Ngày 4/7, ngày lễ Độc lập của Hoa kỳ. lần thứ 235
năm.
Dưới quyền cai trị của vua George đệ tam. Anh bóc lột
sưu thuế quá cao, 13 tiểu bang đương thời là những đại tư sản địa chủ, vì thế họ
nổi dậy đòi độc lập.
(13 tiểu bang đầu
tiên của Hoa kỳ: Connecticut, New Hampshire, New York,
New Jersey, Massachusetts, Pennsylvania, Delaware , Virginia, North Carolina,
South Carolina, Georgia, Rhode Island, Maryland).
Qua nhiều cuộc
tranh đấu gay go, 1774, các đại biểu của 13 tiểu bang bấy giờ họp tại
Đêm pháo hoa tại Hoa Thịnh Đốn, hàng vạn người có mặt
rất sớm để dành chỗ. Bên bờ sông Potomac, cách ngọn tháp bút chì non 1km, anh
chị câu lạc bộ nhiếp ảnh Việt Nam cũng chiếm cứ một vùng trên trăm người và người
Mỹ các sắc tộc cũng có mặt như một ngày hội. 9giờ 15 tối pháo hoa mới bắt đầu,
thế mà 5g sáng đã có người đến chiếm chỗ vừa làm cuộc picnic, vừa có nơi đậu xe
và chọn khu vực ưu thế để chụp những tấm ảnh đẹp nhất.
Sáng ngày 4/7, đoàn diễu hành rầm rộ, trong đó một số
người Việt cũng làm xe hoa tháp tùng. Có thể họ hưởng ứng như một công dân Mỹ
vì đất nước đã cưu mang họ, có thể đó là
dịp để thể hiện sự hoài vọng một thời quá khứ; một số khác họ lặng lẽ đau buồn
làm thân lạc loài nơi đất khách, vui gì khi dân tộc mình chỉ là chốt thí trên
bàn cờ chính trị thế giới, vì vậy họ muốn quên quá khứ. Cái gọi là đồng minh
thì là đồng minh của chủ nghĩa thực dụng, đó là lẽ đương nhiên của bất cứ quốc
gia nào cũng vì quyền lợi của đất nước minh. Một số trẻ em sinh trưởng và thành
đạt trên đất Mỹ, họ không còn biết quê hương của ông bà cha mẹ mình là đâu, vì
cuộc sống và được sự giáo dục của âu Mỹ, dĩ nhiên họ đã là người Mỹ; có những
trẻ trên 18 tuổi mà nói tiếng Việt lơ lớ như người nước ngoài, vậy thì lịch sử
của dân tộc họ cũng không thể am tường. Vì thế họ chưa đủ hiểu biết của một thế
hệ kế thừa để xây dựng đất nước khi so sánh tính khác biệt : tinh thần mã thượng và tính hận thù giữa hai dân tộc. Một Tổng Thống
tranh cử có thể nêu xấu đời tư của nhau, nhưng khi một vi đắc cử thì vị kia
đánh điện thư chúc mừng và hợp tác làm việc. Kẻ giàu và người nghèo đều có nhà
- xe và việc làm như nhau, chỉ khác nhau là chất lượng của tiện nghi vật chất,
đúng là một xã hội chủ nghĩa không Cộng sản. Thậm chí những kẻ không nhà, chính
phủ có chính sách an sinh xã hội rất tốt, họ tài trợ, đài thọ cuộc sống cho những
người đó. Những ngày tuyết lạnh, họ đi khắp thành phố để mang kẻ vô gia cư về
trú ấm trong nhà dành sẵn. Người thất nghiệp và về hưu, có chính sách hỗ trợ
đãi ngộ. Cơ sở vật chất vô cùng hoành tráng. Trục lộ giao thông chằng chịt và mở
rộng hàng ngày, vì mỗi năm có hàng triệu xe hơi cho tuổi trẻ đủ 16, thế nhưng tệ
nạn ách tắc vẫn xẩy ra như cơm bữa. Nhìn chung, đất Mỹ là một thiên đường sống
cho những người dân trong các xã hội đói nghèo. Nhưng, tiện nghi vật chất không
đem lại hạnh phúc nếu người dân không tìm được suối nguồn tâm linh để cân bằng
với đời sống vật chất quá tiện nghi.
Ta có hơn 4.000 năm văn hiến nhưng chưa có một kỳ
tích về cơ sở vật chất đáng nói và chưa có một tinh thần thượng võ cao đẹp như
một quốc gia non trẻ không đầy 300 năm lập quốc. Dân tộc nào cũng có lòng yêu
nước, một dân tộc tạp chủng như Hoa kỳ mà người dân còn biết bảo vệ quốc gia với
tinh thần thoáng đạt và độ lượng, thì Việt Nam ta, ảnh hưởng Tam giáo sâu nặng,
hà cớ lòng hận thù dai dẳng để xã hội không có cơ hội đoàn kết gắn bó, chính vì
thế mà đất nước luôn bị ngoại thuộc. Chúng ta thông minh can đảm nhưng không ngồi
lại với nhau, vì mỗi người đều có cái ngã quá lớn. Chúng ta không chịu lắng
nghe vì ai cũng bảo vệ cái biết của
mình. Ai cũng ngờ vực lẫn nhau vì mình chưa tin chính mình. Tệ nạn tràn ngập vì
đạo đức tôn giáo bị lạm dụng. Cuộc sống bất an vì chính mình chưa được an. Bao
giờ đất nước chúng ta được an bình thịnh vượng? Vũ khí không hẳn là sức mạnh của
một dân tộc. Bhutan là một đất nước nhỏ hẹp, dân số trên 600 ngàn, thế mà không
bị đe dọa bởi ngoại bang. Tinh thần quần chúng đoàn kết nhờ một tôn giáo duy nhất
là đạo Phật. Quá tin vào sức mạnh quân sự, khí tài thì luôn sống trong cạnh tranh,
lo sợ khống chế lẫn nhau, vì thiếu tinh thần tự tin và đoàn kết quần chúng mà
chất keo kết dính vẫn là tâm linh tín ngưỡng.
Phật giáo là một tôn giáo chiếm đa số trong nước, từng
là chỗ dựa tinh thần cho dân tộc; trong quá
khứ, Phật giáo từng thể hiện bổn phận đối với dân tộc, trách nhiệm hiện
nay của Phật giáo là gì để gọi là đồng hành cùng dân tộc khi nghiệp vận đất nước
như chỉ mành treo chuông? Người Phật tử trong cũng như ngoài nước đặt trọn niềm
tin nơi đức Phật, họ nhiệt tình tinh tấn tu tập, nhưng người lãnh đạo tinh thần
cho quần chúng là ai hiện nay???
Nhìn lại tinh thần hồ hởi của đại bộ phận công dân
Hoa kỳ nhân ngày độc lập và họ hãnh diện một tuyên ngôn Độc lập- nhân quyền của Thomas Jefferson với lá cờ mà Francis Hopkinson đã đem đến một quốc gia phồn
thịnh, văn minh, tự do đứng dầu thế giới hiện nay, là điều chính đáng vì các
nhà lãnh đạo của họ sáng suốt, đưa đất nước thoát khỏi sự khống chế của Anh Quốc.
Người Việt tá túc trên đất người làm sao khỏi đau buồn
khi mình không sinh ra từ đó, phải vui cái vui của người nhưng buồn cái buồn
riêng của một thân phận tha phương. Dẫu quê hương mình có rách nát thì tiếng
chuông chùa kết nối tình làng nghĩa xóm vẫn là nguồn an ủi cho tuổi già mà trên
xứ sở thực dụng, họ phải đối mặt với viện dưỡng lão và nỗi cô đơn. Nhìn người rồi
ngẫm lại ta vẫn còn nhiều băng khoăn trăn trở. \
Ôi, một quê hương Việt Nam luôn bị đọa đày, chinh
chiến từ thời lập quốc đến nay; luôn là một gia tài rách nát và chia rẽ.
MINH MẪN
04/7/2011
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét