Thứ Ba, 21 tháng 7, 2026

VẤN ĐỀ NHÂN SỰ NHIỆM KỲ 2026-2031


Tinh thần thống nhất của tổ chức Giáo hội PGVN, các Tỉnh thành cả nước sẽ hợp nhất theo địa giới hành chánh bên ngoài, trong khâu tổ chức nhân sự luôn gặp những ách tắc nếu áp dụng đúng theo tinh thần văn thư số 169/CV-HĐTS-VP2 do Ban Thường trực HĐTS viện dẫn điều 36 Hiến chương GHPGVN sửa đổi lần thứ VII, thông tư 451/TT-HĐTS ngày 20/112025 của Ban thường trực HĐTS và nghị quyết 181/NQ-HĐTS ngày 01/7/2026 của Ban Thường trực HĐTS.

Trong văn bản 169 kể trên nêu danh sách nhân sự dự kiến do Ban trị sự GHPGVN Thành phố Huế nhiệm kỳ 2026-2031, một số nhân sự đã hết thời hạn tham gia, trong đó có HT Thích Khế Chơn đã quá tuổi quy định.

Thiết nghĩ Hiến chương và những quy định do Ban thường trực HĐTS căn cứ để các địa phương thực hiện một cách quá tuyệt đối. Trung ương ngoài y cứ các điều lệ trong Hiến chương, còn phải lắng nghe ý kiến của địa phương. Trong một đất nước trước khi đưa ra  một thông tư, một văn bản mang tính chung, cũng cần có ý kiến của địa phương để cơ cấu tổ chức tránh lâm vào thế không hợp lòng nhau. Thời đại ngày nay dân trí tiến bộ, việc điều hành một tổ chức không thể áp đặt bất cần nguyện vọng của hạ tầng cơ sở; nhà nước từng nêu khẩu hiệu: “dân biết, dân bàn, dân làm” mới thuận trên hợp dưới gọi là dân chủ.thế thì Phật giáo luôn tôn trọng quyền tự do cá nhân tự do tập thể tức phải hài hòa giữa Trung ương và địa phương; áp đặt không thể là dân chủ.

Hiến chương hay các văn bản quy định chỉ là cái khung để uyển chuyển lúc hành sự. Theo tinh thần nhà Phật, không có cái gì là tuyệt đối, thế thì hành chánh cũng không nên áp đặt nhân sự khi địa phương đồng lòng lưu nhiệm HT Khế Chơn vào nhiệm kỳ mới đâu có gì sai! Theo tinh thần áp đặt của HĐTS đối với nhân sự địa phương thì cần gì đại hội, cứ việc trên bảo dưới nghe là xong.

Quy định tuổi hưu trên nguyên tắc là đúng, nhưng bất cứ cái gì cũng có tường hợp ngoại lệ. Nếu quá tuổi hưu mà nhân sự đủ kinh nghiệm, lớp trẻ kế thừa chưa đủ khả năng đảm nhiệm, vẫn có  thể lưu nhiệm để đào tạo thế hệ kế thừa. Bậc trưởng thượng luôn có bề dày trong cuộc sống, ngoài chuyên môn giáo dưỡng, còn có đạo lực uy tín để lớp  trẻ noi theo, tóm lại nhân sự do địa phương thẩm định dù sao cũng an toàn và tín nhiệm hơn từ trên nhìn xướng.

Tu sĩ Huế không phải thiếu, lực lượng đông có trình độ học vị, kiến thức đáng tin tưởng, vậy niềm tin vào HT T Khế Chơn đâu có gì sai? Tại sao phải áp đặt đúng theo văn bản trên giấy tờ mà không nhìn thấu nhân tâm để tạo đợt sóng ngầm bất mãn trong nội bộ?

Nếu Huế vẫn khăng khăng lưu thỉnh HT Khế Chơn thì Giáo hội V/P 2 có phải đối diện sự lúng túng trong nội bộ? Thiết nghĩ HĐTS TƯ cần có tầm nhìn và tinh thần uyển chuyển một cách dân chủ.

Chắc chắn những Tỉnh thành khác cũng không tránh khỏi những khó khăn cho Đại hội nhiệm kỳ 2026-2031, không những về nhân sự và sự kết hợp địa giới quá rộng làm cho chưa hiểu rõ nhân  các địa phương trươc kia chưa dung nạp.

Hy vọng mọi sự sẽ vượt khó khí Ban thường trực HĐTS T.Ư  biết lắng nghe nguyện vọng của HUế cũng như các địa phương còn lại.

 

MINH MẪN

 21/7/2026

Thứ Ba, 14 tháng 7, 2026

CHỈ VÀ QUÁN

 


Chỉ và Quán là cách vận hành trên con đường tu tập cho mọi pháp môn thuộc về hướng tâm.

Quán là sự vận hành ý thức hướng đến đề mục, chỉ là sự ngưng nghỉ việc vận hành của ý thức.

Vì sao Quán cần có chỉ ? và Chỉ cần có quán?

Quán vào một đề mục nhất định, không lạc sang chủ đề lan man khác gọi là vọng tưởng, loạn tưởng.

Nếu tập trung Quán suốt một chủ đề đôi lúc tâm thức bị bám chấp vào đó thành thói quen, một lối mòn như niệm Phật theo thói quen không có ý thức trở thành cái máy. Ví như tập trung giải một bài toán khó, càng tập trung càng bức bách bế tắt. Đây là việc làm hết sức tinh tế của tâm thức; nếu không trở thành lối mòn tâm thức thì trạng thái ý thức cũng bị u uất như người bị giam hãm trong phòng kín không giao tiếp ánh sáng bên ngoài; tâm trí càng bế tắt thì càng khó phát huy tác dụng.Do vậy, Thiền hành cũng là cách nới lỏng thân tâm lúc tập trung vào một chủ đề.

Công việc càng bế tắt, càng cần phải ngưng nghỉ để giải phóng tinh thần, đó là trạng thái Chỉ; chỉ là ngưng đọng, ngưng đọng không có nghĩa buông xả,ngưng đọng là trạng thái tạm thời không tiếp tục vận hành tâm thức theo một đề mục, cũng không phóng tâm vọng tưởng sang ngoại cảnh.Chỉ có nghĩa là định, định sanh Tuệ.Quán đúng cách sẽ thông, định đúng cách sẽ sanh Tuệ.

Đó là nguyên tắc chung cho những pháp Thiền định, tuy nhiên, pháp môn Tịnh độ không thuộc về Quán nếu chỉ niệm Phật. Quán thân tướng Như Lai, quán ánh sáng, quán Tứ Niệm xứ… cũng phải áp dụng Chỉ và Quán.

Quán và chỉ giúp hành giả không rơi vào một trạng thái mù mờ,tiêu cực, phải luôn tỉnh thức.

Một số pháp hành, hành giả làm theo thói quen thiếu ý thức, trở thành vô thức, gieo chủng tử vào vô thức chỉ là hạt giống của mảnh đất chết.

Trong cuộc sống thường nhật, hành động thiếu tập trung sẽ khó mang đến kết quả, làm cho có lệ, làm theo thói quen kết quả chẳng như mong muốn. Công việc hàng ngày cho dù tạm thời ngưng nghỉ không có nghĩa xao lãng công việc, cũng thế, Chỉ là sự ngưng nghĩ vận hành tâm thức nhưng luôn có ý thức tập trung; vận hành ý thức là Quán. Chỉ và Quán luôn song hành trong lúc Thiền định.

Tuy nói chung là vậy, cũng còn tùy thuộc căn cơ của hành giả uyển chuyển cho thích nghi lúc hành pháp, dù thế nào cũng phải luôn có ý thức trong mọi pháp hành.

 

MINH MẪN

  15/7/26

 

Thứ Năm, 9 tháng 7, 2026

HIỂU VỀ NHẤT NIỆM

 


Thông thường chúng ta hiểu niệm Phật là đọc danh hiệu Phật, đọc theo tràng hạt, niệm Phật công cứ, đọc theo số lượng…tất cả đó chỉ là phương tiện cho ta nhiếp tâm.

Có một số hiểu lầm, khi sắp lâm chung chỉ cần một niệm là đủ tiêu chuẩn để được đức A Di Đà và thánh chúng đón tiếp về thế giới “cực lạc”, bao tội nghiệp trong đời sẽ được “đới nghiệp vãng sanh”.Hiểu như vậy sẽ tạo sự ỷ lại mang tính thần quyền ngược lại với luật nhân quả cơ bản trong đạo Phật.

Nhất niệm không phải là một niệm.Nhất tâm đảnh lễ không có nghĩa chỉ lễ một lạy mà là thành tâm; chữ nhất đây không có nghĩa là một mà là duy nhất; vậy nhất niệm là một ý tưởng duy nhất.Hầu hết hành giả tu Tịnh độ hiểu nhất niệm chỉ là một niệm duy nhất lúc lâm chung.

Ban hộ niệm chỉ có giá trị khơi dậy tâm Phật của người lâm chung với điều kiện sinh thời họ phải biết đến Phật pháp, biết hành thiện, không làm các ác nghiệp. Nếu cả đời làm chuyện thất đức sát sanh hại mạng, bất hiếu cha mẹ, thiếu lòng nhân, lúc lâm chung được vãng sanh nhờ ban hộ niệm thì chả ai cần phải tu tập.

Hành giả phát nguyện cầu sanh Tịnh độ theo thời khóa chỉ là ước lệ, có nghĩa tu theo thời khóa, ngoài thời khóa vẫn nhiễm ô tam độc thì nghiệp thức nhiều hơn hướng tâm Tịnh độ. “tín-hạnh-nguyện” ngoài hướng đức tin về Tam Bảo, về đức A Di Đà thì việc hành trì phải luôn liên tục không những hạnh nguyện mà là hạnh lành.

 Trong đời 80% sống bất thiện, lúc lâm chung ác nghiệp hướng về đường ác theo thói quen, tâm thức hôn ám, oan gia trái chủ luôn theo đòi mạng làm sao tỉnh thức mà niệm Phật!cho dù ban hộ niệm tận lực liệu đủ khả năng kéo thần thức hôn mê nhớ đến Phật? cây nghiêng hướng nào thì khi đổ xuống cũng không thể ngược lại.Chính do tâm thức thuần nhiễm một việc gì, khi tái sanh mới có hiện tượng thần đồng.Tinh thần tạp nhiễm thì con người thiện ác lẫn lộn, nhiễm ác nhiều thì sanh thân bất thường, tánh khí hạ căn; nhiễm thiện nhiều thì đời sống thanh nhàn,lộc phước hiện rõ! Nhìn y báo biết chánh báo.

Như vậy, bất cứ pháp môn nào cũng đòi hỏi hành giả phải chuyên tâm trong đời sống thường nhật chứ không đợi lúc lâm chung nhờ người khai thị. 80% có cuộc sống thánh thiện thì lâm chung, được khai thị sẽ sớm tỉnh ngộ hướng về Phật. Hành giả thuần thiện suốt đời hành trì một pháp không xen tạp nhiễm ô thì lâm chung khỏi cần khai thị vẫn thoát ly sanh tử.

Nhất niệm có nghĩa nhất tâm bất loạn khi hành giả lúc lâm chung chứ không phải chỉ một niệm. Năm môn (lễ bái, tán thán, phát nguyện, quán tưởng và hồi hướng) làm nhân tố cầu vãng sanh với điều kiện đời sống không tạo ác nghiệp.

Theo kinh Quán Vô Lượng Thọ, hành giả muốn được vãng sanh Tịnh độ phải hội đủ ba điều kiện: “Một là hiếu dưỡng cha mẹ, phụng thờ sư trưởng, giữ lòng từ không sát hại, tu tập mười nghiệp lành. Hai là thọ trì tam quy , giữ giới nghiêm túc. Ba là phát Bồ đề tâm, tin sâu lý nhân quả, đó là chánh nhân Tịnh độ.

Tóm lại: “nhất cú Di Đà vô biệt niệm, bất lao đàn chỉ đáo Tây phương” chỉ cần một chữ Di Đà không ngưng nghỉ thì lo gì không trực chỉ đến Tây phương. Nhất niệm là nghĩa như vậy.

 

MINH MẪN

  09/7/26

Chủ Nhật, 5 tháng 7, 2026

KHAI ĐẠO

 


18/5/Bính Ngọ nhằm ngày 04/7/2026, tại Tổ đình An tự Hòa, An Giang, miền Tây Nam bộ, đã long trọng tổ chức mừng.

Năm Kỷ Mùi, đức Huỳnh Phú Sổ xuất thân từ làng Hòa Hảo, Phú Tân, An Giang; sinh năm 1920, ngày 15 tháng 01( mất 16/4/1947) do Thiên mệnh, tuy còn nhỏ, 19 tuổi Ngài đã khởi xướng “học Phật tu nhân”  hướng dẫn tín đồ khuyến nông, hành thiện.Năm Kỷ Mão khai đạo ngày 18/5. Bằng văn vần thích hợp với trình độ người dân lúc bấy giờ.Không bao lâu số tín đồ phát triển trên hai triệu người.

Hàng năm, vào ngày này trở thành truyền thống của tín đồ đạo Phật giáo Hòa Hảo tổ chức thật linh đình.Trên 200 địa điểm thuộc BTS PG-HH đồng loạt tổ chức qua hình thức hành chánh, Tôn giáo biểu diễn, xe hoa rước kiệu,trên bộ duới sông thật nhộn nhịp vui mắt và trang trọng.

Riêng Tổ đình chính,trước một tuần, các bộ phận đã chuẩn bị khá bận rộn; trên 10 trại cơm đã chuẩn bị đầy đủ rau củ quả, mỗi trại thiết đãi thực khách một món khác nhau, trong đó bánh xèo là món nổi tiếng của vùng Hòa Hảo.; có nơi làm đậu tương, đậu hũ, chả, thịt ba rọi trông như thật…rất đa dạng,các tay đầu bếp chuyên nghiệp đem lại nhiều món mà thực khách dù chưa từng ăn chay, vẫn hợp khẩu vị; hoàn toàn phục vụ miễn phí.Khách và tín đồ các tỉnh vân tập các nơi  đến trước ngày lễ để đặt phòng, chọn chỗ thuận lợi trong đêm đi thăm viếng.Khách viếng có thể vào nghỉ bất cứ nhà nào nếu muốn, chủ nhà săn đón nhiệt tình, hoặc có thể treo võng, trãi chiếu những nơi có thể.

Xe các tỉnh đỗ về phải cách trung tâm hàng cây số, người chen người không tránh khỏi kẻ xấu lợi dụng.Tuy có an ninh, dân phòng vẫn không sao kiểm soát được. Trên các ngõ đường vào trung tâm lễ gần cây số, các cụ, các em , kể cả thanh niên mời khách từng chai nước miễn phí một cách nhiệt tình, khách nhận nước thay vì cảm ơn,ngược lại họ cảm ơn khi khách nhận chai nước của họ.      

Năm nào ngày lễ cũng  có cả triệu người tham quang, năm nay vô tình trùng với lễ  tuyên phong “chân phước”của cha Trương Bửu Diệp tại Tắc Sậy,Cà Mau,lưu lượng xe và người đông làm tắc nghẽn giao thông khác thường.

                                                                 ***

Tinh thần tín đồ PGHH gần một thế kỷ vẫn giữ đúng lời thầy dạy, luôn vì người, vì xã hội, tuy mặt bằng chung kinh tế trong cộng đồng tín đồ không dư dả, nhưng sẵn sàng chia sớt cho nhau.Phong trào phát cơm từ thiện cho các bệnh viện, xe cấp cứu không đồng, nhà tình thương, làm cầu đường, phòng thuốc miễn phí, trại hòm không đồng…mọi hình thức đa dạng giúp dân nghèo mà bản thân họ cũng không giàu hơn.

Tại xã Mỹ Lương,Cái Bè gia đình bác Tư Tây, hiến đất thành lập BTS, thuốc do anh em đồng đạo tầm dược các nơi đem về phơi trên sàng lưới do gia đình tạo lập, con cái mỗi người làm một cách để giúp dân; họ vận động làm nhà, làm đường bê tông, hỗ trợ học hành, phát cơm định kỳ cho bà con trong xóm.

Không riêng tại Mỹ Lương, hầu hết các cộng đồng PGHH miền Tây Nam bộ đều hành thiện theo tiêu chí “học Phật tu nhân” lấy từ thiện làm đầu xứng danh Hòa Hảo.

Mỗi năm có hai ngày lễ lớn là lễ Khai đạo và lễ Đản sanh của Đức Thầy, ngoài ra  còn có những ngày lễ khác cho vị có công với Đạo và đời.

Không riêng tại An Giang, các Tỉnh thành có cộng đồng tín đồ PGHH đều cùng lòng hành thiện tu nhân một cách tự nguyện.

Xin chúc mừng đại lễ Khai Đạo thành công tốt đẹp.

 

MINH MẪN

04/7/2026 (18/5/ BÍNH NGỌ)

 

 

 

 

HẠ TRƯỜNG LIÊN HOA

 


Sáng 21/5/Bính Ngọ, nhằm ngày 05/7/2026, chùa Hồng Liên  ở Gò Công Đông, tổ chức đi cúng trường Hạ tại chùa Liên Hoa thuộc khóm 8, Gò Công Đông!

Hạ trường lần đầu tiên được phép tổ chức “an cư kiết hạ” gồm 38 vị trụ trì các nơi và 2 vị ngoại trú, là ngôi chùa nơi vùng xa giáp giới tận cùng Tiền giang;ít khách vãng lai.Suốt mùa an cư, tuy ít đoàn nào đến, nhưng do “đức chúng như hải” mà vẫn đủ ba bữa một ngày!

Ngôi Tam bảo Liên Hoa rộng rãi bề thế hơn chùa Hồng Liên, vẫn giữ nét cổ kính trầm mặc. Xưa kia, thời Pháp, chùa bị chiếm dụng nên có nhiều người hoạt động chống Pháp phải bị xử tử, khi tái thiết phát hiện nhiều xương cốt đầu lâu.

Đất chùa vốn của ông Nguyễn văn Đẩu, qua nhiều lần bể dâu, nay HT Bửu Hòa (tục danh Lê văn Sáng) làm tọa chủ.Chùa hiện là văn phòng BTS PG khóm 8.

Theo lời kể chư tôn đức trong dịp đến cúng Hạ trường, HT Bửu Hòa là bậc trưởng thượng có nhiều đức tính đặc thù.Khi đối ứng trước cử tọa trong mọi dịp lễ, nhất là  từ thiện cho các gia cảnh ngư dân mất tích 50 người, với truyền thống dân ca Nam bộ, thầy ứng khẩu ca từ rất ư hợp cảnh hợp thời để kêu gọi mạnh thường quân hỗ trợ; dĩ nhiên khỏi cần phát biểu hoặc đọc diễn văn rườm rà, chính quyền địa phương cũng như người dân tán thán ngợi ca, thích thú.

HT Bửu Hòa tuy tuổi đã 70 nhưng vẫn còn hài hước vui tính và năng động.

Ngoài ra, đối với Tăng ni sai phạm thầy luôn dùng lòng từ hóa giải ôn hòa như “cỏ phủ mặt đất”, không tạo sự phân hóa đố kỵ với nhau. Đây là đặc tính mà ít nơi nào có được, có lẽ vì thế mà nội tình Phật giáo Gò Công luôn gắn bó đoàn kết.

Ngày mà chùa Hồng Liên tổ chức đi cúng Hạ trường, cũng là lúc nhiều đoàn thể, chùa các nơi tấp nập đến hỗ trợ một cách bất thường; Các em tình nguyện viên áo đỏ trong các đoàn nhiệt tình bê phẩm vật vào kho, cung kính chấp tay theo thầy trưởng đoàn dâng lời tác bạch lên chư chư Tôn đức. Bên ngoài sân, các bà các cô thong dong  với màu lam, màu hồng, sắc áo của mỗi đoàn đến dự như những cánh bướm lượn lờ giữa kinh kệ mõ chuông trông thật nhộn nhịp.

Tuy Hạ trường phân bố ban bệ, nhưng HT Bửu Hòa không tránh khỏi bận rộn đa đoan, cho thấy trụ trì chả có gì sung sướng!

An cư ba tháng là truyền thống khi đức Phật còn tại thế, để chư Tăng có thời gian an tĩnh, huân tu giới đức, vừa tránh dẫm đạp con trùng sanh sôi nảy nở vào mùa mưa. Trên 2500 truyền thống đó vẫn còn duy trì chứng tỏ giới luật vẫn còn tồn tại.

Hy vọng chùa Liên Hoa nói riêng, Phật giáo Gò Công Đông nói chung ngày phát triển bền vững, khởi sắc như các chùa tại Tiền Giang, như là Vĩnh Tràng làm nơi nương tựa  và hãnh diện cho người dân bản địa.

 

          MINH MẪN

21/5/Bính Ngọ - 05/7/26


Thứ Bảy, 20 tháng 6, 2026

ĐƯỜNG VỀ TÂY …….

 

Nhiệt độ nóng, nhưng có người trong đoàn còn nóng hơn.

7 giờ nhà báo Lương Minh đã có mặt, gần 8 giờ Cát Tường vừa đến, hơn 8 giờ cụ gà Mái Mơ có mặt.( xin gọi cụ theo ý kiến của Lương Minh, nghệ danh của cụ là Mai Mơ)

Lương Minh nhận cuộc gọi từ Trảng Bàng hỏi xem đoàn khởi hành chưa; Ngọc Điệp từ SG đến thẳng nhà cô Hoa để khởi hành; do cô ta không xem tin nhắn trong group nên cứ ngỡ đến Hốc Môn nhâm nhi cà phê nên thong dong như người đi bộ. (cô Hoa là nhân vật được kiểm soát chặt chẽ bởi gia nhân, do sức khỏe của cọng cỏ, sớm nắng chiều mưa, muốn ra khỏi nhà phải vượt qua mắt giám sát, tuy độc thân nhưng không độc lập như các cụ trong đoàn, lắm khi cũng dễ ghét).

Lương Minh nóng ruột vì hẹn với nhân vật chủ đạo tại Trảng Bàng, cơn nóng nảy bùng phát vì sự chờ đợi.  “không vui không ăn tiền” câu nói của Lương Minh sau đó như làn gió mát làm cho cả đoàn được dịu xuống.

Đến Trảng Bàng gần 10 giờ,xe quẹo vào ngõ, xuất hiện cà phê Ngọc Sương, người phụ nữ phốp pháp trong bộ đồ lụa trắng, mái tóc “mây chiều” lộ rõ khuôn mặt đầy đặn trắng hồng tương xứng “Tiên phong đạo cốt” thật ngỡ ngàng.

Lý Bạch Huệ ! vâng chị đã 70, toát hiện sự thanh thoát khỏe mạnh: khuya dậy tụng kinh Lăng Nghiêm,  nghỉ một lúc tiếp tục thọ trì Địa Tạng trọn bộ 2 tiếng rưỡi, sợ không kịp đón đoàn nên xin Phật khất lại thời kinh để chờ đợi và tiếp tục đợi chờ một cách kiên nhẫn, đúng là con nhà Phật tu tập tinh tấn có khác!

Kể cũng lạ, chờ người cùng đi thì có vẻ nóng ruột, nhưng chủ chờ khách mất mấy tiếng bỏ cả thời tu tập,vẫn điềm đạm vui vẻ bất ngờ.

Chị  Lý Bạch Huệ ai từng đam mê nghệ thuật sân khấu, điện ảnh trước  và sau 1975 không lạ một dạng cách đa tài, lấn sân qua nhiều lãnh vực văn hóa khác.Ai từng quen với trang phục sân khấu thì không thể tin đây là một Lý Bạch Huệ bằng xương bằng thịt ngoài đời rất thực, qua cuộc vui mới biết được tánh hài hước của một nghệ sĩ còn lưu lại khi về vườn.Rất vui và cởi mở, thậm chí còn muốn nói tếu dân gian nhưng còn ngại ông sư ngồi ghế phụ xế phía trước, chắc các cụ ngồi sau ấm  ức muốn nghe, phải chi đừng có ông sư đi theo!

                                                 ***

Cà phê Ngọc Sương, cơ ngơi xây dựng trên một mẫu đất, đây là lối trưng bày kinh kinh doanh đặc thù chưa nơi nào có. Vào khỏi cổng là hai hàng kiosque nào là tiệm may, tiệm vàng, xe cyclo xưa, bán vịt, heo quay, thợ nghề…như khu chợ.Các chị thi nhau chụp ảnh cửa tiệm bán vàng y như thật! cô Hoa còn ngồi cyclo cười toe toét như chưa bao giờ được cười,cho Lương Minh làm tài xế thỏa mãn đam mê hoài cổ.Ấy thế mà không gian cà phê Ngọc Sương trở nên  nhộn nhã trong buổi sáng oi nồng.

Chị Lý Bạch Huệ tiếp đoàn trong  gian nhà thoáng mát cách li hẳn cái ngột ngạt ngoài sân,đàm đạo bằng đĩa hạt hướng dương, cơm rượu Bắc và những ly sinh tố ngọt tình bạn đạo.

Chị còn giới thiệu phòng khách, phòng thờ Phật nơi hành trì mỗi ngày. Mâm cơm với đĩa rau luộc, tô canh thật giản dị bày sẵn.Nhưng chị đâu dễ ăn để khách chờ chị dẫn đoàn thăm viếng một vài nơi đặc biệt.

Xe 7 chỗ, thêm một khách, dĩ nhiên phải nhét cây tre miễu Cát Tường và khô cá lẹp Ngọc Điệp kẹp giữa thân Hộ pháp Lương Minh ghế sau, kể ra cũng có lợi trên xe có 2 người được xem là một ghế!.

Chị Huệ dẫn đoàn thăm nhà thờ Tha la xóm đạo, tuy là người ngoại đạo, chị vẫn được cha xứ mời đến thuyết minh mỗi khi có đoàn tham quan giáo xứ.

Nhà thờ nhỏ mang dáng dấp xưa cũ nhưng vang tiếng bởi nhạc phẩm  “Tha La xóm đạo” của nhạc sĩ Dzũng Chinh. Nắng giữa trưa, cảnh quan hiu quạnh, các tượng Thánh quanh sân ủ ê như chịu cực hình mà Chúa đã từng chịu chuộc tội cho trần gian: cây cao bóng mát cũng không đủ che khí trời phủ nhiệt!

Tháp Chàm của dân tộc Phù Nam vùng Tây Nam bộ, lập nền văn hóa Óc Eo, ảnh hưởng văn hóa Champa, để lại nhiều di cổ nhất là vùng Thoại sơn An Giang, núi Ba Thê. Lan tỏa đến vùng Trảng Bàng lập nên một số tháp mang dáng dấp Champa. Tại Bình Thạnh chỉ còn một tháp nguyên vẹn, bị xói mòn loang lỗ chung quanh. Các cụ nhà ta đua nhau chớp ảnh cứ như sợ bỏ lỡ cơ hội đứng bên báu vật không bao giờ gặp lại lần nữa.Cát Tường vội leo vào nội tháp quan sát như tìm một di cảo còn sót lại; đặc biệt cây tre miễu lúc nào cũng lẩn thẩn mỗi khi đến điểm, đi một mình như tìm hình bóng cố nhân nơi chân trời viễn mộng.

Cụ gà Mái Mơ cứ như gái sắp về làm dâu, e thẹn nép mình bên chân tháp. Thích chớp vài kiểu cho tươi trẻ hồn mơ.Nói đến cụ gà Mái Mơ thì khó mà nói hết tài nghệ. Nếu chị Huệ diễn tài trên sân khấu, điện ảnh, thì cụ Mái Mơ len lỏi trong giới văn nghệ miệt vườn, ca hát cũng chả thua ca sĩ, đọc truyện cũng hấp dẫn về đêm, làm hoa khá khéo tay, hòa nhập cộng đồng chả thua ai hết. Đặc biệt của cụ là lúc nào cũng cười, lúc nào cũng vui. Khi cụ trang phục theo gái Bắc, nếu đội thêm nón rộng vành thì ai dám bảo ả Đào thời xưa còn sót lại!

Mọi người tha hồ dạo quanh khung viên không mấy rộng, riêng cọng “bún thiu chưa luộc” vẫn an nhiên ngồi trong chái tole thèm thuồng nhìn bao gót chân lác đác thong dong dạo cảnh, lấy cớ sợ nhiễm sương xứ đất Trảng Bàng.Đi chơi mà chẳng đi thì chơi một mình ở nhà biệt thự bị kiểm soát như loài chim quý nào khác chi! Dân chơi mà còn sợ mưa rơi, tệ…

Khô cá lẹp thì khỏi phải nói, cô ta lanh như sóc, vì thế trong đoàn nhờ cô ta chi thu tài chánh, đi nơi nào cũng xem là nhà, thậm chí làm điệu để ăn ảnh, tánh tình vui vẻ, dễ thân thiện và nhiệt tình.Bề ngoài là vậy, nhưng tâm tư luôn hướng và hiểu Phật giáo rất cơ bản, thời kinh hành trì nào thua nghệ sĩ Lý Bạch Huệ về chiều đâu.

Anh bạn thân hình quá khổ cũng thật khổ quá, đoàn muốn đi đâu đều do anh ta rà soát bộ nhớ các vùng miền tìm xem Thổ địa nơi đã từng trãi qua. Cũng may anh không đưa đoàn đến các khu chợ theo nghiệp vụ nhà báo của anh ta từng sưu khảo.Nếu quán cà phê nào đẹp, phải hỏi hộ pháp từng trãi từ miền Tây đến miền Đông lên cao nguyên. Tuy tướng tưởng chừng bặm trợn, nhưng dễ bị vợ ăn hiếp.Vốn có giòng máu ngưởi Tiều, lại đội cái mũ bánh tiêu không khác Mao Xính Xáng. Người tuy không miệng lưỡi trau chuốt, nhưng cái thật rất ư quá thật dễ thân cận.-Ông Phật nằm trong cục đất!

Chùa Gò nằm trên mô đất còn gọi là Cao Sơn Tự, dưới chân gò là dòng sông Vàm Cỏ, xuất  nguồn từ biển Hồ chia nhiều nhánh. Mặt nước phủ ngập bèo như muốn che đậy giòng nước không được trong xanh; ngôi chùa có tuổi đời khá cao. Ngày xưa nghệ sĩ Lý Bạch Huệ còn măng non, trốn học, lên chùa tập họp đồng lứa bày  trò tinh nghịch của tuổi thơ; khắc tên lên thân cây để lưu lại một thời hồn nhiên,nhưng hơn mấy mươi năm trở lại, thân cây to cao mang cả tên Lý Bạch Huệ lên tận tầng xanh để trình báo ơn trên làm chứng cho một mầm non trở thành tên nghệ sĩ vang xa khắp chốn.

Giữa non bồng thoát tục, cảnh chùa đơn điệu  “nhất Tăng nhất tự” nhà sư ngoài 40, ngoại hình chất phác, năng động, tự tay  thiết kế chỉnh trang ngoại cảnh tiết giảm âm u nội điện.Kinh tế tự túc từ vài sào ruộng, do đó ít bị chi phối bởi vật giá bềnh bồng nơi chốn trần gian! Do lìa xa trần tục, nhà sư nơi đây không có những vướng víu tạp nhạp của quý thầy nơi phố thị.

Tượng Bổn sư phết sơn vàng nổi bậc hẳn giữa màu xanh cây lá, Thánh tượng Di Đà nghiêm trang ngự tòa sen được rừng xanh bao bọc thật tĩnh tại.

                                              ***

Chấm dứt cuộc vui chơi, nhưng chưa hẳn chơi vui được chấm dứt, trên đường về  “tư dinh” nghệ sĩ tài hoa Lý Bạch Huệ kể lại những đoạn hài trên sân khấu, chuyện vui khó quên của đời nghệ sỹ. Tuổi về chiều vẫn còn mang âm hưởng sân khấu nghệ thuật, giọng hát chưa phai bởi năm tháng kinh kệ mõ chuông sau khi cảm tạ tri ân tổ nghiệp và khán giả ái mộ, rút về ẩn cư trên vùng đất một thời thơ ấu.

Có lẽ mâm cơm đã nguội, nhưng chắc tấm lòng chị Huệ khó mà nguội sau buổi tiếp đoàn nhiều sôi nổi. Và các cụ nhà ta trên xe cũng được phen hỷ hả mà cô Hoa bún thiu tiết lộ: “đã lâu cô ta không có được nụ cười”.

Ghé vào quán nước mía sầu riêng nổi tiếng Củ Chi với củ mỳ, mỗi người lưu lại một kỷ nhiệm khó quên, ai cũng cám ơn hộ pháp Lương Minh nói đúng “không vui không ăn tiền”; cảm ơn nghệ sĩ Lương Bạch Huệ quá ư nhiệt tình không thể nhiệt tình hơn đã tiếp đoàn bằng cả tấm chân tình của người con Phật thêm gia vị chất nghệ sĩ cho không khí thăm viếng khó quên.Vài hôm nữa chị sẽ bay sang trời Tây thăm cháu con, nhưng chắc hồn khó rời khỏi quê mẹ.Kính chúc chị thật vui với gia đình, thật an lạc trong cuộc sống, thật tinh tấn với niềm tin Phật pháp.

Chúc các cụ độc thân, độc cư, độc lập trong cuộc sống, có sức khỏe để tiếp tục cuộc vui của tuổi trẻ đang cố vượt mốc một trăm.

Đường về Tây phương còn xa lắm, tạm ghé Tây Ninh lượm ít niềm vui.

 

MINH MẪN

19/6/26                                                                                                                        mồng 5/5 Tết Đoan Ngọ Bính Ngọ

Thứ Ba, 2 tháng 6, 2026

KHÁNH ĐẢN TRẦM LẮNG

 

Những ngày thiêu đốt, nắng bổng dịu nhẹ, mưa đầu mùa xối xả ngập lối phố phường; khắp nẽo cung đường, người xe hối hả, không chạy trốn oi bức, không truy tìm những gì mong ước; gác lại nhu cầu thường nhật, dòng người nối nhau hòa nhập lối về Tam bảo …

Đêm Khánh đản, từ Bắc vào Nam, thành thị lẫn chốn thôn quê, phất phới năm màu đạo kỳ tung cánh, sáng đèn góc đêm, Bát nhã sấm trống vang dội, chuông đại hùng trầm lắng ngân vang. Lớp người chắp tay ngưỡng vọng, tượng sơ sinh Thánh thể oai  nghiêm tòa sen tĩnh ngự.

Đất nước đang vươn mình hội nhập giữa khổ đau và hạnh phúc; như cơn vật vã con bệnh giữa sống và chết; Phật giáo cũng không thoát khỏi niềm đau thương giữa bao hoảng loạn, đố kỵ phân chia.

Lời ‘Sám nguyện’ của Thiền sư T.Nhất Hạnh được phổ nhạc thấm thía len vào thớ thịt, cảm xúc dâng trào qua từng cung bậc:

“ Trang nghiêm đài sen ngự tọa / Đại hùng từ phụ Thích Ca / Đệ tử lắng lòng thanh tịnh / Bàn tay chắp thành liên hoa / Cung kính hướng về Điều ngự / Dâng lời sám nguyện thiết tha / Đệ tử phước duyên thiếu kém /Sống trong thất niệm lâu dài /….Bao nhiêu lỡ lầm vụng dại / Vô minh che lấp tháng ngày /…Những nghiệp, sát, đạo, dâm, vọng /…Nguyện xin sám hối từ đây…”

Các thiếu nữ dâng hoa trên lễ đài với sự chứng minh của chư Tôn đức và hàng trăm tín chúng có mặt làm bao tinh tú chìm lặng giữa chốn vô thanh.

Bao lời tha thiết thành tâm sám hối trong cõi sống vô minh, nghiệp chướng phủ đầy, không  gian đêm  tối 14 tăng phần huyền nhiệm.đặc biệt tuy mùa mưa, đêm Khánh Đản xanh trời khô ráo .

Tán tụng, nghi Huế thắm đẫm nghệ thuật tiết tấu, ai? ai đã thiết kế chương trình nghi lễ, nhạc phẩm, múa điệu dâng hoa quá ư hòa điệu tràn tính nghệ thuật âm giai! Với giọng Huế của thầy trụ trì,  chư tăng cọng hưởng, thầy MC, các anh chị em GĐPT địa phương hầu hết miền Trung xứ Huế tung vào không gian trầm lắng ngoại ô phố thị, đem trang trải linh khí làm sống lại tại xã Phước Thuận,huyện Xuyên Mộc, Tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu đêm 14 tháng tư mừng Khánh Đản của đức Từ Phụ. Như dân Việt thiết lập một thành phố VN trong lòng nước Mỹ tại California, cũng thế, một tụ hội sinh khí Thừa Thiên trên vùng đất xa lạ làm nên đặc thù. Không, không chỉ một Phước Bửu, đâu đó còn có một Thiên Quang sừng sững hiên ngang giữa bao sóng gió. Ông cha ta từng nói:-“cây càng cao gió càng lay, càng cao danh vọng càng dày gian nan” quả thế, để tồn tại được ngày nay trên vùng đất khách, cư dân xứ Huế không dễ vươn lên trên vùng đất lắm “góc gai”.

Rất mừng cho Phật giáo hôm nay, mặc dù tràn ngập tai tiếng do một vài trường hợp ngoài ý muốn, quý thầy vẫn duy trì được niềm tin trong đại bộ phận xã hội khắp ba miền. Lễ hội rực rỡ khắp nơi trên mặt nổi,tinh thần đạo lực trầm lắng vẫn ngấm ngầm thấm chảy trong mạch sống đất nước hôm nay.

Mong rằng với tinh thần hòa hợp trong Phật giáo, những dị biệt tông môn, hệ phái, tổ chức sẽ được xóa nhòa để những người mang danh Thích tử  không còn nhìn nhau bằng cặp kính màu!

Chúc mừng một mùa Khánh đản tuyệt vời trong đất nước và huy hoàng rực rỡ khắp năm châu.

 

MINH MẪN

14/4/ BÍNH NGỌ

       30/5/26