ít có căn cơ cao ?
Người đứng góc độ này đánh giá góc độ khác cho là tà
giáo, dị đoan, mê tín, đó là “biên kiến, tà kiến, kiến thủ..”- không đúng tinh
thần tu giải thoát của đạo Phật. Đã nhận định lệch lạc thì vấn đề tu cũng đi
vào con đường lệch lạc “nhất thết duy tâm tạo”! trí hiểu biết cạn cợt, chấp cái
hiểu biết nông cạn của mình mà cho là những vị đó không có thật, là mê tín,
chính tâm mình không thật, tâm mình còn mê tín chứ ngoại vật không có gì mê tín
(theo duy thức – Tâm dẫn đầu các pháp).
Chuyện Tô Đông Pha hỏi Phật Ấn: Tôi ngồi Thiền giống
Phật không? Phật Ấn trả lời: giống.
Phật Ấn hỏi Tô Đông Pha ông thấy tôi ngồi thế nào?
Tô Đông Pha nói: ông ngồi giống đống
phân bò!
Tô Đông Pha đem chuyện đối đáp này kể lại cho người
em gái một cách tự hào đã thắng Phật Ấn, cô em cười nói: anh đã thua chứ thắng
chỗ nào. Tâm anh thế nào mới thấy người ta như thế đó!
Di Đà, Di Lạc.. hay bất cứ hình tượng Thánh thiện
nào cũng là biểu tượng của tâm thức hiển lộ..Di Lạc biểu tượng tâm hoan hỷ bao
dung; Di Đà là ánh sáng tâm thức vô tận; Quán Âm là hạnh lắng nghe sự đau khổ của
chúng sanh và tự lắng nghe tục tâm cùng thánh tính của mình để chuyển hóa tâm
thức.Địa Tạng là công hạnh vào địa ngục tâm phàm để tự chuyển hóa bản thân. Do đó có đại nguyện:”Địa ngục vị
không thệ bất thành Phật đạo”. Nếu sự thực
là địa ngục vô tận thì sẽ có một Địa Tạng vĩnh viễn không bao giờ thành Phật vì
chúng sanh luôn tồn tại trong địa ngục. Vô lượng danh hiệu chư Phật và Bồ tát
trong kinh điển “Phát triển” đều biểu thị công hạnh của mỗi vị. Do đó, theo
tinh thần Phật giáo Phát triển, dụng tướng hiển tánh, tất cả đều là phương tiện,
mọi phương tiện đều là pháp tu.
***
Tóm lại, thịnh suy là chuyện tất yếu trong cuộc sống;
cực thịnh tất phải suy (cùng tất biến, biến tất thông). PGVN ngày nay cực thinh
?( chưa hẳn có tu sỹ và chùa nhiều là thịnh) Thành đến trụ, trong trụ mang mầm móng hoại để đi đến diệt; tùy
theo tầm vóc của một tổ chức mà trãi qua từng giai đoạn nhanh hay chậm. PGVN
ngày nay trong giai đoạn trụ, tất nhiên mầm móng hoại không tránh khỏi những hiện
tượng bất toàn, tuy chỉ vài cá nhân bị xăm soi nhưng không tránh khỏi tai tiếng
trong một tập thể, đó là “ngoại công”, chỉ có “nội kích” chống phá giáo lý lẫn nhau mới là điều Giáo hội không thể làm
ngơ.
Đã từng có bao nhiêu văn bản từ Trung ương đưa ra,
có lúc bị phản ứng ngược như hiện tượng sư Minh Tuệ, có lúc giáo lệnh bị xem thường không chấp hành như vụ cấm giảng,
cấm tụ tập sinh hoạt tại Thiền tôn Phật Quang, Mật Hạnh của tu viện Chơn Như…tổ
chức sinh hoạt xuyên tạc giáo lý Phật giáo như nhóm “nhân dân làm chủ” mà Giáo
hội vẫn bất lực, thì nói gì một số tu sĩ các địa phương vượt ngoài Tăng phong đạo
cách tạo tai tiếng không ít! Giáo hội đã bất lực???
Giáo luật, Giám luật, Tăng sự,Pháp chế.. –chỉ để
trang trí cho một tổ chức, hiệu quả chưa hề phát huy,
Ngay cả đại diện cho một tổ chức để phát ngôn mà bất
cứ tổ chức nào cũng phải có, GHPGVN ai đủ tư cách phát ngôn,ứng phó trước hiện
tượng bát nháo hiện nay, vì vậy NỘI LOẠN tất phải xảy ra
MINH MẪN
18/3/26
