Lá rời cành, về đâu ?
Gió đưa mây về đâu?
Vô thường tiễn mạch sống về đâu?
Thu sang đón tiếng ve sầu mênh mang
Phượng nở hoa vàng, hoa đỏ, cài lên sắc áo dệt da trời.
Ẩn trong vườn hoa nhân ái, nỉ non trắng bệch hoa bưởi vừa rụng, tiễn sinh mệnh
nào vương nét sầu trên khóe mắt em thơ!
Đại hồng chung rũ rượi lay động phướng, bóng ân sư gửi
án mây trôi.
Éch nhái ểnh ương thay lời tiễn biệt, Hạ qua nhanh
đón sương lạnh Thu về. Mây chùng xuống nghe lời ai than thở, ngôi sao buồn thuở
nọ nhắc nhở nghĩa ân một thời nuôi dưỡng mầm non. Hôm nay. tăng trưởng hậu sinh
kế thế song đường, bao gió chướng duyên lạc dẫn tâm con chìm sâu trong cỏi dục.Chiều
mây buồn chia hạt nước thay lệ sầu cách biệt âm dương.
Từng quỳ xuống
búp sen tay hoa nở, hướng lên đấng Điều Ngự mong mẹ cha thọ mạng non
sơn, giờ đây,người quá vãng, ước nguyện bao công đức kết mây lành tiễn hóa sanh
cõi Tịnh..
Bàn tay này ôm trọn ân tình, một lần xin mẹ cha đón
nhận; đôi chân mòn heo hắt tuổi thời gian, con cúi xuống nguyện rửa sạch nghiệp
hồng trần, đền ân trọng trọn đời chưa đủ!
Mẹ mừng thầm nghe
con quẩy đạp trong bụng, chín tháng lẻ mười mẹ nào được ngon cơm trọn giấc. Thuở
mầm non mẹ cha ẵm bồng, chăm sóc, lúc ốm đau người vất vả trăm phương; buổi chợ
khuya mẹ còng lưng từng củ khoai trái bắp,vài đồng lẻ như góp nhặt hoa rơi mong
nuôi lớn mầm non của mẹ. Xa xưa ấy, thuở hương nồng pha ấm mái tranh, dù mưa nắng,
cha không ngại len lỏi đem về sưởi ấm từng tờ tiền ướt đẩm mồ hôi và nước mắt.
Con cũng biết còn bao cảnh nghèo khó vây quanh cuộc
sống, công khó nhọc mẹ cha ai đó bị rơi vãi nhuộm bạc khắp nẻo đường sa đọa ăn
chơi. Để rồi, tiếng gọi Thu về mùa hiếu hạnh, vẫn có những người con hối hận
khi trắng bạc nở hoa trên ngực áo, bên kia người hãnh diện đón cánh hồng hoa;
nhạc phẩm “Bông hồng cài áo thơ của Thiền sư Nhất Hạnh, Phạm Thế Mỹ phổ nhạc
lan tỏa chìm lắng cả hội trường. Nước mắt ai đó đang thấm khóe, không vì mất
cha mẹ, cũng không hưởng được niềm hạnh phúc khi mẹ cha vẫn còn, thân phận cô
đơn lạc lõng giữa chợ đời, tự bươn chải để sinh tồn khi duyên không đủ sưởi ấm
cho người con bất hạnh!
Cũng không thiếu bao người con lay lắt nơi quê người,
vì cuộc sống phải tha phương lập nghiệp, dõi mắt trông về chân trời viễn mộng,
ngóng tin mẹ cha dưới ánh sao khuya; cũng có lúc xót lòng thắm lệ tin mẹ cha
khuất bóng mong gặp mặt con…ôi khổ đau gặm nhấm kiếp nhân sinh.Ai tránh khỏi sầu
vương ngấn lệ nghĩ đến mẹ cha chưa từng hưởng được kiếp nhàn.
Trầm luân nặng đè lên vai mẹ, lưng còng mỏi gánh cha
từng mang, nhưng đã lắm khi lời con làm cho mẹ buồn da diết, từng đêm trường
cha thấm đẫm lời đau. Con vô tư như trả
treo như thường tình ngoài xã hội. Ỷ lại thành danh trong đời, quên cái khó
nghèo một thưở cha mẹ cưu mang con khôn lớn. Khoai sắn thay cơm nơi vùng quê
nghèo khó, nuôi con lớn hôm nay để con phụ bạc ơn sanh thành.
Kể sao hết niềm
đau nỗi khổ, khổ kiếp người, khổ bệnh tật đeo mang, chưa một lần than thở để bận
lòng con,rồi mai đây vô thường lấy đi tất cả, trao lại đời con ân hận muộn
màng.
Hương phần cha mẹ về đâu khi cánh bướm vờn hoa trong
vườn tối.
Hoa trắng hoa hồng sớm mờ nhạt bóng Thu tàn
Về đâu vội bước trong mọi nẻo buồn vui, sớm muối bạc
mái đầu lạc lõng; danh lợi chưa say đã bén mùi thất vọng. Hồi chuông chùa vang
cánh đồng xa, chuông phố thị ậm ừ trong ngõ ngách, thúc dục dòng người vội
vã trở về, về đâu…về đâu???
Kiếp người về đâu gữa bao la vũ trụ? Về đâu giữa
nghiệp chướng nghìn trùng!
Về đâu ? về đâu ? khi thiếu ánh sáng dẫn đường, hãy
chọn màu hoa hiếu hạnh làm hành trang tỉnh giác trong nẻo tối tăm!!! hãy trở lại
chính mình, là nguồn cội chân tâm tỏa lòng nhiệt thành với thất Tổ cửu Huyền.
Lá rời cành cũng quay về cội gốc
Gió đưa mây về lại chốn hư không
Vô thường chuyển mạch sống luân lưu trong sáu nẻo
Về đâu khi thực tại mộng tỉnh là chốn đã về, cần gì
cật vấn phải về đâu
MINH MẪN
15/8/26