Thứ Tư, 29 tháng 5, 2024

TỪNG BƯỚC SAI LẦM

 

Mãi đến bây giờ, hiện tượng thầy Minh Tuệ vẫn còn dậy sóng, không phải dậy sóng theo kiểu các nghệ sỹ, ca sỹ,chính trị…Hậu quả “nồi cơm điện” tràn ngập từ dân dã đến trí thức (như giáo sư Ngô Bảo Châu) từ trong nước đến nước ngoài, từ nội bộ đến cộng đồng mạng, qua các Tôn giáo bạn…thẩm thấu vào nghệ thuật phim ảnh,ca nhạc, điêu khắc, thời trang, công sở…giới ủng hộ, tán thán lấn át nhóm chống đối phát ngôn bừa bãi.Do đó, những vấn đề bất lợi về thầy Minh Tuệ đều không tránh khỏi phản ứng gay gắt từ phía ủng hộ.

Riêng trong nội tình Phật giáo VN, ngoài những phát ngôn tùy hứng của một số sư thiếu ý thức về thầy Minh Tuệ, lấy luật giới của cửa Phật, lấy nghi tắc của Giáo hội để đánh giá, chỉ trích một người đã tự nhận mình không phải tu sỹ thuộc Giáo hội Phật giáo là việc làm vô lý. Hình thức y bá nạp, khất thực, khổ hạnh đã có trước khi đức Phật xuất hiện từ các giáo phái ngoài Bà La Môn,do vậy không thể đánh giá thầy Minh Tuệ bắt chước y khất sỹ hay bất cứ gì liên quan đến Phật giáo ngoài giới đức thầy đã nghiêm trì.Phê  bình, chỉ trích, hạ nhục, đố kỵ một người không phải trong tổ chức mình để làm gì?

Văn thư do Hội đồng Trị sự Trung ương Giáo hội Phật giáo VN vừa ra, đã hứng chịu nhiều phản ứng từ nội bộ đến xã hội do thiếu tinh tế.Đã thế, chưa lắng dịu, lại thêm việc khiển trách buộc sư Minh Đạo phải sám hối trước BTS Thị xã Phú Mỹ, lên Tỉnh hội Bà Rịa Vũng Tàu, chưa đủ, phải lên Trung ương Giáo hội văn phòng 2 Thiền viện Quảng Đức chỉ vì sư Minh Đạo có ý tán thán, đồng thuận việc chân tu khổ hạnh của thầy Minh Tuệ.Quỳ và lạy của sư Minh Đạo nhận một lỗi vì tán thán bậc đạo đức không thuộc hệ thống Giáo hội, phải chăng là có tội?Sư xin rút lui mọi chức vụ trong tổ chức đã dấy lên sự quý kính sư và phỉ báng Giáo hội.Hình ảnh này  đã bất lợi cho các sư nắm quyền sinh sát.Các sư ngồi chứng minh cho sư Minh Đạo quỳ lạy sám hối liệu giới đức có xứng cho sự lễ lạy đó?

Việc tán thán, khen ngợi là quyền bất cứ ai dành cho bất cứ đối tượng, tổ chức tốt đẹp nào.Hiến chương Phật giáo, nội quy Tăng sự, giáo luật nhà Phật, Hiến định nhà nước không hề cấm cản. Một tu sỹ ngoài phạm tội “Tứ Ba La Di” đều có thể sám hối những phạm giới khác, nhưng việc tán tán một công hạnh khó làm không phải là tội theo luật.Nếu bảo sư Minh Đạo vi phạm tổ chức (nếu có quy định) thì hành chánh không có buộc quỳ sám hối như Tôn giáo.Hình ảnh sư Minh Đạo quỳ sám hối đã làm xúc động xã hội, từ đó có những phản ứng, phê phán gay gắt.Phải chi, sư Minh Đạo được mời lên tâm sự khuyên nhủ không nên làm như thế, không đúng với chủ trương của GH thì đâu có tiếp thêm dầu vào lửa!

Tinh thần từ bi được thấm nhuần, dù lãnh vực hành chánh hay Tôn giáo, Tăng sai phạm nếu không quá đáng, tình huynh đệ đồng môn đâu phải xử lý như thế.”thảo phủ địa”là hình ảnh đạo đức bề trên đối với kẻ dưới, lòng vị tha dễ cảm hóa mọi đối tượng; vị tha là đức từ bi có sẵn trong mạch sống của đạo Phật, sao không áp dụng mà đem quyền lực hành chánh áp dụng cho đối tượng không đáng tội thì chả trách xã hội phẩn nộ. Mình làm ngơ tai điếc, miễn thể hiện quyền lực kẻ trên được sao! người bị xử như thế liệu có tâm phục khẩu phục???

Làm hành chánh và nắm quyền hành chánh lẫn lộn hành xử Tôn giáo là việc tai hại thấy rõ.Làm hành chánh nếu áp dụng đạo đức Tôn giáo thì mọi việc được ân nghĩa.Do tâm lý quyền lực trong tay mà các sư thiếu chuẩn mực đạo đức trở thành thẩm phán thế tục. Nặng về hành chánh quá, dễ bị oan sai.Phật giáo không phải là một tổ chức hành chánh. Thời Phật tại thế, Giáo hội mang tính giáo đoàn hỗ trợ cùng nhau tu tập.Xã hội ngày nay Giáo hội mang tính tổ chức hành chánh, do vậy các sư lẫn lộn giữa hành chánh và Tôn giáo khi hành xử; muốn tránh khỏi nhuốm màu thế tục, đòi hỏi người làm hành chánh Tôn giáo phải tu tập thật sự và áp dụng đạo đức nhà Phật vào công việc để thấu tình đạt lý, không tạo bất mãn cho Tăng ni.Một vài địa phương do sự lạm quyền trong hệ thống PGVN, làm việc theo tư ý, thiếu đạo đức, đã gây đau khổ, khốn đốn cho Tăng ni cô thế không ít.

Thật tréo nghoe khi mà người mang tiếng giảng sư sai lệch giáo lý về nhân quả,sửa một trong 5 giới quan trọng và cơ bản của Phật giáo. Muốn triệt hạ kinh tế xã hội bằng việc nói lên tác hại của cà phê và trồng cà phê, chống karaoke, đi du lịch…tinh thần nô dịch Tàu kết tội Lý Thường Kiệt đánh Tàu là hổn,vì coi Tàu là anh, VN là em.Còn nhiều điều không đúng với Phật giáo thì không thấy có một xử lý thích đáng nào, đó là thắc mắc rất nhiều trong xã hội nếu so với việc xử lý sư Minh Đạo.Giáo hội hãy xem lại những việc làm đã gây tai tiếng trong quần chúng.

Ai đã từng theo dõi mạng xã hội đủ biết dân chúng ngày nay nhìn PGVN với ánh mắt thế nào! Từ Chân Quang, Nhuận Đức và nhiều xàm Tăng vô danh đã làm họ  ngao ngán,rất may người mà “mâm nào” cũng có, việc gì cũng xen vào, nay im hơi lặng tiếng đã bớt một sự phẩn nộ của quần chúng, họ đâu biết rằng những thành phần đó chỉ là hạt các trong sa mạc vô số bậc chân tu ẩn danh, cũng không ít Tăng ni dù không ẩn tu, vẫn sinh hoạt bình thường trong các chùa, các tu viện như hệ thống Trúc Lâm, hệ thống Làng Mai, hệ thống Đạo Phật Khất sỹ Việt Nam…luôn giữ được mạch pháp và truyền thống oai nghi, đáng ra mạng xã hội nên đề cao để định hướng niềm tin cho người dân, thánh thiện hóa xã hội còn hơn để những con nhang mê muội chỉ biết vỗ tay khi xàm Tăng làm trò cười mà không học được gì chánh pháp.Nhà chùa là nơi truyền bá đạo đức hướng về mạch sống tâm linh chứ không phải chỗ làm hề giải trí hay đảo nghich lý nhân quả của Phật giáo.

Trên 2.000 năm đạo Phật có mặt, lúc thạnh lúc suy, thạnh về mặt tu tập chứng đắc và phổ biến rộng đạo lý trong nhân gian, suy là không còn có mặt rộng rãi như thời Lý-Trần đóng góp an bình cho đất nước. Ngày nay thạnh về mặt cơ sở vật chất, đầy đủ phương tiện phát triển, kể cả tu sỹ hàng chục ngàn Tăng tướng, nhưng rất tiếc thiếu phẩm chất cần thiết cho nội lực thăng hoa.Quy luật tương phản cái này thạnh thì cái kia phải suy, vật chất ngoại tướng thạnh thì nội chất tâm linh phải cạn.

Phải chăng hiện tượng xáo trộn hiện nay của Phật giáo Việt Nam báo hiệu một điềm không sáng sủa, và càng lo hơn nếu các chân sư chứng đắc không còn hiện diện.Nói là vậy, “cùng tất biến, biến tất thông”.Mong rằng cán bộ hành chánh trong Phật giáo nên cân nhắc khi ra văn bản, khi xử lý một việc để tránh “thù ngoài, giặc trong” cho tín đồ giữ được niềm tin, Tăng ni bình tâm tu học.

Thật đau lòng khi nói lên sự thật “từng bước sai lầm”

 

MINH MẪN

 29/5/2024

Chủ Nhật, 26 tháng 5, 2024

HIỂU NHAU

 

Gấn một tháng nay, hiện tượng thầy Minh Tuệ gây xôn xao trên mạng xã hội, trong và ngoài nước; tức một hiện tượng cá nhân trong một góc nhỏ của một đất nước nhỏ so với thế giới, đã vượt qua biên giới quốc gia, một số người nước ngoài kể cả chủng tộc khác cũng đã quan tâm, muốn về Việt Nam để tận mắt xem thầy Minh Tuệ thế nào. Ngoài ra dư luận trái chiều bất nhất không cùng một điểm chung, đó là lý do gây xôn xao chống đối của một số bình luận viên.

Phật giáo là một Tôn giáo thế giới, tồn tại hàng ngàn năm và đã được nhân loại chấp nhận, do giáo lý vượt trên mọi cảm quan thế tục.Chuyện lục đục trong giới tu sỹ, đã có từ thời Phật còn tại thế. Không một Tôn giáo nào tránh khỏi tai tiếng vì một vài thành phần thiếu nghiêm túc. Phật giáo Ấn Độ ngoài  lý do bị Hồi giáo triệt tiêu, Bà La Môn áp đảo, còn một yếu tố khác đã không tồn tại trong lòng quần chúng, đó là nhân cách tu sỹ. Tổng quan chỉ là việc thạnh suy tất yếu. Một Tôn giáo suy nơi này sẽ thạnh nơi khác,lúc này thạnh, lúc khác suy, lịch sử thế giới đã minh chứng.

Du nhập vào Việt Nam hơn 2.000, cũng từng có thời kỳ cực thịnh, đóng góp hữu ích cho đất nước và an lành cho xã hội, Phật giáo từng sản sanh những bậc anh minh, những đạo sư nổi danh, những bậc chứng đắc còn lưu dấu, đó là điều đáng nói; chả lẽ những trang sử vàng son đó không đủ làm phai mờ một vài nét hoen ố do vài cá nhân thiếu nhân phẩm?

Trong Tôn giáo, nhất là đạo Phật, vô lượng pháp môn tu, Phật pháp là bất định pháp, mang tính uyển chuyển nên sắc vẻ muôn màu. Không nên đem nguyên tắc của pháp môn này đánh giá pháp môn khác, pháp hành này chỉ trích pháp hành khác. Mỗi hành giả có một công hạnh khác nhau, tiêu chuẩn chung là giới luật nếu là hành giả tu theo Phật giáo.

Chuyện các sư ở chùa, xây dựng cơ sở vật chất, điều hành tổ chức, sinh hoạt xã hội là chuyện đương nhiên trong thời buổi hiện tại. Đâu thể lấy hình ảnh thầy Minh Tuệ để đối chiếu và áp đặt làm tiêu chuẩn, cũng không thể lấy sinh hoạt của một Tôn giáo để bài trừ công hạnh của một cá nhân như thầy Minh Tuệ , vì thầy xác nhận mình chỉ là công dân tập tu đang thực hành lời Phật dạy, không thuộc tổ chức của GHPGVN, tức là không liên hệ gì đến GHPGVN; Một số thầy đứng trên lập trường và tiêu chuẩn trong tổ chức Phật giáo phê phán , không nên có.Khi phát biểu trên mạng xã hội, không nên ra ngoài phạm vi để đụng chạm Tôn giáo khác.

Cần dè dặt khi phát ngôn. Ông Hoàng Duy Hùng phỏng vấn ông Nguyễn Thanh Sơn, nhà ngoại giao, đề cập đến ông Thích Chân Quang, là cao Tăng trong Phật giáo Việt Nam xin đính chính, ông ấy nếu có chỉ là danh Tăng (người nổi tiếng thuyết giảng không đúng chánh pháp) đã bị Ban Hoằng pháp khiển trách.

Trên mạng xã hội, một vài youtuber, tiktoker…không hiểu nhiều về giáo lý và công hạnh của tu sỹ Phật giáo nên đã đi quá xa làm đụng chạm đến tổ chức Phật giáo khi so sánh đề cao thầy Minh Tuệ; các bạn có thể đề cao công hạnh của thầy Minh Tuệ mà không nên lấy đó làm tiêu chuẩn đánh giá chung.Một số tu sỹ tai tiếng không đại diện cho toàn bộ Tăng ni PGVN, chưa nói những tai tiếng do hiện tượng không đúng với thực chất để đánh giá.

Thầy Minh Tuệ không phải mới xuất hiện mà đã 6 năm. Việt Nam cũng từng xuất hiện nhiều thầy tam bộ nhất bái, đi từ Nam ra Bắc, cũng từng có nhiều vị chân tu khổ hạnh, đâu có gì lạ, do mạng xã hội thổi bùng, chúng ta lên tiếng vô tình làm ngọn lửa tràn lan. Cứ mặc nhiên im lặng đâu có đợt sóng Thần như ngày nay.

Tóm lại, đứng ở góc độ này để phê phán một góc độ khác chưa hẳn đúng. Hiện tượng chỉ là hiện tượng trong một giai đoạn, thực chất mới là giá trị lâu dài.Cả phía mạng xã hội, một số đánh giá, so sánh chưa đúng về thầy Minh Tuệ và tu sỹ PGVN, cũng vậy, một vài tu sỹ bốc đồng tự ái khi mạng xã hội đề cao quá mức thầy Minh Tuệ, vội lấy tiêu chuẩn giáo luật để chỉ trích phê phán một hành giả đã nhận là người không phải tu sỹ, không đứng cùng giới tuyến, hà cớ chỉ trích!

Riêng văn bản của Hội Đồng Trị sự GHPGVN cũng đã gây phản ứng không chỉ mạng xã hội, ngay cả ông Nguyễn Thanh Sơn nhà ngoại giao là một Phật tử trí thức cũng lấy làm tiếc những lời lẽ trong đó.Phải chi có một cố vấn pháp lý và giáo luật thì tránh những sai sót không đáng có. Thực ra Giáo hội có thiện chí trong vấn đề này, nhưng lời lẽ thiếu tế nhị.Ban ngành, tổ chức nào cũng cần có cố vấn, ngay cả Tổng thống, Thủ tướng, vì người đứng đầu ngành không phải là toàn năng.

Hy vọng Giáo hội chỉnh đốn những tu sỹ phát ngôn thiếu chuẩn mực, gây tai tiếng không đáng có, nội tình hướng đến tu tập nhiều hơn. Mạng xã hội cũng không nên lấn sân sang tổ chức GHPGVN nói chung và Tăng ni nói riêng. Xã hội Việt Nam là một vườn hoa nhiều sắc màu, không thể thuần nhất như ý muốn, cuộc sống cũng thế, không ai đòi hỏi tất cả mọi hiện tượng  phải theo ý mình.

Một vị nhận xét, quần chúng là nước, PGVN là con thuyền vượt sóng, nếu không chuẩn mực thì thuyền chìm xuống đại dương mà Ấn Độ là một điển hình.

Do không hiểu nhau nên không thông cảm cho nhau; Làng Mai của Thiền sư Nhất Hạnh từng nói có "Hiểu mới có Thương", thì làm gì có tranh chấp lẫn nhau!

 

MINH MẪN

27/5/24

Thứ Sáu, 17 tháng 5, 2024

HIỆU ỨNG KÉP

 

Thời gian qua, mạng xã hội tạo  sự kiện quá hot về hiện tượng sư Minh Tuệ, từ đó, dư luận trái chiều liên tục phát sóng đa phần có khuynh hướng tôn kính hình ảnh khổ hạnh của một nhà sư bộ hành 6 năm qua một số tỉnh thành; tuy nhiên cũng có một vài phản ứng trái chiều bình phẩm không tốt về công hạnh của một công dân mang tên Lê Anh Tú với tên gọi Minh Tuệ.

Trước nhất xin xác định sư Minh Tuệ là một công dân bình thường, có ăn học, có nghĩa vụ và chức việc trong xã hội; khi ý thức về cuộc sống, đã xuất gia học đạo, từng thường trú tại tu viên Chơn Như của cố HT T. Thông Lạc.Tham khảo kinh điển Nikaya, luật tạng bắc truyền, sống hạnh khất sỹ; sau khi thấm nhuần giáo lý nhà Phật, người phát nguyện sống theo hạnh đầu  đà từ thời Phật còn tại thế.Sau hai lần xin quá giang xe xuôi ra miền Trung không được, tự phát nguyện suốt đời bộ hành cho đến ngày nay.Và không tự nhận mình là sư, chỉ xưng con với mọi người.

Qua thời gian dài vẫn giữ trai tịnh, ăn ngày một bữa, không giữ tiền, ngủ ngồi, không trụ xứ nhất định; nắng mưa dãi dầu để thử sức mình với đức kiên nhẫn,bị chúng đánh mà vẫn vui vẻ, khiêm tốn xưng hô, không tự nhận mình là tu sỹ phật giáo để khỏi liên lụy uy tín của nhà chùa, nhưng vẫn là sư, vẫn là tu sỹ dưới mắt mọi người dân…Bấy nhiêu đức tính đủ cho quần chúng hiểu được thế nào là một bậc chân tu.

84 ngàn pháp môn, tùy căn cơ mỗi hành giả thích hợp, không thể nói pháp nào, hạnh nào cao hơn pháp nào.Dó tính cố chấp đố kỵ nên phân biệt, chỉ trích, phê phán một công hạnh không hợp với mình.Đáng ra chúng ta không thc hiện được những công hạnh khó làm mà người khác làm được, phải hoan hỷ tán dương mà nhà Phật gọi là tùy hỷ công đức. Sư Minh Tuệ không hề phê phán, chỉ trích ai, vì sư tự nhận là người đang học, đang tập những lời Phật dạy.

Gọi là “thằng ba trợn ôm nồi cơm điện” “ Ô, đây là Thánh nhân của tôi”… là ngôn từ đố kỵ không nên có ở miệng một tu sỹ, tu mục đích Thánh hóa nhân cách chả lẽ tu để thành ma đố kỵ???

Một phê phán cũng từ miệng một tu sỹ khác: “Tu không ở một chỗ, ôm bác đi lòng vòng” chứng tỏ người phê phán không hiểu gì về đa hạnh của một bậc xuất ly…còn rất nhiều phê phán bằng ngôn từ khó nghe nơi cửa miệng đồng tu; rồi một số được thầy mình mớm ý để những con nhang cuồng tín không biết sai đúng cũng lớn tiếng chỉ trích dạy đời sư Minh Tuệ.

Dĩ nhiên lượng người công tâm bênh vực sư Minh Tuệ nhiều hơn kẻ chống đối.Một hiện tượng chưa bao giờ có tại VN, người dân quét đường cho sư đi qua, hàng trăm người theo sư qua địa phận của mình, được công an giao thông giữ trật tự đủ để thấy sự sáng suốt của người dân phân biệt đúng sai, chánh tà.

Ngoài thành phần chống đối và ủng hộ, một vài người đem so sánh sự sinh hoạt của các tu sỹ theo nếp sống Thiền môn hiện nay, cũng không đúng.Mỗi người có một công hạnh, một nghĩa vụ, một hoàn cảnh khác nhau; không thể bảo các tu sỹ đều sống kiểu sư Minh Tuệ khi mà Phật giáo trở thành một Tôn gíao có tổ chức gắn kết với nhịp sống xã hội. Các sư ở chùa có nhiệm vụ riêng ở chùa, việc nhân cách cá nhân không đại diện cho một người mang danh tu sỹ. Bất cứ một tập thể nào cũng không tránh khỏi vài cá nhân thiếu chuẩn mực đạo đức, không vì thế quy chụp chung cho tập thể tu sỹ.Hình ảnh sư Minh Tuệ là một trong hai mặt của tập thể tu sỹ  Phật giáo, không cái nào hơn cái nào, chúng bổ túc điều chỉnh cho nhau để không đi quá đà trong sinh hoạt tập thể. Người trí biết tiếp thu cái hay để điều chỉnh cho nhân cách của mình; phủ nhận cái hay là bảo thủ, kiến thủ, giới cấm thủ sẽ bị cuộc sống đào thải.

Qua ồn ào trên mạng xã hội, GHPGVN ra công văn gửi đến các cấp GH, trong đó viết: “Trong lộ trình đi bộ qua các địa phương đã có nhiều người dân và Phật tử tập trung với số lượng đông, cúng dàng phẩm vật, thức ăn và tiền tạo ra nhiều hình ảnh, clip gây ra nhiều dư luận trái chiều làm ảnh hưởng đến GHPGVN”…Đoạn văn có hai vấn đề: thứ nhất sư Minh Tuệ không hề nhận tiền,việc dâng cúng là quyền của bá tánh; thứ hai GHPGVN là một thực thể có tầm vóc và uy tín, một cá nhân sư Minh Tuệ không thể làm lay đổ một tập thể thì dư luận nếu có ảnh hưởng chăng là ảnh hưởng đến những vị thiếu nhân cách.

“…tạo nên hiệu ứng câu views và có nhiều bình luận xuyên tạc đời sống tu hành của Tăng ni, Phật tử GHPGVN”…thật ra không chỉ do sư Minh Tuệ mà họ dùng clip câu view, trước hiện tượng sư Minh Tuệ cũng có quá nhiều tai tiếng một số sư Tăng trong hệ thống GHPGVN rồi, hãy tự trách về quản lý tu sỹ và giáo dục Tăng ni của Ban Tăng sự, ban Pháp chế.Không có tai tiếng làm gì có hiện tượng câu view. Ngay cả một tu sỹ giảng sai giáo lý nhân quả, mang nhiều tà kiến hù dọa tín đồ để cúng dường đủ thứ.. rất nhiều năm mà GH vẫn mặc nhiên, gây tai tiếng uy tín cho Phật giáo không ít thì vấn đề câu view hiện tượng sư Minh Tuệ là chuyện đương nhiên.

...”liên hệ với chính quyền địa phương có biện pháp ngăn chận hành vi sử dụng mạng xã hội tạo làn sóng dư luận xúc phạm GHPGVN”

Đây là một ý kiến mang tính độc đoán cửa quyền quan liêu trong một xã hội tự do phản biện.Pháp luật có quy định nào cấm đoán các trang mạng xã hội phản ảnh thực trạng xã hội ? Nếu đưa ra quy định này hạ tầng sẽ suy diễn lệch lạc làm sai chủ trương, làm khó cơ quan chức năng, địa phương lúng túng lúc sư Minh Tuệ đi qua khi quần chúng đến ngưỡng mộ đông đảo.Nếu sợ các trang mạng xã hội tạo làn sóng dư luận xúc phạm GHPVN thì tự mình giải quyết tháo gở sao lại phải yêu cầu chính quyên?

Tóm lại, so với công văn của Ban Tôn giáo chính phủ về hiện tượng sư Minh Tuệ rất dè dặt và tế nhị thì ngược lại văn thư của Hội Đồng Trị Sự GHPGVN có quá nhiều mâu thuẩn sai sót dễ gây phản ứng kép hiện nay trên mạng xã hội.Tốt nhất, hãy ổn định nội bộ, tránh những tai tiếng nội bộ, trong sạch hóa nội bộ, tự khắc sóng yên biển lặng không cần phải lo sợ các trang mạng xã hội hiện nay.

 

MINH MẪN

17/5/24

 

 


 

 

 

Thứ Năm, 21 tháng 3, 2024

GÓI RONG BIỂN

 

Chẳng biết hảo nhân nào treo gói rong biển và sườn non chay tẩm ướp,  trên cửa ngoài, được món mặn để ăn cơm, thế là hôm nay khỏi ăn mỳ gói, khỏi mua bánh mỳ, cũng chẳng cần bún tươi như mọi khi.

Đã lâu, nay có cơm nóng, bao tử như ấm lên.Rong biển và sườn non xé mỏng tẩm ướp thế nào mà rất vừa miệng, hình như làm thủ công ngon hơn sản xuất công nghệ đóng gói! Đây phải là tay sản xuất đồ chay chuyên nghiệp; thảo nào cu Trí nhà ta cứ thích rong biển để ăn cơm.Các cửa hàng thực phẩm tại Mỹ chả thiếu gì, cu cậu cứ muốn rong biển làm tại Việt Nam. Nhờ người làm đã khó, mà gửi người xách tay đem qua cũng không dễ.

Mở bịch rong biển và sườn non, lại nhớ đến cậu con trai xa nhà lúc 20 tuổi, (tự thân đi đến xứ lạ, bất đồng ngôn ngữ, không cùng tập quán); 12 năm đang thèm đủ thứ đồ chay của quê nhà, bèn cột lại đem cất, nhưng không đành, phải nếm thử xem sao.Ui chao, sao mà ngon lạ, gói lại để gửi cho con khi có dịp.Tự nhủ,cơm nóng mình ăn với nước tương dằm ớt cũng được, có sao đâu!

Xa quê, không người thân thích, tự bươn chải kiếm cái ăn chỗ ở, thuế má đã khó, ốm đau không ai chăm,có đâu cái ăn theo sở thích. Thỉnh thoảng nhắc ba gửi rong biển. Chú Hưng trà quán Xưa và Nay mua cho chục gói sản xuất theo công nghệ,buồn ngủ gặp chiếu manh, nhưng cu cậu vẫn thèm rong biển làm thủ công. Hôm Tết có bạn của Trí về quê, nhờ thầy Huệ Quang làm giúp một ký, các quán chay của thầy nấu ăn rất ngon, nhưng chờ mãi không thấy.

Nuôi con từ lúc nằm nôi, ngủ với ba, ra ngồi vỉa hè kiếm cơm với ba hằng bữa,cho đến lúc vào lớp một, cha con mới gặp nhau vào chiều tối; tuổi 20, được cha lo cho con ra xứ người; cầm trong tay mảnh bằng “kỷ sư không gian” mà bản thân vẫn chưa được thường trú nhân, trong khi dân nhập cư lậu, không bằng cấp,không đóng thuế, lại được cấp thẻ xanh!phải chăng là phần số?

Bằng mọi giá phải lưu trú lại Mỹ khỏi bỏ công ăn học, dọn đường cho một tương lai phía trước.Học, học, làm, làm, xứ người đâu dễ thong dong như quê nhà.Từ sáng lái xe mấy tiếng trên cao tốc đến chỗ làm, về đến nhà cũng đã 7 giờ chiều, ghé tiệm chay mua những món rẻ nhất lấp trống dạ dày.tối và sáng bỏ ra 30 phút tĩnh tọa. Cứ ngày qua ngày với công việc tay trái mà kỷ sư chuyên môn về kiến trúc mới kham nỗi, thế mà cu cậu tay ngang đảm đang như chuyên nghiệp, nhờ vậy mới tồn tại hơn ba năm liền.

Ngày nào cũng gọi về tâm sự với ba,xem sức khỏe và sự sống của ba thế nào, nay ba ăn gì, ba đang làm gì...Việc làm tuy nhàm chán, cũng phải chấp nhận sau thời gian làm đủ nghề chân tay, đôi khi bị lừa công không lương.Trên đất khách quê người, đồng hương o ép đồng hương, gạt gẫm nhau mà sống.Nhà giàu cho con qua để ăn chơi, không chịu học, con nhà nghèo không chịu bươn chải cũng phải về lại Việt Nam. Những lúc ốm đau, nhớ nhà, con tự thán: “trên ba mươi rồi mà con vẫn chưa đền ơn ba, chưa lo được gì cho mẹ đến khi mẹ ra người thiên cổ.Nhà ba người ở ba  cảnh giới, chả biết mẹ giờ ở đâu, có được thanh thản hay vất vả…vì thế mỗi ngày, cách nửa vòng trái đất, nghe giọng nói của ba cũng ấm lòng.

Hết chuyện học, chuyện làm, chuyện nhớ nhà cũng không quên “rong biển”.Vì vậy, mỗi khi có món ngon để lâu được, không dám ăn, nhìn rồi nhớ đến con đang thèm khát. Mang tiếng đi làm, mang tiếng kỷ sư, nhưng chưa có thẻ xanh, chỉ là công dân hàng hai, nhờ ăn chay và hạn chế  tiêu xài mới đủ tiền chi phí cho phòng trọ, thuế má, xe, xăng  mọi thứ trên đất nước tiền là cốt lõi.

“Rong biển” ôi mi là cái chi mà cám dỗ khẩu vị cậu trai xa xứ! giữa cuộc sống bao la bề bộn thực phẩm, rong biển vẫn là tối ưu cho một kiếp hẩm hiu!

Nói cho cùng rong biển vẫn là món ăn hợp khẩu vị của bao người ăn chay lẫn ăn mặn, thảo nào rong biển cứ ám ảnh,có chập chờn trong giấc ngủ của cu cậu chăng???

Gói rong biển và sườn non tẩm ướp, cứ phải thỉnh thoảng xem chừng mấy chú chuột có xơi như đã xơi cơm cháy chà bông của cô Ngọc gửi cho Trí, lại có thêm một nhiệm vụ mới canh chừng rong biển, Mới biết rong biển đáng giá ngần nào!

MM

 

Thứ Bảy, 24 tháng 2, 2024

ĐẲNG CẤP NGÔN TỪ

 

Trên tinh cầu này, từ khi có con người, cũng đã có ngôn ngữ để điển đạt tâm tư, ý nghĩ với nhau.

Khoa học đã thí nghiệm cho biết, ngay cả thực vật cũng có những tầng sóng giao cảm lo sợ, vui mừng…

Động vật hạ đẳng cũng biết thể hiện tình cảm qua đơn âm và động tác…

Tùy trình độ tiến hóa của mỗi loài mà âm ngữ có khác.Riêng con người, một xã hội văn minh, càng có bề dầy văn hóa tâm linh thì ngôn ngữ càng đa dạng; ngôn ngữ đa dạng cũng tùy thuộc đẳng cấp để thể hiện ngôn phong của đẳng cấp đó.

Qua ngôn phong thể hiện đẳng cấp, cho dù thượng lưu trí thức nhưng sử dụng ngôn phong hạ đẳng giang hồ thì vẫn là đẳng cập hạ lưu.Xã hội ta có câu: “lưu manh giả danh trí trí thức”” cái nhãn Tiến sỹ, học vị không đủ thể hiện nhân cách, đẳng cấp, hay nói cách khác nhãn hiệu học vị chỉ để che đậy một số nhân cách khuyết tật của đa số trong xã hội bon chen ngày nay tại Việt Nam chúng ta.

Một khi con người sống trong xã hội hoàn chỉnh đạo đức, cho dù không có học vị, họ vẫn có một tâm thái đạo đức và lương thiện.Tâm thái lương thiện luôn thể hiện qua ngôn từ và hành động lương thiện, có nghĩa khi họ phê phán một vấn đề thì tâm thái của họ mang tính xây dựng chứ không hề mạt sát hủy diệt.

Trong một xã hội đang cải thiện từng ngày, đương nhiên không tránh khỏi những khuyết điểm ắt có. Cho dù một tổ chức chánh trị, Tôn giáo…từ thuở khai thiên cho đến ngày nay luôn xuất hiện những những cái gọi là “con sâu làm rầu nồi canh”. Một xã hội càng văn minh thì những khuyết tật càng tinh vi; Bởi đây là nhân gian chứ không phải Thiên đường, không thể tất cả đều là Thánh, sửa lỗi này thì lỗi khác phất sanh. Trên nguyên tắc của Phật giáo “ cái này có thì cái kia có, cái này sanh thì cái kia sanh..” Tâm phàm lấn át tâm thiện chắc chắn phải sanh sâu mọt.

Như thế những khuyết tật trong xã hội loài người và Tôn giáo nói riêng, chỉ cần phê bình bằng tâm xây dựng thì sự chuyển hóa nhẹ nhàng hơn, tốt đẹp hơn là chỉ trích với tâm đố kỵ. Trong Thánh kinh ki tô giáo Chúa nói: “các ngươi đừng đoán xét ai, để mình khỏi bị đoán xét” (Mathi ơ 7:1). Nhà Phật có câu của Lục Tổ: “ hãy thấy lỗi mình đừng thấy lỗi người”. Chắc gi trong đời sống ta không có lỗi? Ta chưa phải toàn thiện lấy tư cách gì chỉ trích mạt sát người khác.

“Ngày nay đi tu là một sự kiếm lợi”  “Nhiều đền, chùa mài dao cả năm đợi chặt chém du khách”… Ôi, đây có phải là ngôn từ của một trí thức mang danh Tiến sỹ??? Đây là mạt sát Tôn giáo hay là góp ý xây dựng Tôn giáo? Mà dù mạt sát hay xây dựng thì cá nhân của người phát ngôn như thế cũng không đủ tư cách.

Mía sâu có đốt, nhà dột có nơi, hàng chục ngàn tu sỹ làm sao tránh khỏi một vài tệ nạn! Một tổ chức chính trị thế gian mà đã có sai phạm phải vào tù thì đừng đòi hỏi một Tôn giáo được truyền thừa hàng ngàn năm khắp toàn cầu phải toàn thiện là điều không thể.

Ngôn từ nhân loại là để thể hiện tình cảm, tương thân tương ái.Loài hạ đẳng động vật vì không đủ ngôn từ để thể hiện mọi tương quan nên cắn xé lẫn nhau, chả lẽ con người mang danh Tiến sỹ có đẳng cấp trong xã hội lại tụt hậu đến thế sao?

Ngôn từ và Đẳng cấp luôn đồng hành để thể hiện một nhân cách sống.

 

MINH MẪN

24/2/2024

Chủ Nhật, 4 tháng 2, 2024

BẢO NHỎ NHAU NGHE.


Thời gian gần đây, Tăng tín đồ chỉ có hai lỗ tai, một bên, chuyện xã hội đủ thứ trên đời không còn chỗ để nhét vô nữa,một bên, chuyện nội bộ Phật giáo, ngoài đánh vô, trong dập tiếp, người tin Phật như bị đứng hình trước náo loạn “thiên cung”.

Thử bàn xem cách giải quyết vấn đề nội bộ Phật giáo có thấu tình đạt lý chăng! Chuyện dao động do mạng xã hội đem đến xem như tạm lắng, chỉ còn vài đài báo lá cải bên ngoài cứ muốn châm lửa từ đống tro tàn để hạ uy tín Phật giáo trong nước, với mục đích gì, ai chủ trương, ta không bận tâm làm gì. Quan trọng là nội bộ giải quyết như thế nào cho hợp tình lẫn lý theo thế gian, hợp trình độ, nhân cách căn cơ của bị hại theo tinh thần nhân ái của Phật giáo.

Cùng một phạm nhân phạm một trọng tội, đối với thế luật y cứ vào điều khoản cố định mà xét xử, nhưng trong phật giáo xét đoán y cứ vào ba tiêu chuẩn: mục đích hành động, phương tiện hành động, kết quả hành động trên một bình diện phổ thông và cá biệt, hiện tượng và bản chất của một sự kiện.

Chỉ nhìn hiện tượng mà xét đoán là thiếu sâu sắc nếu không nói là thiếu công minh.Nghĩa là cần có lý lẫn có tình.Không những thế, văn phong ngôn từ cũng không thể sử dụng chung cho mọi đối tượng. Một bị can chưa phân biệt rõ ràng về tội trạng thì không thể xem họ là một phạm nhân; một phạm nhân thuộc thành phần tối ưu trong xã hội không thể dùng ngôn từ trừng trị như một phạm nhân vô văn hóa.

Ví dụ thầy Thích Trúc Thái Minh vừa bị cộng đồng mạng quy chụp về những hành động mê tín,lừa đảo… chắc gì cộng đồng mạng biết rõ về mục tiêu việc làm của thầy tuy rằng hiện tượng là như thế, tiếc thay nội bộ phật giáo cũng vì thế mà quy chụp xử phạt vội vã. Văn bản kết luận dùng những từ như “ tẩn xuất, tước quyền trụ trì…BTS GHPGVN Tỉnh Quảng Ninh tăng cường biện pháp giám sát chặt chẽ hoạt động Tôn giáo và truyền thông của chùa Ba Vàng, của Đại đức Thích Trúc Thái Minh”.

Văn phong trên đây chỉ dùng cho đoàn thể chính trị, đoàn thể xã hội,Tôn giáo như đạo Phật chỉ là “phát lồ sám hối, yết ma tác pháp” chứ không thể dùng quyền lực áp đảo “tăng cường biện pháp giám sát chặt chẽ hoạt động” cứ như một tội phạm ghê gớm lắm;”tước quyền trụ trì nghe ra như tước đảng tịch không bằng. Ngay thời còn Phật tại thế cũng không thiếu sự sai phạm trong tập thể Tăng đoàn, đến lúc Bố tác Tăng phạm tự biết lỗi mà phát lồ. Ngay cả tội “Ba la Di” chỉ khuyến biệt chúng chứ không bao giờ khai trừ, tẩn xuất như thế tục.

Nhân cách của thầy Trúc Thái Minh và tội lỗi do thế gian gán ép chưa minh bạch, có đáng để Giáo hội dùng những ngôn từ hăm dọa,xử phạt như xử phạt một kẻ vô danh tiểu tốt chăng? Trong khi HT Trưởng BTS TW GHPGVN với lời lẽ nhẹ nhàng đối với một bậc trí chưa rõ công tội như thầy Trúc Thái Minh!

Khách quan mà xét, chúng tôi biết thầy Trúc Thái Minh không đáng tội như cộng đồng mạng bêu rếu mà nếu có sai phạm là sai phạm trong Tôn giáo, góp ý cho Tôn giáo giải quyết có đâu chỉ cần một kích động nhỏ là cả làn sóng chưa rõ mô tê a dua trù dập mắng nhiếc một bậc tu hành như thế.

Cũng như thế, một số BTS PG địa phương cũng dùng quyền lực xử phạt một tu sỹ sai phạm thay vì mang tính giáo dục và tinh thần nhân ái của đạo Phật mà ái ngữ là yếu tố quan trọng trong tứ nhiếp pháp. Sư Giác Minh Luật là một tu sỹ trẻ đã tạo cơ hội cho bao thanh niên đến với đạo Phật, tin Phật qua những thời giảng, vì tương thích với căn cơ thính chúng, phải chăng vì thế mà Ban Hoằng pháp ra lịnh cấm giảng trong các đạo tràng? Phật giáo chủ trương tùy duyên hóa độ mà Ban Hoằng pháp lại cấm hóa độ tùy duyên ?

Quyền trong tay không có nghĩa là quyền sinh sát, ém tài như thế gian mà quên mạng mạch Phật giáo nằm trong phương tiện tạm quyền đó! Rồi hiện tượng Nhuận Nghi chùa Tài Đức ở Đồng Nai,có Tôn giáo nào tu sỹ hoàn hảo thanh khiết? Phật bảo cõi này là cõi dục, mang thân chúng sanh mọi loài đều do dục mà tái sanh;tu sỹ là phàm nhân tập tu,ai giữ được giới luật hay không là bản thân họ xứng đáng hay không với chiếc áo và lời phát nguyện thọ trì giới phẩm. Nghiệp ái là căn bản nghiệp giữa hai phái khác nhau, hoặc là đồng phái gọi đồng tính, cũng có trường hợp lưỡng tính. Một tu sỹ can đảm kềm hãm hay đoạn trừ được nghiệp dục là một thánh hạnh trong nấc thang tiến hóa, bằng không họ chỉ là phàm Tăng tiếp tục tạo nghiệp cho bản thân họ.Trong luật nhà Phật, một Tăng sai phạm, có quyền ra vô bảy lần, thế thì GH lấy luật nào cấm người sai phạm như Nhuận Nghi không bao giờ được gia nhập Tăng đoàn? Dĩ nhiên sai phạm là phải có biện pháp xử phạt, nhưng xử phạt phải mang tính giáo dục tạo cơ hội cho họ hoán cải chứ không phải triệt tiêu đường tiến hóa của họ.

Thánh kinh Kitô có kể chuyện người đàn bà ngoại tình bị ném đá. Chúa hỏi trong đây ai là người chưa từng phạm tội thì hãy ném đá trước, thế là mọi người bỏ ra về.. Như vậy cho ta thấy bất cứ Tôn giáo nào cũng cùng quan điểm phàm phu đồng nghĩa phàm tục làm sao khỏi sai phạm! khác chăng là cách xử lý mang tính giáo dục hay triệt hạ.

Hiện nay vẫn còn một vài địa phương vùng xa dùng quyền chức trong BTS kể cả cấp huyện, cấp xã để o ép những Tăng ni cô thế rỗng túi hoặc không biết khom lưng.Ai hiểu cho nỗi khổ của Tăng ni vào chùa còn bị áp bức. Rất may hiện tượng này không phổ biến.

Trở lại vấn đề nội tình của Phật giáo, quá khứ điều hành tổ chức GH còn nhiều bất cập; thiết nghĩ cách xử phạt Tăng ni sai phạm không thể là cách xử phạt của một đoàn thể chính trị, xã hội. Xử phạt có nghĩa giáo dục chứ không mang tính triệt đường tương lai của họ. Thứ hai phải cân nhắc hiện tượng và bản chất của một vấn đề oan hay ưng. Thứ ba cần nâng đỡ Tăng ni có tiềm năng góp phần tạo uy tín cho Phật giáo; phát hiện những đố kỵ tài năng do một vài nơi đã áp chế Tăng ni.Thứ tư biết lắng nghe cho dù góp ý từ cấp thấp hay người ngoài tổ chức.Thứ năm đức khiêm hạ là cốt lõi của một người tu và cũng là một cán bộ của giáo hội.Thứ sáu đừng tự xem mình là một người lãnh đạo GH mà mình chỉ là người giúp Tăng ni sống đúng với luật pháp và giới thể để tổ chức có uy tín lớn mạnh trong lòng tín đồ.

Còn nhiều vấn đề cần góp ý với nội tình Phật giáo hiện nay, Mong được lắng nghe tiếng nói của quần chúng.

 

QUÁCH  THƯỜNG NHIÊN  (MINH MẪN)

04/02/2024 ( 25 tháng chạp Quý Mão)

Thứ Sáu, 26 tháng 1, 2024

DƯ LUẬN

  

Dư luận là phản ảnh nhận định, là ý kiến một vấn đề trong một bộ phận của xã hội, dư luận có lúc đúng có khi chưa đúng.Ví dụ dư luận về vụ chùa Ba Vàng.

Ta thử đứng ngoài dư luận để thẩm định một hiện tượng tưởng chừng như hạt cát lại biến thành quả núi trong thời gian rất ngắn.Một nhà báo hoang mang chẳng hiểu “đầu tai đuôi nheo” thế nào vụ chùa Ba Vàng như một trận dịch truyền nhiễm khá nhanh.Ngay cả ông Nguyễn Thanh Sơn, nguyên  thứ trưởng Bộ ngoai giao, nguyên chủ nhiệm Ủy ban nhà nước Việt Nam ở nước ngoài cũng lấy làm lạ khi nghe việc trưng bày “xá lợi tóc” của Đức Phật tại chùa Ba Vàng trở thành vấn đề to tát, ảnh hưởng uy tín của Việt Nam đối với Myanmar về vấn đề thiếu tôn trọng bảo vật của Phật giáo Myanmar khi yêu cầu xác định bảo vật, trong khi cả đoàn Tăng lữ Miến Điện cung rước từ Myanmar qua Việt Nam; có nghĩa Tăng đoàn của Myanmar chưa đủ uy tín dưới tầm nhìn của Việt Nam? Tuy nhiên Tăng đoàn Myanmar do TT trụ trì tu viện Parami cũng khiêm tốn gửi văn bản xác nhận xá lợi tóc của Phật là từ Myanmar do Tăng đoàn Miến Điện cung rước đến VN (với lời lẽ than phiền)

 

Dư luận là quyền của dư luận, nhưng lạ là từ một điểm nhỏ do ai đó tung lên, trở thành một cao trào ăn theo. Thử hỏi những dư luận vừa qua, được mấy ai trực tiếp đến chùa Ba Vàng, trực tiếp gặp thầy Trúc Thai Minh, và trực tiếp chiêm bái “xá lợi tóc” của Đức Phật? chỉ nghe xuyên tạc là cỏ pili rồi theo đóm ăn tàn dùng lời tục tỉu xúc phạm bảo vật của Phật giáo!

 

Lạ thứ hai là thay vì tìm hiểu thực hư để xác định đúng sai, Lãnh đạo Giáo hội lại hướng theo dư luận vô căn cứ để xử phạt thầy Trúc Thái Minh.Thông tin truyền thông Giáo hội im lặng để tìm hiểu thực hư thì tổng thư ký Giáo hội lại vội ra văn bản dưới danh nghĩa: Kết luận của Ban Thường trực Hội đồng Trị sự GHPGVN để xử lý ĐĐ Thích Trúc Thái Minh với những lời lẽ thiếu tôn trọng với một bậc trí có tầm vóc và là một đồng đạo; như thế người ngoài xem tập thể Phật giáo chỉ là “cá mè một lứa”!

Trong văn bản kết luận xử lý:”sự kiện tổ chức chiêm bái và truyền thông về “Xá lợi tóc Đức Phật”tại chùa Ba Vàng đã bị dư luận xã hội phê phán, tạo ra nhiều thông tin trái chiều ảnh hưởng nghiêm trọng tới niềm tin của Phật giáo và uy tín của GHPGVN…” Phật giáo tồn tại hàng ngàn năm rồi làm sao dư luận nhất thời lại ảnh hưởng nghiêm trọng tới niềm tin Phật giáo? Chả lẽ vì dư luận mà ảnh hưởng niềm tin của Phật giáo về xá lợi tóc? Phải nói rằng ảnh hưởng đến niềm tin của Phật tử  hoặc là ảnh hưởng đến niềm tin vào Phật giáo.Một văn bản của một tổ chức Tôn giáo mà không phân biệt như thế thì làm sao nhận định đúng sai trước dư luận? chả trách tin dư luận hơn tin nội bộ, từ đó cho thấy chính đối phó dư luận của Phật giáo đã tự mình làm mất niềm tin của xã hội chứ không phải do chùa Ba Vàng làm ảnh hưởng nghiêm trọng tới niềm tin Phật giáo và uy tín của GHPGVN.

Chưa nói đến nhiều vấn đề xử lý nội bộ những việc thường xuyên xảy ra,chỉ riêng chùa Ba Vàng trong thời gian qua rất nhiều vấn đề trong việc xử lý tùy hứng và mang tính chữa cháy thiếu tình lẫn lý. Một ví dụ nhỏ khi thầy Trúc Thái Minh xin chuyển hệ phái, nội quy Tăng sự và Hiến chương không có mục nào cấm, thế mà họ vẫn lạm quyền để ngăn chận, thế thì việc trưng bày xá lợi tóc của Đức Phật, cung thỉnh Tăng đoàn Myanmar hoàn toàn việc nội bộ, không theo quy định “thông báo danh mục hoạt động Tôn giáo hàng năm” theo điều 43 luật tín ngưỡng, Tôn giáo năm 2016, sao gọi là vi phạm. Việc cúng dường Tam bảo là việc làm tùy hỷ không kêu gọi sao gọi là trục lợi, chiếm đoạt tài sản…?

Bảo rằng thỉnh mời người nước ngoài về không thông báo. Theo điều 48 luật tín ngưỡng Tôn giáo năm 2016 quy định, tổ chức Tôn giáo và tổ chức Tôn giáo trực thuộc ( có nghĩa là một tổ chức chi nhánh) trước khi mời tổ chức, cá nhân nước ngoài vào VN để thực hiện các hoạt động Tôn giáo, hoạt động quan hệ quốc tế về Tôn giáo mới có trách nhiệm gửi hồ sơ đến cơ quan nhà nước có thẩm quyền quy định tại khoản 3.Như vậy chùa Ba Vàng là cơ sở tư nhân chứ không phải là một tổ chức chi nhánh.Vừa rồi, lễ Thành Đạo, chùa Phật Quang núi Dinh, Bà Rịa Vũng Tàu cũng mời Tăng đoàn Campuchea, trong đó có Tăng Thống Phật giáo về VN tham dự, không thông qua Giáo hội và chính quyền địa phương thì sao?

Việc trưng bày xá lợi tóc cho quần chúng chiêm bái không phải là cuộc triển lãm, không thuộc quy định của nghị định số 23/2019 – CP ngày 26/02/2019 về mục bảo tàng, cổ vật của hệ thống bảo tàng.

Thầy Trúc Thái Minh xuất cảnh cũng thế, với tư cách cá nhân, không xưng danh tổ chức Tôn giáo hay tổ chức Tôn giáo trực thuộc ( tức một tổ chức chi nhánh)  quy định trước khi cử chức sắc, chức việc, nhà tu hành,tín đồ tham gia hoạt động Tôn giáo,đào tạo Tôn giáo ở nước ngoài theo điều 50 luật tín ngưỡng Tôn giáo năm 2016, thầy cũng đã từng với tư cách cá nhân tham quan thăm viếng Phật giáo các nước trong những năm qua, thì quy chụp không thông qua Giáo hội và nhà nước không đúng trong lúc nầy. Hiện nay rất nhiều tu sĩ các Tôn giáo vẫn xuất cảnh với tư cách cá nhân, không cần phải thông qua tổ chức chứ không riêng thầy Trúc Thái Minh.Chùa Giác Ngộ quận 10 TP HCM thường xuyên hoạt động Tôn giáo ở nước ngoài, công khai mua đất xây chùa ở Ấn Độ cũng không thông báo giáo hội và chính quyền thì sao???

Một tu sỹ Tôn giáo, thậm chí người nước ngoài có visa du lịch, tại sao không có quyền tham gia lễ bái bất cứ cơ sở tín ngưỡng nào. Quy tội mời người nước ngoài vào VN có visa du lịch lại tham quan chùa Ba Vàng dịp lễ kỷ niệm 765 ngày sinh của vua Trần Nhân Tông là việc làm thiếu tình hữu hảo với quốc gia lân cận, và sái nguyên tắc tự do Tôn giáo.

Trong ngày lễ đầu tiên của chương trình, có cả quan chức chính quyền và chức sắc Giáo hội, sao gọi là không tổ chức chu đáo? Không chu đáo sao các ngài đến dự rồi nghe theo truyền thông lại kết tội chùa Ba Vàng? Truyền thông không được kiểm chứng…chả lẽ sinh hoạt tín ngưỡng cũng phải mời báo chí đến để kiểm chứng? (người đọc văn bản này không hiểu đây có phải là một tôn giáo hay một tổ chức chính trị!!!)

Văn bản số 22/TB-HĐTS ngày 16/01/2024 tại Hà Nội:toàn thể Ban thường trực HĐTS quyết định kỷ luật cảnh cáo ĐĐ Thích Trúc Thái Minh sám hối Ban Thường trực HĐTS và thông báo tới các BTS GHPGVN các tỉnh, thành phố; ĐĐ Thích Trúc Thái Minh phải cam kết hứa nếu tiếp tục để xảy ra những sai phạm tương tự…sẽ bị tẩn suất, tước quyền trụ trì; Chùa Ba Vàng sẽ không được tổ chức các sự kiện giao lưu quốc tế trong một năm.

Người đọc thấy gì những đoạn trong văn bản kỷ luật? Hăm dọa  tẩn suất, tước quyền trụ trì? Giả dụ với những áp lực vô lý, không xét đến bản chất sự việc do thầy Trúc Thái Minh muốn làm rạng danh Phật giáo, muốn cho thế giới thấy được nền tự do Tín ngưỡng, Tôn giáo tại VN mà chỉ nhìn hiện tượng truyền thông xã hội không hiểu gì về Phật giáo để áp đặt kỷ luật, với người trí có nhân cách họ kham nhẫn chấp nhận theo giáo lệnh, gặp người ngang bướng họ sẽ bất cần, xin ra khỏi GH thì sao? Bảo rằng hình thức là vậy,Giơ cao đánh sẻ cũng khó mà chấp nhận một văn bản như vậy.

Qua việc xử lý chùa Ba Vàng cho thấy GHPGVN quyết định vội vã, nhận thức vội vã mang tính chữa cháy đối với dư luận, chính cách đó càng làm dư luận bất tín nhiệm Giáo hội.

Đối với dư luận, một số người có thói quen “dậu đổ bìm leo” “theo đóm ăn tàn”, nên có nhiều lời lẽ thiếu đạo đức, xúc phạm niềm tin của những người tin vàoTôn giáo; họ có xu hướng theo số đông mà không tự tìm hiểu vấn đề. Những thành phần lạm dụng truyền thông xúc phạm danh dự và quyền lợi nhân , luật pháp xử lý thế nào? Xã hội hiện nay nghe và biết Ba Vàng qua báo chí, trang mạng, cũng cả tin vào báo chí, trang mạng. Nếu không căn cứ vào đó thì mấy ai tự hào là nhận xét độc lập. Do đó bị báo chí dẫn dắt theo hướng của họ vạch ra, nếu không bị lạc dẫn sao tin họ, hành xử theo họ, kể cả Giáo hội cũng theo sự xuyên tạc thiếu trung thực vội đưa đến kết luận xử lý thiếu công minh.Thử hỏi cả một Giáo hội có đủ khả năng quy tụ lượng người vào dịp lễ như tại chùa Ba Vàng chăng? Nếu thầy Trúc Thái Minh thiếu uy tín sao có thể tạo một cơ ngơi như thế; Bảo là toàn bộ hàng vạn “con nhang” u mê thì giới thanh thiếu niên, giới trí thức trong số đó không thấy được vấn đề đen tối nào sao? Đáng ra Phật giáo phải hãnh diện có một Tăng tài như thế có đâu muốn “dìm hàng”.

Hiện tượng chùa Ba Vàng qua những sự kiện nổi trội theo nghĩa đúng đắn, làm sao tránh khỏi những tâm đố kỵ từ trong nội bộ Phật giáo đến một số ngoài xã hội.Những ai hiểu chuyện về nhân cách của thầy Trúc Thái Minh, về đời sống tu tập, về kiến thức đạo đức,thì những hiện tượng bị quy chụp nếu không nói là vu khống ác cảm thì cũng là mưu đồ theo kế hoạc chủ trương nào đó, ít nữa trâu cột ghét trâu ăn!

Nhìn một hiện tượng mà không thấy bản chất thì sẽ nhận định sai lầm.Đồng ý thầy Trúc Thái Minh quá nhiều sơ hở, kể cả những bài giảng, có lẽ thầy tin rằng tâm mình không có ý sai quấy nên nói và làm một cách bộc toạc tự nhiên. Hy vọng ngoài ban Pháp chế, Tổng thư ký cần có cố vấn pháp luật và giáo luật để tránh những sai lầm vội vã vừa rồi. Trước khi phê phán,quyết định sự việc, cần xem bản chất chứ không chỉ nhìn hiện tượng mà đánh giá như việc vừa rồi; hy vọng người thay mặt Giáo hội ra văn bản cần phải cẩn trọng.

Đây là nhận định khách quan của một độc giả.

QUÁCH THƯỜNG NHIÊN (MINH MẪN)

26/01/2024 ( 16 CHẠP QUÝ MÃO )