Thứ Tư, 18 tháng 9, 2013

* SANH LÃO BỆNH TỬ - BẤT DỮ NHÂN KỲ


Câu nói tuy đơn giản nhưng gói gọn một triết lý thực tế trong cuộc sống của mọi sinh vật hữu hình. Tuy thực tế diễn tiến hàng ngày, hàng giờ hàng phút, nhưng con người cứ xem như chuyện xa lạ; chuyện của ai chứ không phải của mình.

Chính vì thế mà chư Tổ luôn nhắc nhở chúng ta về sinh mạng mong manh của kiếp người được tính qua từng hơi thở. “Bất dữ nhân kỳ” có nghĩa là không hẹn cùng ta. Cái chuyện “SANH LÃO BỆNH TỬ” là chuyện ngàn đời của nhân thế nói riêng và chúng sanh nói chung. Chư Thánh hiền, minh triết chính vì thế mà đã tìm con đường thoát ly sanh tử. Trong đó, đức Thế Tôn đã làm nổi bật thuyết “THOÁT LY SANH TỬ” mà vô vàn triết lý tôn giáo trước kia chỉ một con đường duy nhất là hòa nhập với đại ngã, hoặc trở về với Thượng Đế. Tuy thuyết Đại ngã nghe như mơ hồ huyền nhiệm, nhưng dù sao vẫn cho ta cảm nhận một triết lý chân ngã. Còn Thượng đế tạo cho con người một ý niệm về một thần tượng, một hữu thể, một đối tác như những đối tác phàm tục có điều kiện, vì học thuyết Thần học đã đưa ta đến ý niệm tôn giáo hữu thể như thế. Mãi đến khi văn hóa Đông Tây giao hòa thì thuyết Thần học nâng cấp Thượng đế như một “Thánh Tính”.

Một khi thiên về “Thần Tượng” thì những nhu cầu, những bức bách của nhân sanh bị quên lãng để phục vụ một đấng tối cao, nói cách khác – tất cả vì đấng tối cao, vì vậy, nguyên gốc khổ đau của kiếp người vẫn khó mà giải quyết rốt ráo, lắm khi con người bị đánh lạc hướng, tự mình đánh lừa để luôn sống trong ảo tưởng được cứu rỗi bởi tha lực, tự thân không cần trui rèn tôi luyện, chuyển hóa. Đó không phải là cách giải quyết rốt ráo về “SANH LÃO BỆNH TỬ” hiện nay.

Trở lại học thuyết “Tứ Đế” của nhà Phật, con đường vạch rõ cái khổ, nguyên nhân của khổ, con đường đã được diệt khổ và phương pháp diệt khổ. Sanh-Lão-Bệnh-Tử chỉ là một vế trong 4 vế của Tứ Đế. Đã là một vế thì cái khổ cũng chỉ được nhìn dưới nhãn quan thực dụng. Cái khổ của bệnh tật là cái khổ của vật thể, do cơ chế vật lý bất định. Nếu chỉ nhìn với khía cạnh như thế thì vấn đề giải quyết cũng chỉ là phương tiện vật chất được gọi là Đông dược – Tây dược.

Tuy nhiên, dược tính có hiệu quả một phần nhờ y đức của thầy thuốc, phúc đức của bệnh nhân và dược tính tương thích với bệnh lý. Bổn phận của thầy thuốc không những thuộc về y đức mà nhân thân của thầy thuốc phải có cuộc sống mẫu mực đạo đức (lương y như từ mẫu).

Đời người không ai nắm chắc thọ mạng nhưng có thể nắm chắc phước báu nếu thật tâm xem trọng về âm đức; phước báu là cách duy nhất giải quyết bệnh khổ và hướng đến con đường thoát ly khổ ải

Là người Phật tử phải hiểu rằng bệnh là do ác nghiệp, đã là nghiệp bất thiện thì giải quyết nghiệp không chỉ bằng thuốc mà còn là phước. Phước  là do hạnh nguyện hành thiện lợi ích nhân sanh, trong đó cúng dường, bố thí (tài thí, pháp thí và vô úy thí), phóng sanh và lạc hỷ… thuộc thiện nghiệp. Thiện nghiệp tuy là còn trong vòng đối đãi của tục đế, nhưng là phương tiện để giải quyết ác nghiệp trong tương đối. Y dược là một trong những phương tiện giải quyết bệnh khổ không thể chối bỏ; nhưng cái quan trọng không thể xem đó là cách duy nhất giải quyết bệnh khổ. Do đó Đức Thế Tôn cũng như các minh sư Thánh trí đưa ra con đường thoát ly ác nghiệp: “ly dục – ly bất thiện pháp”, có nghĩa giải quyết tận gốc bệnh khổ về thân cũng như cái khổ của sanh tử luân hồi.

Lương y Đông phương ngày xưa, ngoài nghiệp vụ, còn bảo trọng tâm đức và khuyến khích bệnh nhân hành thiện tô bồi âm đức; nghĩa là vừa chữa ngọn vừa chữa gốc. Có “sanh” tức có “tử”, có “lão” phải có “bệnh”. Lắm khi chưa “lão” cũng đã mang “bệnh”. Như vậy từ “sanh” đến “tử” cả một chuỗi dài khổ đau miên viễn; y dược chỉ giải quyết tạm thời cái khổ mà không đủ khả năng dứt điểm nguồn gốc khổ đau, chính vì thế, con đường tâm linh là phương cách siêu sanh thoát tử. Tuy nhiên, cũng còn tùy thuộc vào những đoạn đường toàn diện hay “hóa thành dụ” của từng môn phái tâm linh. Mỗi bậc Thánh đức tùy năng lực thăng hoa tâm linh mà có một công đoạn chứng đắc khác nhau, vì thế, môn đồ cũng chỉ đi trên con đường tương đối hoặc tuyệt đối khác nhau, hoặc chỉ hưởng phước chư Thiên, Tiên giới, thoát khỏi tam đồ ác đạo, hoặc vĩnh viễn thoát ly tam giới nhân quả.

Còn trong sanh tử tức còn bệnh tật khổ đau; tự thân luôn mang mầm mống khổ đau bệnh tật, khó mà chủ động sinh mệnh của mình, chính vì vậy, chư Tổ cảnh giác chúng ta: “triêu tồn – tịch vong, sát na dị thế” –“sớm còn tối mất, trong nháy mắt đã sang thế giới khác.

SANH LÃO BỆNH TỬ - BẤT DỮ NHÂN KỲ. TRIÊU TỒN TỊCH VONG - SÁT NA DỊ THẾ!!!


MINH MẪN
17/9/2013

 
Kính mời quý thân hữu nghe bài hát đặc biệt về CÁI "TA"

Chủ Nhật, 15 tháng 9, 2013

* QUẢNG NAM: ĐÊM HỘI TRUNG THU

Đêm 13/9/2013, tại thôn Bình Phú, huyện Thăng Bình, Quảng Nam, một vùng miền núi, xa thị thành, thế mà đêm hội Trung Thu dành cho các thiếu nhi không kém phần khởi sắc.

Chùa Phước Quang do sư cô Thích nữ Diệu Thiện trụ trì, đã đứng ra tổ chức đón mừng đón Trung Thu cho các em vùng sâu vùng xa, được sự hỗ trợ bởi trang nhà “Phật Học Đời Sống” từ TP HCM.

Khi đoàn vượt qua đoạn đường trên 50km từ TP Đà Nẵng về Quảng Nam, ra khỏi thành phố, hai bên đường bộc lộ nét hoang sơ với ruộng lúa còn phơi gốc rạ. Những vuông đất khô cằn không đủ cho thân bắp xanh hơn, chen lẫn với cỏ hoang cây dại; nhà cửa thưa thớt dưới cơn mưa mùa Thu. Tiếng gió rú giữa cánh đồng trống làm sống lại mùa cô hồn tháng Bảy mưa ngâu; lữ khách phương xa không khỏi chạnh lòng cho những oan hồn vất vưởng. Gần hai giờ xe chạy, rẽ vào con đường làng hướng về miền núi được bao phủ bởi tre làng che dấu khóm nhà lè tè thấp với mái ngói âm dương và vách tường loang lở. Trên mỗi cổng nhà đều gắn tấm biển: “Không gì quý hơn độc lập tự do”, như  cố che đậy sự thiếu thốn, nghèo nàn, vắng vẻ của nông dân xa phố chợ.

Càng đi sâu, con đường càng nhỏ hẹp được tráng bằng cement, vừa đủ cho xe auto và xe 2 bánh tránh nhau. Phải nói, xe miền ngoài chạy bạt mạng, vì thế tài xế địa phương cũng khá linh hoạt và cứng tay lái. Con đường làng quanh co, thế mà xe bốn chỗ chạy thoăn thoắt như chốn không người. Hơn hai giờ chiều, thôn xóm hiu quạnh, cứ nghĩ rằng vùng quê như thế chắc là quà Trung Thu chỉ đủ làm cho các bé mua vui trong khoảnh khắc vì không thể diễn văn nghệ. Khi xe rẽ vào cổng chùa đơn điệu, bốn người đồng hành có cảm giác hơi thất vọng cho đêm hội. Vào đến chùa, một sự thật không ngờ, giữa cuộc sống quá ư nghèo khổ của đồng bào miền núi, ngôi chùa Phước Quang sừng sững trên lưng đồi với bề thế nguy nga, phòng ốc quá ư tiện nghi, cộng thêm kiến trúc nghệ thuật, nội thất không thua gì một ngôi chùa có tầm cỡ ở Sài gòn. Trong khi đó đạo chúng chỉ vài người mà trình độ của dân quê không đủ năng lực phụ giúp sư cô trụ trì. Hơn 5 năm trước, sư cô đã tu học tại Đồng Nai, duyên lành trôi dạt về miền núi làm đạo. Đây là lần đầu tiên chùa cũng như địa phương tổ chức lễ hội Trung Thu cho các bé.

Sau thời khóa công phu chiều, cầu siêu chẩn thí cho chư vong, Phật tử địa phương năng nổ bắt tay vào trang trí. Sân khấu là tiền đình nền chùa, hội trường là dãy ghế đẩu bằng nhựa sắp trên dải đất trống và thấp ngoài trời. Đặc biệt mùa mưa miền Trung như trút nước và mưa thối đất, thế mà do tâm nguyện của sư cô trụ trì và ước nguyện đêm lễ hội của quần chúng mà đêm văn nghệ trời quang mây tạnh.
+
Văn nghệ do các bé mẫu giáo và các học sinh lớp 8, lớp 9 trình diễn. Có điều nghịch lý là cuộc sống miền núi cách biệt với thành thị, nhưng trình độ diễn xuất của các cháu, không thua cách diễn của Phật tử cây nhà lá vườn ở TP. Các cháu mẫu giáo dạn dĩ, hồn nhiên và điêu luyện. Các em học sinh trung học cũng không kém phần chuyên nghiệp. Và nhất là giàn âm thanh không có tình trạng ọ ẹ như một vài nơi ở TP.

Vì là lần đầu tiên trên vùng núi xa xôi, một số cảnh múa không có nhạc và lời hỗ trợ nên bị chập choạng, nhưng ai nghĩ rằng chính lúc đó, cô giáo Kim Xuyến đã kịp thời chữa cháy qua nhạc bản “Đến với con người Việt Nam tôi” làm sôi động hẳn, và vũ đoàn của các em đã biến thành vũ đoàn bất đắc dĩ rất nhịp nhàng ăn khớp phong cách diễn xuất của cô giáo “chữa cháy”. Những khiếm khuyết không tránh khỏi cho một chương trình không chuẩn bị sẵn, cũng như gần ngàn người và hơn 900 học sinh tham dự, qua sự điều động và dẫn chương trình do sư cô Minh Hoa từ SG ra, đã góp phần thành công cho buổi lễ, và thành công nhất là dẫn dụ các cháu như một cô giáo, một mẹ hiền nhiều kinh nghiệm giữa một hội trường lộ thiên khó kiểm soát!

Địa phương rất đắc ý đêm hội Trung Thu do chùa tổ chức, nhưng các văn nghệ viên chưa thỏa lòng với những nhạc bản chưa được diễn xuất. Trong chương trình có tặng quà khuyến học cho 15 sinh xuất sắc. Để kết thúc chương trình, quà Trung Thu đến tận tay các em trong niềm hân hoan giữa món ăn tinh thần và món ăn vật chất mà chùa Phước Quang đã đem đến.

Sau khi đêm hội Trung Thu kết thúc trong niềm luyến tiếc chưa thỏa mãn của khán thính giả miền núi, trận mưa rào dai dẳng bắt đầu trở lại như sự mầu nhiệm đáp ứng lòng thành của sư cô trụ trì và mọi người tại địa phương dành cho các cháu một đêm Trung Thu đầy ý nghĩa. Hy vọng lần đầu tiên nầy cũng là tiền lệ cho địa phương sẽ đứng ra tổ chức cho các em những Tết Trung Thu sau nầy vừa nhiều kinh nghiệm, vừa dồi dào quà tặng để xây dựng mầm non cho đất nước trong tương lai.

1.500 phần quà từ Sài Gòn đem đến thật xứng đáng cho các cháu miền núi qua 2 đêm văn nghệ tại địa phương trong mùa Trung Thu nầy.

MINH MẪN
13/9/2013













Mệt và không mệt

hoa_sen (9)

Mệt và không Mệt
Mỉm cười không mệt, giận hờn mới mệt
Yêu thương không mệt, ghen ghét mới mệt
Chân thật không mệt, giả dối mới mệt
Rộng rãi không mệt, ích kỷ mới mệt
Khoan dung không mệt, cố chấp mới mệt
Khiêm nhường không mệt, ngã mạn mới mệt
Đơn giản không mệt, phức tạp mới mệt
Được mất không mệt, toan tính mới mệt
Thân mệt không là mệt, tâm mệt mới mệt
Bài này, người viết không mệt, người đọc mới mệt…
18 Điều để suy gẫm
1/ Kho tàng vô tận của ta là nụ cười
2/ Thông minh nhất của ta là tự chủ
3/ Công bình nhất ta có là thời gian
4/ Bạn thân nhất của ta là sức khoẻ
5/ An ủi nhất của ta là bố thí
6/ Sức mạnh nhất của ta là khoan dung
7/ Thông thái nhất của ta là tình thương
8/ Hy vọng nhất của ta là tự thay đổi
9/ Thành công nhất của ta là sự lễ độ
10/ Kẻ thù nhất của ta là tham vọng
11/ Cô độc nhất của ta là mặc cảm
12/ Dại dột nhất của ta là tuyệt vọng
13/ Đau khổ nhất của ta là tự ty
14/ Sai lầm nhất của ta là dối trá
15/ Ăn năn nhất của ta là bất hiếu
16/ Tật nguyền nhất của ta là ghen tỵ
17/ Yếu đuối nhất của ta là thịnh nộ
18/ Thất bại nhất của ta là tự kiêu.
Trang nhà Quảng Đức st

Chủ Nhật, 8 tháng 9, 2013

Thứ Bảy, 7 tháng 9, 2013

Thứ Năm, 5 tháng 9, 2013

KHÍ CÔNG VÀ BỆNH UNG THƯ




Khoảng 10 năm trước đây, một bài báo trên Nhật Báo Việt Báo tại California đã làm nhiều người vui mừng. Cụ ông gần 80 tuổi đã mắc bệnh ung thư giai đoạn cuối, và bệnh viện đã cho về nhà vì các tế bào ung thư đã lan khắp cơ thể. Bác sĩ điều trị đã báo cho gia đình hay là sự sống của cụ không kéo dài quá 6 tháng. Đang trong lúc cụ rất buồn, và tuyệt vọng, thì có một người quen mách cho cụ đến tập khí công và Thiền tại một địa điểm gần nhà. Vì không còn hy vọng vào thuốc men, và cũng vì chẳng có chọn lựa nào khác, cụ đã đi tập tại lớp vài lần, rồi áp dụng các phương pháp Thở Khí Công đó tại nhà vào mỗi buổi sáng. Sau vài tuần tập liên tục, cụ thấy tinh thần phấn chấn hơn trước. Do đó, cụ đã dồn hết ý chí vào việc tập Thở, mỗi ngày 2 lần, mỗi lần 1 tiếng đồng hồ. Kết quả thật lạ lùng: sức khỏe cụ đã trở lại hồi nào không rõ, và không thấy căn bệnh nguy hiểm kia phát triển. Một năm sau, cụ trở lại khám bệnh và điều bất ngờ đã xẩy ra: Bác Sĩ điều trị cho biết các tế bào ung thư đã bị co cụm, và chỉ qua vài lần xạ trị nữa, là căn bệnh đã hoàn toàn biến mất. Khi cụ viết bài này đăng báo, thì cụ đã sống khỏe được hơn 5 năm, sau ngày mà Bác Sĩ thông báo là cụ không thọ được quá 6 tháng.
Tại một lớp huấn luyện Dưỡng Sinh tại khu Mobile Home gần Bolsa, thành phố Westminster, trong các cuộc họp mặt Tân Niên, quan khách đều thấy một phụ nữ cao niên trông thật nhanh nhẹn, đến tiếp đón. Trong chương trình văn nghệ và trò chuyện, với giọng nói trong trẻo, bà đã kể lại chuyện đời mình. Cũng như cụ ông kể trên, bà đã bị ung thư giai đoạn cuối và cũng được thông báo là bà sẽ không sống trên 6 tháng. Nhưng như người sắp bị chìm tầu cố tìm quanh một miếng ván để cứu mạng, bà đã dò hỏi khắp nơi và khi biết có lớp Dưỡng Sinh do một võ sư trẻ huấn luyện tại Bolsa, bà đã nhờ con cháu lái xe đưa bà từ Los Angeles xuống và ghi tên học cuối tuần rồi về nhà cố tập lại những thế mà “Thầy” đã dậy. Chỉ trong một thời gian vài tháng, bà đã thấy sức khỏe hồi phục như trước khi mắc bệnh. Do đó, bà đã di chuyển xuống định cư gần lớp học để có cơ hội tập luyện nhiều hơn. Rồi thời gian qua nhanh, đã mấy năm rồi, bà vẫn trẻ trung và khỏe mạnh, Rất bất ngờ, bà đã lột chiếc mũ vải đội trên đầu và khoe mái tóc bà nửa phần trắng nửa phần đen. Bà cho biết khi bà còn mắc bệnh ung thư, tóc bà đã bạc trắng toàn bộ, nhưng sau vài năm chăm chỉ tập luyện, tóc bà đã dần dần đổi màu đen trở lại.
Một người bạn của ông anh cả người viết bài này, bị ung thư gan. Trong thời gian điều trị bằng Chemo, anh rất đau đớn, không đi đứng được. Anh cho biết vì đau quá, nên anh đã từ chối không cho làm Chemo nữa vì mỗi lần làm Chemo, anh có cảm giác như có người dùng súng bắn thẳng vào đầu, vào tim.. chịu không nổi. Người viết đã chỉ anh cách tập Thở theo Thiền, khi nằm, cũng như khi đi và ngồi. Anh đã chịu khó tập theo vài lần. Sau vài tuần lễ, gặp lại, anh đã cười rất vui và cho hay là vì tập thở đều đặn, anh không còn cảm giác đau đớn như trước nữa, và đã chấp nhận cho tiếp tục điều trị bằng Chemo. Khi vừa chớm đau, anh lập tức nhắm mắt và thở Thiền, thì mọi chuyện qua nhanh, thanh thản. Sau đó môt thời gian, anh đã trở lại phòng tập Spa, và tập luyện bình thường như không có chuyện gì xẩy ra.
Đó là những chuyện khó tin nhưng có thật. Người ta không tin vì chưa tìm ra các phương pháp khoa học để chứng minh sự liên hệ giữa việc khỏi căn bệnh giết người này và sự hít thở. Chúng ta, ai cũng biết rằng, cơ thể con người được cấu tạo bằng các tế bào, mà tế bào sống được là nhờ khí Oxy (O2).Theo một vị Tiến Sĩ về dinh dưỡng, một khi cơ thể thiếu Oxy, thì các tế bào hoạt động giới hạn cho nên khi vi khuẩn hay vi trùng xâm nhập vào, các tế bào không đủ sức kháng cự và từ đó, con người mắc bệnh. Nếu có thể tiếp trợ thêm Oxy vào cho tế bào, bằng cách hít vào và ép hơi để cho Oxygien được giữ lại trong cơ thể, thì cơ thể lại được tăng cường khả năng kháng cự và đẩy vi khuẩn hay vi trùng ra ngoài. Đó cũng là lý do tại sao với vài căn bệnh, bệnh nhân phải mang máy trợ khí Oxy suốt ngày. Nếu bệnh nhân không thở bằng máy trợ khí khi ngủ thì có thể sẽ không tỉnh lại vào sáng hôm sau nữa.
Vì thế, với kinh nghiệm nhiều năm hướng dẫn Khí công, Tài Chi, và Thiền, người viết xin gộp lại các thế tập Thiền, Khí Công thành một phương pháp gọn và dễ hiểu, dễ tập cho những ai không có cơ hội đến lớp. Có 4 loại Thở: Thở đứng, thở đi, thở ngồi, và thở nằm.
1)Thở đứng: Có 4 thế:
-Thế thượng: Đứng thoải mái, hai chân thẳng,hít vào, hai tay từ từ đưa ra hai bên, vòng lên tới đỉnh đầu thì chắp hai bàn tay lại, nín hơi, đếm 1,2,3, rồi thở ra, từ từ hạ tay xuống. Làm tối thiểu 20 lần.
-Thế xoay lưng: Đứng thoải mái, hai tay buông thỏng, hít vào, từ từ “quăng” tay sang bên trái đến hết cỡ thì thở ra, “quăng” hai tay về bên phải, rồi trở lại bên trái, hít vào. Khi “quăng” sang bên nào thì “nhấc” ngón chân bên đó lên để cho đà “quăng” được dài thêm…(“Quăng” có nghĩa là để tay văng tự do theo sự xoay của lưng, không “đưa” tay cứng ngắc như que củi sang bên. Thế này không có nén hơi, để cơ thể xoay liên tục, nhẹ nhàng, xoay bắp thịt lưng tối đa, hết bên này thì chuyển sang bên kia, mỗi lần “quăng” thì thở ra hay hít vào). Làm tối thiểu 20 lần.
-Thế nghiêng: Để hai tay lên cao “hết cỡ” trên đầu, hai bàn tay chạm nhau, nhưng lòng bàn tay lại ngửa lên trời (hướng về trần nhà). Từ từ nghiêng về bên trái, mắt vẫn nhìn thẳng về phía trước, hít vào, khi không còn nghiêng được nữa, thì thở ra và từ từ trở lại bên phải. Tiếp tục 20 lần. (Hai tay phải thẳng hết cỡ, không được rùn lại, để cho bắp thịt lưng căng ra.)
-“Văng” hai bàn tay: Hai tay để ngang trước mặt, giữ yên cổ tay, để hai bàn tay “văng” cùng một nhịp, ra trước, ra sau và hai bên, trong khi hít vào  thở ra thật chậm. Thế này kích thích máu lưu thông ở cổ tay và cánh tay. Đếm theo nhịp thở, tối thiểu 20 lần. 
2)Thở đi: Đứng thẳng, hai tay buông thõng.Hít vào, từ từ nhấc chân trái lên cao rồi đặt nhẹ chân xuống, nhưng không đặt cả bàn chân cùng lúc, mà chỉ đặt ngón chân xuống trước rồi mới đặt gót chân xuống sau, và đặt bàn chân chéo, hướng về phía trái. Thở ra và giữ nguyên bộ dạng. Khi thở ra hết rồi, thì từ từ nhấc chân phải lên, đặt xuống bên phải, cũng đặt ngón trước, gót sau, và hướng chéo về phía phải. Tiếp tục hít vào và nhấc chân trái lên.. Đi vòng hết chung quanh nhà. Thế này, thật ra cũng là một biến thế của phương pháp Hành Thiền.
2)Thở ngồi: Phương pháp này cũng là Tọa Thiền, rất đơn giản và dễ dàng. Ngồi đâu cũng được, trên ghế, trên giường, ngồi dưới đất, chỉ với điều kiện lưng phải thẳng góc với mông, không cong người về phía trước, vì sẽ gây đau lưng. Nhắm mắt, (vẫn nhìn thẳng về phía trước),tập trung tư tưởng, hít vào tới đan điền thì nén hơi, đếm 1,2,3 rồi thở ra. Cố làm chậm chừng nào hay chừng ấy. Tối thiểu 50 lần.
4)Thở nằm: Nằm thẳng, hai tay xuôi theo thân mình, gối đầu cao vừa phải. Nhắm mắt, tập trung tư tưởng, hít vào, nén hơi, và thở ranhư thế thở ngồi. Thường thì người thực hiện chỉ làm được chừng 20 lần thì đã ngủ say rồi.
Thật ra, cho đến ngày nay, vẫn chưa có nghiên cứu nào chứng minh rằng Hít Thở phối hợp với chuyển động nhẹ nhàng mà lại chữa được bệnh, nhất là bệnh nặng. Nhưng với kinh nghiệm của hàng tỷ người trên khắp thế giới đang tập Tài Chi, Thái Cực Quyền, Khí Công, Yoga mỗi buổi sáng, chắc chắn phương pháp Hít Thở này có công dụng lạ lùng. Trong một số Health Magazine của Mỹ, cũng có nhiều bài viết về các tập thở này. (Người Mỹ tập Tài Chi lại mặc đồng phục rất đẹp). Riêng với người viết, qua bao lần đau nặng tưởng không qua khỏi, đã nhờ Hít Thở mà khỏe mạnh đến bây giờ, thiết tưởng là việc phổ biến cách Hít Thở này đến với mọi người là việc cần làm. Mong được chia xẻ và hy vọng giúp được những ai đang trong tình trạng gần như tuyệt vọng. “Còn nước, còn tát”. Biết đâu, chỉ với phương pháp đơn giản “sử dụng sản vật của thiên nhiên để điều trị con người” này lại cứu được nhiều sự sống đang muốn tắt.
(Một lớp Thiền và Khí Công sẽ được mở tại địa chỉ: Võ đường Nhu Đạo Quận Cam, số 10706 Garden Grove Blvd, Garden Grove (góc Century, đối diện Home Depot),mỗi sáng Chủ Nhật từ 8 đến 9 giờ 30, kể từ Chủ Nhật 8 tháng 9 năm 2013. Học viên không phải đóng học phí cho huấn luyện viên, nhưng sẽ chia xẻ tiền mướn Võ đường là $20.00/tháng).
                                                                                               Chu Tất Tiến,M.S.P.

Chủ Nhật, 1 tháng 9, 2013

Càng già càng khôn!!!

34 CÂU NÓI CỦA NGƯỜI 90 TUỔI ĐÃ TRẢI ĐỜI

Những câu dưới đây đúng hay không là tuỳ vào quan niệm của mỗi cá nhân!







1. Life isn't fair, but it's still good.
       (Cuộc đời nhiều bất công nhưng vẫn còn tốt chán.)
       2. When in doubt, just take the next small step.
       (Khi nghi ngại, hãy từ từ mà tiến.)
       3. Life is too short. Don't waste time hating anyone.
       (Cuộc đời quá ngắn ngủi. Đừng phí thỉ giờ ghét bỏ ai làm gì.)


       4. Only friends and family will be present in sickness. Stay in touch.
          (Đau ốm, chỉ có gia đình và bạn bè bên cạnh. Nhớ gần gũi.)

5. Pay off your credit cards every month.
(Hãy trả hết nợ thẻ tín dụng mỗi tháng.) 

6. You don't need to win every argument. Agree to disagree.
(Khi tranh luận, hơn thua không đáng kể. Nên chấp nhận bất đồng.)

7. Crying is good, but it's more healing crying with friends.
(Khóc cũng tốt, nhất là khi khóc với bạn bè.)

8. Release your children when they become adults, its their life now.
(Buông tay với con cái trưởng thành. Chúng có cuộc sống riêng.) 

9. Save for retirement starting with your first pay cheque.
(Để dành cho tuổi về hưu ngay với số tiền lương đầu tiên.) 

10. When it comes to chocolate, resistance is futile.
(Để ý sự cám dỗ)

11. Make peace with your past so it won't screw up the present. 
(Hãy làm lành với quá khứ để hiện tại được yên ổn.)

12. It's OK to let your children see you cry. 
(Con cháu thấy mình khóc đâu có sao.) 

13. Don't compare your life to others. They have different journeys. 
(Đừng đem đời mình so với ai đó; đời mỗi người mỗi khác)

14. Never be in a secret relationship. (Đừng bao giờ dính vào một mối quan hệ bí mật)

15. Everything can change in the blink of an eye. 
(Mọi chuyện ở đời có thể thay đổi trong chớp mắt)

16. Take a deep breath. It calms the mind. 
(Hít thở sâu giúp tinh thần ổn định)

17. Get rid of anything that is neither useful, beautiful, nor joyful. 
(Hãy gạt bỏ những gì vô ích, xấu xa, buồn bã)

18. What doesn't kill you really makes you stronger. 
(Điều gì không giết ta được sẽ giúp ta mạnh hơn)

19. It's never too late to have a happy childhood. 
(Sống lại như trẻ con lần nữa cũng không phải là trễ quá)

20. For whatever you love in life, don't take no for an answer.
(Những gì yêu quí trên đời, ta đều phải ráng đạt cho được)
21. Today is special. Enjoy it.
(Ngày hôm nay là ngày đặc biệt. Phải tận hưởng nó)
22. Your belief of your being right doesn't count. Keep an open mind.
(Cứ tin mình luôn luôn đúng là bậy. Phải có đầu óc cởi mở)
23. No one is in charge of your happiness but you.
(Hạnh phúc của mỗi người là mối lo riêng của người đó)
24. Forgive everyone everything.
(Hãy tha thứ tất cả cho mọi người)
25. What other people think of you is none of your business.
(Đừng bận tâm về nhận xét của ai đó đối với mình)
26. Time heals almost everything. Give time time.
(Thời gian hàn gắn gần như mọi sự. Xin cho thời gian có thì giờ
27. However good or bad a situation is, it will change.
(Tình thế dù tốt hay xấu, rồi cũng thay đổi)
28. Don't take yourself so seriously. No one else does.
(Đừng quá nghiêm khắc với bản thân. Ai cũng vậy thôi)
29. Believe in miracles.
(Hãy tin vào phép lạ)

  30. Your children get only one childhood.
      (Con cái chúng ta chỉ có một thời trẻ trung)

  31. Envy is a waste of time.
      (Đừng ganh tị. Mất thì giờ vô ích)

  32. It's OK to yield.
      (Làm được bao nhiêu cũng tốt) 
  33. Life is a gift.
      (Cuộc sống là một món quà)
  34. Friends are the family that we choose.
      (Bạn bè là gia đình chính chúng ta đã chọn)