Thứ Hai, 12 tháng 6, 2017

NGÀY ẤY VẪN CÒN


Cuối thế kỷ XIX, đầu thế kỷ XX, Miền Tây Nam bộ phát xuất nhiều tôn giáo, mang tính thời cuộc lẫn trạng huống tâm linh khi đất nước chìm vào tao loạn. Pháp và Nhật có mặt đồng nghĩa loạn lạc có mặt.

I.- Trước tình cảnh thống khổ điêu linh của bá gia trăm họ, những phong trào chống Pháp nổi lên, đồng thời cũng nổi lên những tôn giáo nội sinh, mang âm hưởng Phật giáo, nhưng lại là Phật giáo quần chúng nông dân; chính vì thế, truyền bá đạo đức ở mức độ khế cơ, bằng những thi văn dễ hiểu, Đức Huỳnh Phú Sổ đã là một hiện tượng có một không hai, không những trên vùng đất Nam bộ, ngay cả hiện nay, trên thế giới chưa từng có một vị giáo chủ chưa đến 20 tuổi đã có hàng triệu tín đồ quy ngưỡng, truyền bá giáo lý đơn giản, dễ hiểu, chỉ cần tu Nhân, mang trọng trách tứ ân, vừa xây dựng xã hội, vừa tu luyện nhân thân, vừa bảo vệ tổ quốc, vừa phát triển kinh tế lúc bấy giờ.Tinh thần "học Phật tu nhân" cũng từ đó phát sanh.

Ngày 18 tháng 5 năm 1939 (tức năm Kỷ Mão) đầu thế kỷ 20, tại làng Hòa Hảo, một thanh niên ốm yếu  sanh ngày 25 tháng 11 năm 1920 - Kỷ Mão,  quận Tân Châu, tỉnh Châu Đốc, (nay thuộc huyện Phú Tân, tỉnh An Giang) là người sáng lập đạo Phật giáo Hòa Hảo, đó là đức  Huỳnh Phú Sổ. 

Ngày 18 tháng 5 năm Kỷ Mão (4 tháng 7 năm 1939), tức vừa tròn 19 tuổi, Ngài đứng ra cử hành lễ "đền linh Khứu Sơn trung thọ mạng" khai đạo, lấy tên là Phật giáo Hòa Hảo, vừa là tên quê hương của Ngài, vừa có ý nghĩa là "hiếu hòa" và "giao hảo", lại mang một hàm nghĩa là đạo Phật ở làng Hòa Hảo.

Do uy tín trước số tín đồ đông đảo lúc bấy giờ, Ngài nằm trong tầm ngắm của Pháp, từ đó Ngài trãi qua nhiều truân chuyên,

Ngày 18 tháng 8 năm 1940, Ngài bị quản thúc tại Sa Đéc,sau đó, chuyển qua Cần Thơ.

Ngày 28 tháng 7 năm 1940, nhà cầm quyền Pháp đưa Đức Huỳnh Phú Sổ vào bệnh viện Cần Thơ và sau đó chuyển lên nhà thương điên Chợ Quán tại Sài Gòn.

Tháng 6 năm 1941, Đức Huỳnh Phú Sổ bị đưa đi quản thúc ở Bạc Liêu...

II.- Mặc dù Ngài quan tâm đến vận mệnh đất nước, kết hợp với nhiều tổ chức yêu nước để chống Pháp, nhưng vẫn không quên khuyến nông, phát triển và đoàn kết khối tín đồ. Hiện nay,các nhà nghiên cứu Tôn giáo và kinh tế nông nghiệp cũng như phát triển xã hội đã đánh giá cao về tinh thần đoàn kết, phát triển nông nghiệp và từ thiện xã hội đứng đầu trong nước. Mặc dù trình độ dân trí vùng đồng bằng Nam bộ nói chung và An Giang, Châu Đốc nói riêng, cuộc sống còn nhiều thiếu thốn, và còn quá nhiều bất cập so với những tình thành lớn trong nước, thế nhưng, cộng đồng tín đồ Đạo Phật Giáo Hòa Hảo đã thể hiện tinh thần đạo đức cá nhân và cộng đồng xã hội vượt trội. Họ đã sống đúng tinh thần Tôn sư dạy bảo; đơn giản hóa nghi lễ; nhiệt tình trợ giúp xã hội. Những bếp ăn tình thương trong các bệnh viện, những quán cơm chay bình dân, những cây cầu nông thôn, nhà tình thương, giúp học bổng cho học sinh nghèo, chu cấp xe lăn cho người tàn tật, cung cấp nước ngọt cho vùng bị ngập mặn...nhũng việc làm thực tế đó, người tín đồ đạo Phật giáo Hòa Hảo luôn đi đầu, và đi trong thầm lặng.
Cộng đồng đạo Phật giáo Hòa Hảo không ai còn xa lạ với anh Tư Hòa và anh Tư Mắt kính, người mà luôn có mặt khắp nơi trên những chuyến từ thiện. Cặp "song đao hợp kiếm" đó, anh Tư Mắt kính đã mất đi vĩnh viễn một người bạn đồng hành. Giờ đây lẽ loi, một thân vạn dặm khắp nẽo đường đến với người dân nghèo khổ. Có những người như cặp vợ chồng anh Đoàn Minh Hùng, buôn bán hàng rong, mở lớp dạy từng con chữ, lo từng bữa ăn cho học sinh nghèo tại Tân Phú, hoàn toàn miễn phí. Cặp vợ chồng trẻ, chị Hồng - anh Thiện cũng dang tay đón nhận nuôi dưỡng trên 70 cụ già neo đơn, trẻ em tàn tật tại xã Phú Hữu, Nhơn Trạch Đồng Nai, một vùng xa dân cư, quanh năm ruộng phèn ngập mặn, quận 12, thầy thuốc "nhân dân" luôn đón nhận những bệnh nhân không đủ tiền chạy chữa, bất cứ giờ nào, cho dù chiều tối, công nhân ra khỏi chỗ làm, đến, thầy Đông y Lợi luôn sẵn lòng chữa trị. Xin phép lập phòng thuốc từ thiện, nhưng chưa đủ tiền xây dựng phòng ốc tương đối, vì thế, bên con chái tole nóng bức, bệnh nhân vẫn hoan hỷ cảm thông với thầy. Còn nhiều, rất nhiều những tín đồ đạo Phật giáo Hòa Hảo thầm lặng xả thân với cộng đồng xã hội, Bản thân họ luôn sống mẫu mực theo lời dạy của tôn sư ...

Ai? Ai đã làm nên những tâm hồn nhân đạo đó? Dĩ nhiên nhân  cách của một đấng giáo chủ có một tác động không nhỏ trong cuộc sống của tín đồ. Tuy nhiên, Đức Huỳnh giáo chủ không bao giờ tự nhận về mình một quả vị Thần thánh, ngài đã từng bảo: "ta chỉ là đệ tử trung thành của đức Phật Thích Ca".

III.- 18-5-1939 (Kỷ Mão)  -  18 - 5 -2017 (Đinh Dậu) 78 năm qua cứ như vẫn là hôm nay, tinh thần khai đạo của đức Huỳnh giáo chủ luôn sống mãi trong tâm khảm của những tín đồ đạo Phật giáo Hòa Hảo. Ngày này  trên khắp cộng đồng tín đồ, long trọng tổ chức kỷ niệm.

 Sáng 12-6 (tức 18-5 âm lịch), tại An Hòa tự (huyện Phú Tân, tỉnh An Giang), Ban Trị sự Trung ương Giáo hội Phật giáo Hòa Hảo tổ chức Đại lễ kỷ niệm 78 năm ngày Đức Huỳnh Giáo chủ khai sáng đạo Phật giáo Hòa Hảo.

Sáng 12/5, tại cư xá Bắc Hải, quận 10, SG, Ban trị sự Phật giáo Thành phố cũng long trọng tổ chức kỷ niệm 78 năm khai đạo của đức Thầy.

Vùng ven đô như huyện Nhơn Trạch, xã Phú Hữu, nhà nuôi dưỡng các cụ, cũng trên 700 tín đồ khắp nơi về dự lễ kỷ niệm trước một ngày chính thức.

Tinh thần "tốt Đời đẹp Đạo" đã thể hiện rõ đối với cộng đồng tín đồ đạo Phật giáo Hòa Hảo trong xã hội ngày nay. Cho dù 18/5/1939 hay 18/5/2017, mãi mãi về sau vẫn là mới ngày hôm nay, nghĩa là NGÀY ẤY VẪN CÒN. Vẫn còn một đạo Phật đi vào xã hội như đạo Phật giáo Hòa Hảo, song hành với một đạo Phật tín ngưỡng do chư Tăng duy trì hàng ngàn năm qua trên mãnh đất chữ "S" này.

MINH MẪN
12/6/2017 (18/5/Đnh Dậu)






















Thứ Bảy, 3 tháng 6, 2017

* THỂ THỨC MỘT VĂN BẢN

Có lẽ Giáo hội cũng đã từng tổ chức những lớp học về hành chánh, đó chỉ là nguyên tắc hành chánh: Thể thức và kỹ thuật trình bày văn bản; Quy trình soạn thảo văn bản và ngôn ngữ hành chính; soạn thảo và thực hành các loại văn bản hành chính thông thường (công văn, quyết định, tờ trình, báo cáo, biên bản, thông báo, thông bạch v.v.). Quản lý văn bản đến và đi.
Văn thư – hành chính văn phòng: Nghiệp vụ thư ký văn phòng, Văn Thư Lưu Trữ, Soạn Thảo Văn Bản, thông tin thư viện, Thiết bị văn phòng…. ngôn ngữ hành chánh trong phạm vi tôn giáo -văn phong của văn bản...
1.-  Những khóa học hành chánh như thế, cũng mang tính tổng quát, chung chung, để thư ký, phó thư ký văn phòng nắm vững nguyên tắc trình bày từng văn bản, hình thức trình bày. Nhưng, hành chánh trong Tôn giáo không chỉ áp dụng nguyên tắc khuôn mẫu, còn một vấn đề không kém quan trọng, đó là tinh thần Tôn giáo thể hiện trong văn bản, để người đọc phân biệt được thế nào là văn bản hành chánh nghiệp vụ - đời thường và hành chánh Tôn giáo chuyên biệt.
Có rất nhiều sai phạm tại một số BTS cấp Tỉnh, huyện, xã cũng như chùa khi ra một văn bản, không phân biệt thế nào là thông tư, thông bạch, thông cáo... văn phong, ngôn ngữ mang tính giải trình, kêu gọi... dài dòng lê thê. Có những chùa, bên trong nội dung dàn trải hết nhiều trang giấy, chưa đủ, lấp đầy ngoài mặt phong bì, xen lẫn những câu thơ, văn vần có tính cải lương; cho dù là tâm thư, nhất là vào mùa Vu Lan, kiến thiết xây dựng, tô tượng đúc chuông... không cần phải dài dòng văn tự.
Trở lại văn thư của Trung ương Giáo hội, v/p 2,qua công văn286 /CV/HĐTS, ngày 25 tháng 5 năm 2017, về việc yêu cầu thu hồi Kỷ yếu Đại hội Đại biểu Phật giáo tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu nhiệm kỳ 2017 – 2022 đã thể hiện tính thiếu chuyên nghiệp; chẳng những thế, mang tính đe dọa, hậm hực, vu khống, chụp mũ...
Dĩ nhiên người ký văn bản, đứng đầu ngành, dù trưởng hay phó, không hẳn là tác giả của văn bản, thường thì thư ký hoặc phó thư ký soạn thảo, đệ trình ấn ký. Nhưng dẫu sao, khi đặt bút ký, cũng phải đọc lại, không những xem nội dung mà còn xét đến văn phong, ngôn ngữ đủ thể hiện ở một tầng bậc, cấp độ tương xứng. Vậy công văn 286/CV/ HĐTS do ai soạn thảo?
Tổng thư ký Giáo hội nằm ở phía Bắc, phó thư ký nằm ở phía Nam. Dù Tổng hay phó đều có một trình độ nhất định, phải qua cấp ba Trung học phổ thông, hoặc đại học, trên đại học. Chẳng những thế, là một tu sĩ, còn phải qua trường lớp Phật học từ cao đẳng trở lên tương đương đại học Phật giáo. Giáo hội không  bao giờ đưa người thiếu trình độ thế học vào đảm nhiệm chức thư ký Trung ương Giáo hội.
Phía Bắc, TT Tổng thư ký, tuy chưa phạm phải sai lầm về nguyên tắc hành chánh nghiệp vụ, nhưng có một vài sai lầm nhỏ về hành xử, tuyển chọn, cung cử nhân sự phía sau hậu trường, ngoài luồng, cũng như phạm phải vụ ký hợp đồng với bộ Thủy sản đánh bắt thu mua cá phóng sanh trái với tinh thần phóng sanh của Phật giáo.
Phía Nam, phó thư ký là Thích Thiện Thống, quá khứ đã có nhiều sai phạm về đời sống, nhân thân của một tu sĩ, nhưng chả hiểu thế nào lọt vào phó thư ký kiêm trưởng phòng hành chánh v/p 2. Tiếp theo có nhiều cách hành xử lạ lùng đối với Ni giới - cả tình cảm lẫn áp đặt.
Công văn 286 chắc chắn phải do chánh văn phòng kiêm phó thư ký phía Nam soạn thảo. Bởi lẽ, nếu một cư sĩ hay ai khác làm theo nhiệm vụ thì không hề có ngôn từ ẩn chứa căm phẫn và lên án nặng nề như một sự trừng phạt của gia chủ đối với Osin hay địa chủ ác ôn đối với nông nô...
2.- Hãy tìm hiểu công văn 286/CV/HĐTS ngày 25/5/2017 gửi BTS PG BRVT.
a.- "v/v yêu cầu thu hồi kỷ yếu Đại hội Đại biểu Phật giáo tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu nhiệm kỳ 2017-2022".
Không nên dài lê thê  như thế mà nên tóm tắt là: "tr/y kỷ yếu PGBRVT 2017-2022". Bên trong muốn triển khai thế nào thì cứ triển khai ý chính.
b.- ..."nhưng nội dung tham luận của ĐĐ Thích Thiện Thuận mang tính xây dựng thì ít mà đả phá và xuyên tạc thì nhiều, đặc biệt là vượt ngoài khuôn khổ cho phép của bài tham luận tại Đại hội Phật giáo cấp tỉnh."...
Thay vì viết: nội dung bài tham luận không thích hợp cho một Đại hội Phật giáo cấp tỉnh"...
Bởi vì quy tội nội dung tham luận là đả phá và xuyên tạc mà không đủ dẫn chứng đả phá thế nào, xuyên tạc thế nào, một công văn ăn nói bông lông như thế không phải tầm của một công văn; vượt  ngoài khuôn khổ cho phép - vậy khuôn khổ cho phép nằm ở Quy chế, Hiến chương hay nghị quyết nào? Chính công văn này mới vượt ngoài khuôn khổ cho phép của một văn bản hành chánh.
c.- "Ban thường trực HĐTS nhận được rất nhiều phản hồi của chư tôn giáo phẩm, Tăng ni, đồng bào Phật tử trong và ngoài nước phản ảnh nội dung tham luận nêu trên. Ban Thương trực HĐTS có ý kiến và yêu cầu:..."
Thiết nghĩ, một công văn mang tính chỉ đạo, không nhất thiết dẫn chứng ý kiến phản hồi một cách "lấy bóng đè gió" như thế. Chả khác nào đám trẻ đánh nhau,  đứa bị thua nói - tao về tao méc ba tao... lấy uy của ba mình đe đứa khác. Đây là công văn hành chánh chứ không phải thư tình tâm sự, phân bua dài  lê thê...
d.- "Các ý kiến, phát biểu tham luận tại đại hội là để hiến kế, mang tính xây dựng tổ chức Giáo hội địa phương vững mạnh. BTS GHPG tỉnh, thành sẽ nghiên cứu và đưa vào chương trình hoạt động Phật sự của địa phương...
Công văn chỉ đạo đâu cần phải giải thích ý nghĩa của một tham luận như thế, vì ai cũng đã hiểu mục đích của tham luận là gì rồi.
"Theo quy luật khách quan, trong xã hội hoặc tổ chức, những biểu hiện tiêu cực của một ít cá nhân là điều không tránh khỏi, nhưng đó chỉ là hiện tượng cá biệt, bản chất của số đông vẫn tích cực, vẫn tốt.
Đọc đoạn văn này cứ tưởng là lý luận chính trị Mác Lê. Cho dù cá biệt, cũng cần nêu ra để tránh vết xe đổ cho đồng đội, bởi bản chất tiêu cực cho dù là cá biệt, như bệnh ung thư dễ lây lan, phòng bệnh hơn chữa bệnh, tại sao không can đảm lắng nghe để khắc phục? Chưa nói đến tệ nạn tiêu cực hiện nay là cá biệt hay không cá biệt. Tại sao phải che đậy, không dám đối mặt với thực tế?
"Đại Đức Thích Thiện Thuận đã dùng hiện tượng cá biệt để đánh đồng bản chất của số đông theo kiểu "quơ đũa cả nắm", gây hoang mang dư luận, xúc phạm tập thể Giáo hội các cấp từ Trung ương đến địa phương”.
Chính lời này của công văn mới là đánh đồng, "quơ đũa cả nắm". Toàn bộ bản tham luận của thầy Thiện Thuận, gây hoang mang cộng đồng mạng, bản tham luận trở thành cơn sốt, "hot" nhất hiện nay, khiến ai đã nghe đến văn bản này đều ùn ùn đi tìm tham luận của thầy Thiện Thuận mà đọc, tạo thành đợt sóng thần ,mà sau đó, tình cảm đọc giả vẫn thiên về người bị kết án. Họ đã xem những nhân sự cấu thành công văn là kẻ tội đồ làm mất uy thế của lãnh đạo Giáo hội Phật giáo phía Nam hiện nay. Thiện Thuận không xúc phạm tập thể Giáo hội mà công văn là ngọn roi quất ngược về "chính chủ".
e.- "Từ ngày thành lập GHPGVN đến hôm nay... phủ nhận sự quyết tâm của lãnh đạo Giáo hội trong suốt 35 năm qua."
Lại thêm việc quy tội một cách rên rỉ như năn nỉ van xin. Chả ai phủ nhận quyết  tâm của giới lãnh đạo GH, cũng như chả ai quên những vết nhơ trong quá khứ mà một vài cá nhân lãnh đạo hiện nay trong Phật giáo đã sai phạm, chính những giới trọng của "Tứ Ba La Di" mới là không đủ nhân cách của một tu sĩ chứ không phải sự nói thẳng nói thật của tham luận làm mất đạo lực và uy tín của Giáo hội.
f.- "Ban Thường trực HĐTS yêu cầu BTS PG BRVT thực hiện: -tiến hành thu hồi toàn bộ số lượng kỷ yếu..-buộc ĐĐ Thiện Thuận tháo gỡ... BTS và ban biên soạn kỷ yếu phải chịu trách nhiệm... BTS tỉnh phải nghiêm túc xử lý... HT Trưởng BTS, Ban nội dung và ĐĐ. Thích Thiện Thuận phải có bản kiểm điểm trước Ban thường trực HĐTS
Như đã phân tích trong bài "Đỉnh cao trí tuệ", việc chỉ thị thuhồi toàn bộ kỷ yếu là việc bất khả thi, chỉ kẻ mộng du mới có chỉ thị nửa vời như thế.
Buộc ĐD Thiện Thuận tháo gỡ bài tham luận trên các Website cũng chuyện hăm dọa nói đùa cho vui với con trẻ.
BTS và Ban biên tập kỷ yếu phải chịu trách nhiệm mà không nêu trách nhiệm thế nào, cũng là lối "nhác ma" trẻ con.
BTS phải nghiêm túc xử lý ĐĐ Thiện Thuận khác nào BTS tự vả vào mặt mình mà nói - tôi xin chừa nói dối, tôi xin chừa tính quan liêu hách dịch, tôi xin chừa tánh nói thẳng nói thật...
HT TBTS, Ban nội dung và ĐĐ T.Thiện Thuận phải có bản kiểm điểm trước Ban TT HĐTSchẳng khác nào thời phong kiến quân chủ bắt dân nằm dài trước công đường đánh roi phạt vạ rồi khoanh tay xin lỗi - con xin chừa - con không dám nữa...
3.Văn phong công văn 286 là một chỉ thị kiêm phân bua, tâm sự, giải trình, đi đến quy tội và định ra hình phạt, cứ như là cha mẹ trước khi phạt vạ con, giải thích lòng vòng để kết tội và bắt con tự giác xin lỗi. Hệ thống hành chánh có giai tầng từ Trung ương xuống các cấp; một công văn chỉ đạo không như thế được, nếu có chăng chỉ là nội bộ sơn môn. Nhân vật làm văn bản này chả khác bài báo "Nhận thức chuẩn mực" quy tội cho sư Nhật Khương với bài "Ni đoàn thời đức Phật". Nội dung vu khống chụp mũ mà đáng ra, nếu nội dung tham luận sai phạm, ngoài chức năng Trung ương chỉ đạo, còn mang tâm giáo huấn từ bi của kẻ trên đối với người dưới (theo giai cấp hành chánh), xét ra, HT Trưởng BTS PG BRVT tuổi đời lẫn tuổi đạo vẫn đáng bậc thầy của những vị đang cầm quyền Trung ương phía Nam. Địa vị chức quyền không thể muốn nói sao thì nói, muốn ra uy hống hách như người thế tục đối với nhân viên thuộc cấp, không nên có với hệ thống hành chánh của Tôn giáo.
Tham luận có quyền nêu ra cả hai mặt - tích cực lẫn tiêu cực trong một tổ chức, nhất là trong tổ chức Tôn giáo không nên che đậy. Ngay cả tôn giáo toàn cầu như Giáo hội La Mã, Đức Giáo Hoàng còn can đảm đứng ra nhận và xưng thú 7 núi tội mà quá khứ Giáo hội đã sai phạm. Lẽ nào một Giáo hội Phật giáo trong nước, phía Nam, phủ trùm quyền uy mà không dám đứng ra nhận một công văn sai phạm như thế, khi chỉ nghĩ kẻ khác làm sai?
Cái khác với một tổ chức thế  tục, Tôn giáo cho dù là hành chánh, cũng phải thể hiện tâm từ và độ lượng qua thân giáo, ngôn từ khiêm tốn ở mức nhất định; "không thể đằng đằng sát khí". Nếu cán bộ Phật giáo chịu khó bỏ ra vài giờ trong ngày để hành trì tu dưỡng thì sẽ không mắc phải lỗi lầm đáng tiếc. Gương của cố HT Tăng thống GHPGVNTN, cố HT chủ tịch HĐTS T.Trí Tịnh, Đức Pháp chủ T.Phổ Tuệ và còn nhiều những bậc chân tu đang điều hành Giáo Hội, luôn là bóng mát cho toàn bộ Tăng tín đồ gửi gấm niềm tin và sự tôn kính, có thế hình bóng Giáo hội mới khắc sâu vào tâm khảm Tăng tín đồ, và xứng đáng là Thiên nhân chi Đạo sư, nhiếp chúng thuần dưỡng đạo phong.
Tóm lại, một công văn dù là hành chánh, phải: - gọn nhẹ - cô đọng - đạo tình - mang hương vị tôn giáo - nghĩ đến hiệu quả của một văn bản khi công bố mới tránh được phản tác dụng; như quảng cáo không công cho bài tham luận của v/p BTS PG tỉnh BRVT vừa rồi. Không nhất thiết phải tâm sự lê thê để đi đến kết luận không giống ai. Tại sao công văn của cả một Ban Thường trực HĐTS, không ai thấy được sự khiếm khuyết và bất khả thi như thế? Phải chăng tất cả đều chung một tâm khảm?

MINH MẪN

2/6/2017

Thứ Năm, 1 tháng 6, 2017

* HIẾN CHƯƠNG VÀ VI HIẾN

"Hiến chương" là các luật lệ, quy định mang tính cơ bản của một tổ chức. Quy định những nguyên tắc và thể lệ chung trong một tổ chức...

1.- Hiến chương của Phật giáo là cương lĩnh của một Giáo hội, quy định quyền hạn, trách nhiệm cho các ban ngành từ Trung ương xuống đến cấp hạ tầng.

Quốc gia có Hiến pháp, Tôn giáo có Hiến chương, tổ chức có nội quy, Tăng đoàn có thanh quy giới luật... Tất cả các thành viên nằm trong khuôn khổ của tổ chức đều phải tuân thủ chấp hành nghiêm túc.

Giáo hội trang nghiêm - thanh tịnh - ổn định và phát triển đều nhờ vào việc thực thi nghiêm túc, đúng, trong khuôn khổ của Hiến chương và Quy chế hoạt động.

Thế nhưng, Trung ư
ơng Giáo hội phía Nam,v/p 2 đã có những công văn chỉ đạo vượt khỏi quyền hạn quy định, tự cho phép ra những văn bản cũng như chỉ đạo trực tiếp xuống các cơ sở Giáo hội Tỉnh thường bị thiên lệch, gây trăn trở cho Tăng Ni địa phương cũng như tạo thêm rạn nứt trong giới lãnh đạo Phật giáo Tỉnh, vốn đã manh nha nhiêu chia rẽ.

Nếu áp dụng đúng quy định của Hiến chương và quy chế của Trung ương, cán bộ lãnh đạo Giáo hội Trung ương sẽ tránh được những việc sai trái do tự thân mệnh danh là Giáo hội (cứ nghĩ mình là Giáo hội, Giáo hội là mình) chỉ đạo như một quyền lực tối cao và tất yếu buộc BTS Phật giáo cấp Tỉnh phải tuân thủ. Những mệnh lệnh như vậy, nếu có, chúng chỉ xuất hiện trong những kỷ nguyên phong kiến, độc tài lạc hậu... thời đại đó đã qua khá lâu. Ngày nay dân trí nâng cao và quyền hạn của giới lãnh đạo thế tục cũng bị giới hạn bởi Hiến pháp và những văn bản dưới Hiến pháp.

Một Tổng Thống ở nước Tư bản tiên tiến, mọi quyết định phải được sự chuẩn thuận của Thượng và Hạ nghị viện. Chính sự ràng buộc lẫn nhau mà giới lãnh đạo khó sai phạm, không vượt quyền lãnh đạo gây khốn khổ cho dân.

Tôn giáo cũng thế, riêng Phật giáo, trước 1975 là GHPGVNTN và sau 1981, GHPGVN ra đời cùng với sự có mặt của Hiến Chương. GHPGVN hiện nay, cứ mỗi 5 năm Đại hội, Giáo Hội đều đón nhận sự góp ý của mọi giới trong Phật giáo để chỉnh sửa cho phù hợp với thực trạng xã hội và Tôn giáo.

Tuy thế, những tu sĩ cán bộ lãnh đạo Giáo hội chưa được đào tạo qua hành chánh, làm việc theo cá tánh và bản năng, vượt qua quy chế và Hiến chương, đã tạo những lủng củng cho địa phương và lắm lúc ách tắt Phật sự.

2.- Trong Hiến chương được tu chính mới nhất gồm có:
CHƯƠNG V
HỘI ĐỒNG TRỊ SỰ

Điều 19: Hội đồng Trị sự là cơ quan điều hành, quản lý hành chính cao nhất của Giáo hội Phật giáo Việt Nam về mọi mặt hoạt động giữa hai nhiệm kỳ. Hội đồng Trị sự có chức năng, nhiệm vụ, quyền hạn như sau:... Trong 28 điều thuộc quyền của Hội đồng Trị sự có điều thứ:

4. Tổ chức hướng dẫn, quản lý, điều hành, chỉ đạo các mặt công tác của các cấp Giáo hội từ Trung ương đến địa phương; ban hành Quy chế, Nội quy để cụ thể hóa và thực thi theo các quy định của Hiến chương, nhằm đảm bảo hiệu quả hoạt động của Giáo hội Phật giáo Việt Nam.

5. Được quyền phân công, luân chuyển nhân sự tham gia Ban Trị sự trên cơ sở trao đổi với các cơ quan Nhà nước có thẩm quyền tại địa phương trong trường hợp Ban Trị sự cấp tỉnh, thành thiếu nhân sự.


Điều 5 đã quy định rõ vấn đề nhân sự trường hợp cấp Tỉnh thiếu thì Trung ương trao đổi với cơ quan nhà nước để phân bổ. Có nghĩa nếu địa phương không thiếu hụt nhân sự thì Trung ương chỉ chuẩn y nhân sự và chức vụ do BTS PG cấp Tỉnh đề bạt. Nhưng hiện nay, hầu như các Tỉnh thành phía Nam, những nhân sự trong BTS PG Tỉnh muốn tranh quyền tranh chức, thường trực tiếp đến văn phòng 2 phía Nam để nhờ sự can thiệp và bảo bọc. Chính việc này đã gây xáo trộn không nhỏ tại Phật giáo địa phương. Đáng ra, Trung ương Giáo hội nên tìm hiểu kỹ từ BTS PG địa phương thay vì chỉ nghe một phía.

Trong điều 22 quy định:
Ban Thường trực Hội đồng Trị sự hoạt động theo Hiến chương và Quy chế hoạt động do Hội đồng Trị sự thông qua, được Ban Thường trực Hội đồng Chứng minh Giáo hội Phật giáo Việt Nam ấn chứng.

Như vậy, BTT Hội đồng Trị sự chỉ hoạt động theo Hiến chương và quy chế hoạt động do Hội đồng Trị sự thông qua, được Ban Thường trực Hội đồng chứng minh ấn chứng, chứ không thể hoạt đồng theo sự tùy hứng và thành kiến, tình cảm cá nhân đối với thuộc cấp.

CHƯƠNG VI
GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM
CẤP TỈNH, THÀNH

Điều 31: Nhân sự Ban Trị sự cấp tỉnh là Tăng Ni, Cư sĩ Phật tử tại địa phương có uy tín, năng lực làm việc, đạo hạnh tốt, có công đức đối với Đạo pháp và Dân tộc.

Nếu áp dụng đúng tiêu chuẩn có "tâm và tầm", có uy tín, năng lực làm việc, nhất là đạo hạnh tốt như điều 31, chương VI của Hiến chương thì Giáo hội các cấp, có sự trưởng dưỡng và thành đạt Phật sự tốt hơn hiện nay; những nhân sự phạm giới, mất nhân cách, thâm lạm công quỹ như những nhân vật tại BTS PG BRVT cùng một số địa phương khác, chắc chắn không thể tồn tại trong BTS mà v/p2 Trung ương cố tình áp đặt một cách độc đoán lên các BTS cấp Tỉnh.

Trình tự, thủ tục cơ cấu nhân sự Ban Trị sự phải tuân theo nguyên tắc:
1. Việc giới thiệu nhân sự tham gia Ban Trị sự cấp tỉnh nhiệm kỳ mới phải tiến hành dân chủ, công khai, đầy đủ thành phần đại diện cho Giáo hội Phật giáo Việt Nam trong địa bàn tỉnh.


Cũng thế, nhân sự tham gia BTS PG Tỉnh đều do sinh hoạt công khai, dân chủ của Phật giáo Tỉnh mà không thể có sự chỉ đạo, cơ cấu từ cấp Trung ương áp đặt.

4. Kiểm tra, đôn đốc, hướng dẫn, quản lý, điều hành các mặt công tác Phật sự của các Ban trực thuộc Ban Trị sự cấp tỉnh, Ban Trị sự cấp huyện và các thành viên của Giáo hội Phật giáo Việt Nam tại địa phương. Đối với các vấn đề không xử lý được, Ban Thường trực Ban Trị sự cấp tỉnh đệ trình lên Ban Thường trực Hội đồng Trị sự hoặc các Ban, Viện Trung ương để được hướng dẫn giải quyết.

Trường hợp nội bộ có sự bất đồng không tự giải quyết được thì phải nhờ Trung ương hướng dẫn chứ không phải nhờ Trung ương trực tiếp can thiệp sâu vào nội bộ cấp Tỉnh.

QUYẾT ĐỊNH của Hội Đồng Trị sự TW:
BAN HÀNH QUY CHẾ HOẠT ĐỘNG
BAN TRỊ SỰ GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM CẤP TỈNH
TRỰC THUỘC TRUNG ƯƠNG GIÁO HỘI
Chủ tịch Hội đồng Trị sự Giáo hội Phật giáo Việt Nam

QUYẾT ĐỊNH
..............................

QUY CHẾ HOẠT ĐỘNG
BAN TRỊ SỰ GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM
CẤP TỈNH, THÀNH PHỐ TRỰC THUỘC TRUNG ƯƠNG

CHƯƠNG I
CƠ CẤU TỔ CHỨC - NHIỆM VỤ - QUYỀN HẠN

...........................
Điều 3: Ban Trị sự, Ban Thường trực Ban Trị sự Giáo hội Phật giáo Việt Nam cấp tỉnh có chức năng, nhiệm vụ, quyền hạn:

5. Ấn định số lượng thành viên Ban Trị sự, Ban Thường trực Ban Trị sự theo quy định của Ban Thường trực Hội đồng Trị sự Giáo hội Phật giáo Việt Nam.

7. Đệ trình Ban Tăng sự Trung ương Giáo hội tuyên dương công đức hay Yết ma cử phạt đối với các thành viên trong Ban Trị sự Giáo hội Phật giáo Việt Nam cấp tỉnh và cấp huyện.


Thế thì nhân sự phạm nhiều điều quá ư trầm trọng, theo giáo luật, gọi là tứ Ba La Di, vẫn được Trung ương v/p 2 Giáo hội chỉ định vào phó trực BTS cấp Tỉnh thì sao? Phải chăng Trung ương không xét đến quá trình sinh hoạt của nhân thân đương sự mà vì một lý do nào đó cố tình cơ cấu đương sự vào BTS cấp Tỉnh để làm mất thanh tịnh và tình đoàn kết Giáo hội địa phương? Trách nhiệm của BTS PG Tỉnh cũng chưa hề đệ trình lên Ban Tăng sự Trung ương để xét duyệt hành vi phạm trọng giới của nhân sự thuộc BTS PG cấp Tỉnh, một phần lỗi do BTS cấp Tỉnh để Trung ương không nắm rõ nhân thân của đương sự.

Điều 4
Các kỳ họp toàn Ban Trị sự hoặc Ban Thường trực phải được tiến hành trong tinh thần dân chủ, thảo luận và bàn bạc, cùng nhau xây dựng đoàn kết theo tinh thần lục hòa của Đạo Phật.


Như vậy từ Hiến chương cho đến quy chế hoạt động đều đặt trên tinh thần dân chủ, công khai và Lục hòa của Đạo Phật.

Đối với những thành viên Ban Trị sự, Ban Trị sự GHPGVN cấp huyện, khi có thư mời họp nhưng không tham dự, hoặc tự ý bỏ họp mà không có lý do trong 3 lần thì xem như tự ý bỏ việc và chịu trách nhiệm trước toàn Ban Trị sự; Ban Trị sự có thể bổ nhiệm thành viên khác để thay thế, thông qua một phiên họp của toàn Ban Trị sự và có biên bản hợp lệ.

Theo điều 4 của quy chế hoạt động do quyết định của chủ tịch Hội Đồng trị sự Trung ương ký, thì nhân sự đang được v/p 2 chỉ định vào phó thường trực PG cấp Tỉnh BRVT, đã vi phạm trên 3 lần vắng mặt, có nghĩa tự ý bỏ việc, thế mà BTS PG BRVT không mở cuộc họp toàn ban, lập biên bản để tìm người thay thế. Đây là lỗi BTS PG BRVT.

Điều 6: Trong thời gian giữa 2 kỳ họp của Ban Trị sự, Trưởng Ban Trị sự chịu trách nhiệm lãnh đạo chung, Phó Trưởng ban Thường trực, Chánh Phó Thư ký kiêm Chánh Văn phòng phối hợp giải quyết các công việc quan trọng như quyết định bổ nhiệm Trụ trì, mở Đại Giới đàn, tuyển chọn Giới tử, mở Trường Trung cấp Phật học, giới thiệu Tăng Ni đi học, hành đạo, dự kiến nhân sự chuẩn bị cho Đại hội Phật giáo cấp tỉnh... đều phải thực hiện đúng theo tinh thần các nghị quyết Trung ương và nghị quyết Đại hội Phật giáo cấp tỉnh. Để đảm bảo tính công khai, dân chủ, Trưởng ban Trị sự chủ trì cuộc họp của Ban Thường trực Ban Trị sự để hội ý giải quyết. Các công tác Phật sự chỉ được triển khai thực hiện khi được đa số hoặc quá bán thành viên Ban Thường trực Ban Trị sự biểu quyết thông qua bằng một nghị quyết.

Điều 6 cũng quy định dự kiến nhân sự chuẩn bị cho Đại hội Phật giáo cấp Tỉnh đúng theo tinh thần nghị quyết của Trung ương và cấp Tỉnh, Trưởng BTS PG BRVT đã tổ chức cuộc họp công khai, dân chủ, đã được đa số thành viên Thường trực của BTS PG Tỉnh biểu quyết, thế nhưng, nhân sự vi phạm quy chế và giáo luật vẫn được HĐTS Trung ương, v/p2 áp đặt BTS PG BRVT phải cơ cấu thành phần bất hảo vào, vì thế BTS PG Tỉnh và chính quyền có vẻ không hài lòng.

CHƯƠNG III
Điều 18: Quỹ hoạt động của Ban Trị sự do vị ủy viên Thủ quỹ Ban Thường trực Ban Trị sự đảm nhiệm. Mọi nguồn tài chánh được tập trung vào quỹ của Ban Trị sự. Việc thu chi do Trưởng ban Trị sự ký duyệt với tư cách là chuẩn chi viên.


Nếu có sự quản lý chặt chẽ và hợp lý như vậy, tại sao một thành viên của BTS PG BRVT vẫn thâm lạm công quỹ gần cả tỷ bạc V.N?
                                                                                                                           * * *
Trên nguyên tắc, nhân sự được Thường trực BTS PG Tỉnh họp, quyết định, chỉ được quyền công bố vào buổi lễ chính thức của Đại hội, nhưng v/p 2 Trung ương dùng quyền bắt buộc công bố ngay buổi họp trù bị, để rồi một lần nữa, công bố trong buổi lễ chính thức; làm như thế vừa lủng củng, vừa vi Hiến. Trong 15 phút nghị luận về nhân sự, thầy phó chủ tịch HĐTS kiêm trưởng ban Tăng sự - Thích Thiện Pháp, không tham dự, để thầy Huệ Trí, trưởng Ban Pháp chế thay mặt và áp đặt Nhuận Trí vào BTS PG cấp Tỉnh.

Quy chế và Hiến chương quy định rõ nhiệm vụ, trách nhiệm, quyền hạn từ cấp Trung ương đến các địa phương; nhưng hầu như đa số các vị lãnh đạo Giáo hội hành sử theo cá tính hơn là nguyên tắc.

Lợi ích nhóm, tình cảm cá nhân và cả nể... với nhiều lý do khác, Hội Đồng Trị sự phía Nam đã xen vào nội tình địa phương một cách độc đoán, công khai, thiếu dân chủ, kể cả dân chủ mang tính xã hội và dân chủ theo giáo luật nhà Phật. Đó là chưa xét đến vấn đề công cử nhân sự vào Ban ngành Trung ương thiếu phẩm chất thân giáo, thiếu khả năng và kiến thức chuyên môn, tạo sự thiếu tâm phục của Tăng Ni, tín đồ.

Có những tu sĩ thắc mắc - tham gia Giáo hội, tu sĩ và các chùa được lợi ích gì ngoài việc đóng góp tài vật hàng năm, chẳng những thế, đã tham gia Giáo hội, có nghĩa cơ sở vật chất thuộc vào tài sản Giáo hội, chính vì thế không tránh khỏi một vài nơi, kẻ nắm quyền đã tước đoạt một cách công khai, dựa vào quyền hạn điều hành để lấy chùa, tẩn xuất trụ trì, thay vào người khác có đủ điều kiện... hơn. Tại Sài Gòn hiện nay, không thiếu trường hợp tranh chấp tài sản thuộc Giáo hội như thế, chùa Hồng Liên, Bình Thạnh, HT Thiện Ngộ, sau khi viên tịch, thầy Thiện Ý trụ trì chùa Từ Quang Thủ Đức, được đồng môn chấp thuận kế thừa, nhưng do bàn tay ẩn mặt bố trí vị khác chiếm đoạt, không có hộ khẩu, không có tạm trú, thế mà vẫn ngang nhiên chiếm đoạt chùa Hồng Liên. Tất cả những hành sử như thế, lạm quyền vi phạm Hiến chương, quy chế Giáo hội đã xuất hiện khắp nơi.

Một số HT thượng và chư tôn đức thắc mắc, một vị đầu ngành Tăng sự cần đức độ và giới đức thanh tịnh, đáng ra như HT Viên Giác, HT Tắc An, HT Minh Thông... đủ tiêu chuẩn cho Tăng Ni kính trọng, lại không được tôn cử. Phật giáo hiện nay đâu thiếu những bậc chân tu, đức độ, phải chăng nghiệp vận Giáo hội là như vậy.

Một số vị chỉ sợ chính quyền mà không sợ BTS. Giáo hội quyết định thì không chấp hành, nhưng chỉ cần an ninh triệu hồi làm việc thì riu ríu nghe theo. Ví dụ thầy Giải Thiện BTS PG huyện Tân Thành, BRVT, sau khi mãn nhiệm, không chịu bàn giao con dấu, đến khi chính quyền hỗ trợ, mới chịu thi hành.

Những việc tranh chấp chức quyền, chạy chọt địa vị trong Phật giáo, luôn được giải quyết bởi nhà nước mới được êm xuôi. "Chúng Trung Tôn" hiện nay là thế?

Việc trong nội tình Phật giáo rất nhiêu khê, khó mà bộc bạch, thà là các địa phương, nhưng không thể chấp nhận Trung ương cầm quyền mà vi Hiến là điều cần xét lại để Giáo hội được -trang nghiêm -thanh tịnh -đoàn kết và ổn định như tiêu chí Giáo hội đưa ra.

MINH MẪN
31/5/2017


Thứ Năm, 25 tháng 5, 2017

ĐỈNH CAO TRÍ TUỆ

* ĐỈNH CAO TRÍ TUỆ
Dư âm đại hội Phật giáo BRVT vẫn là cơn sóng ngầm kéo dài, không chỉ trong nội bộ Phật giáo BRVT, nó có tác dụng ngược lên văn phòng 2 Trung ương PGVN đến độ Ban thường trực do thầy Thiện Pháp ký tên đòi thu hồi tập Kỷ yếu Đại hội với công văn:

 Số: 286 /CV/HĐTS
V/v yêu cầu thu hồi Kỷ yếu Đại hội Đại biểu Phật giáo tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu nhiệm kỳ 2017 - 2022

* * *
Một bản tham luận duy nhất từ trước tới nay, được toàn bộ hội trường vỗ tay tán thưởng, ngoại trừ một vài thành phần có "tật giật mình".

Một tham luận được sự đồng tình của các đọc giả thuộc cư dân mạng quan tâm đồng tình, trên 100 ngàn người like và comment trong và ngoài nước trên các trang mạng đăng tải. Thế nhưng, ngày 25 tháng 5 năm 2017, văn phòng 2 đã có công văn với nội dung ta sẽ xem xét sau đây:

                                                        * * *

GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆTNAM
HỘI ĐỒNG TRỊ SỰ
-----------------
Số: 286 /CV/HĐTS
V/v yêu cầu thu hồi Kỷ yếu Đại hội Đại biểu Phật giáo tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu nhiệm kỳ 2017 - 2022
CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc
--------------------

TP. Hồ Chí Minh, ngày 25 tháng 5 năm 2017
  

      
     Kính gởi: Ban Thường trực Ban Trị sự GHPGVN
                                              tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu

Đại hội Đại biểu GHPGVN tỉnh, thành nhiệm kỳ 2017 – 2022 nhằm mục đích củng cố và kiện toàn bộ máy Ban Trị sự; lắng nghe những ý kiến, phát biểu tham luận mang tính xây dựng, phát huy tinh thần đoàn kết nội bộ. Qua đó, Ban Trị sự sẽ hoạch định chương trình hoạt động Phật sự phù hợp với đặc thù của địa phương.
                 Trong Kỷ yếu Đại hội Đại biểu Phật giáo tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu nhiệm kỳ 2017 – 2022 có bài tham luận "TÂM VÀ TẦM, TIÊU CHUẨN NGƯỜI CÁN BỘ GIÁO HỘI”của Văn phòng Ban Trị sự GHPGVN tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu, tác giả Đại đức Thích Thiện Thuận, Phó Thư ký kiêm Chánh Văn phòng BTS GHPGVN GHPGVN tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu, và được đăng tải ngày 17/5/2017, 16 giờ 44 trên website phattuvietnam.net. Đại đức Thích Thiện Thuận được quyền góp ý cho Ban Trị sự tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu, các huyện, trên nền tảng xây dựng Ban Trị sự tỉnh, huyện trang nghiêm, vững mạnh; nhưng nội dung tham luận của Đại đức Thích Thiện Thuận mang tính xây dựng thì ít mà đả phá và xuyên tạc thì nhiều, đặc biệt là vượt ngoài khuôn khổ cho phép của bài tham luận tại Đại hội Phật giáo cấp tỉnh.

Ban Thường trực Hội đồng Trị sự nhận được rất nhiều phản hồi của chư Tôn giáo phẩm, Tăng Ni, đồng bào Phật tử trong và ngoài nước phản ảnh nội dung tham luận nêu trên. Ban Thường trực Hội đồng Trị sự có ý kiến và yêu cầu:

1.   Các ý kiến, phát biểu tham luận tại Đại hội là để hiến kế, mang tính xây dựng tổ chức Giáo hội địa phương vững mạnh. Ban Trị sự GHPGVN tỉnh, thành sẽ nghiên cứu và đưa vào chương trình hoạt động Phật sự của địa phương. Theo quy luật khách quan, trong xã hội hoặc tổ chức, những biểu hiện tiêu cực của một ít cá nhân là điều không tránh khỏi, nhưng đó chỉ là hiện tượng cá biệt, bản chất của số đông vẫn tích cực, vẫn tốt. Đại đức Thích Thiện Thuận đã dùng hiện tượng cá biệt để đánh đồng bản chất của số đông theo kiểu "Quơ đũa cả nắm”, gây hoang mang dư luận, xúc phạm tập thể Giáo hội các cấp từ Trung ương đến địa phương.

2.   Từ ngày thành lập GHPGVN cho đến hôm nay, nhất là công tác nhân sự Giáo hội, các Hệ phái thành viên Giáo hội đã tận tụy xây dựng, Lãnh đạo Giáo hội quyết tâm từng bước đổi mới và đẩy mạnh qua từng nhiệm kỳ. Nội dung trong tham luận của Đại đức Thích Thiện Thuận đã dùng tư kiến cá nhân để đánh giá công tác nhân sự Giáo hội một cách phiến diện, gần như phủ nhận toàn bộ sự tận tụy xây dựng Giáo hội trang nghiêm, vững mạnh của chư Tôn đức Tăng Ni, đồng bào Phật tử các Hệ phái thành viên Giáo hội, phủ nhận sự quyết tâm của Lãnh đạo Giáo hội trong suốt 35 năm qua.

3.   Ban Thường trực Hội đồng Trị sự yêu cầu Ban Trị sự GHPGVN tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu thực hiện:
a.      Tiến hành thu hồi toàn bộ số lượng Kỷ yếu hội Đại biểu Phật giáo tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu nhiệm kỳ 2017 – 2022 để hủy nội dung tham luận không mang tính xây dựng, xuyên tạc, đả phá công tác nhân sự của Đại đức Thích Thiện Thuận;
b.      Ban Trị sự phải buộc Đại đức Thích Thiện Thuận thực hiện việc tháo gỡ tham luận của mình trên các website;
c.      Ban Trị sự và Ban Biên soạn kỷ yếu phải chịu trách nhiệm về kiểm duyệt nội dung, khi để tham luận mang tính xuyên tạc, đả phá công tác nhân sự Giáo hội của Đại đức Thích Thiện Thuận được phổ biến trên diện rộng;
d.      Ban Trị sự phải nghiêm túc xử lý kiên quyết Đại đức Thích Thiện Thuận khi thể hiện tư kiến cá nhân để tính xuyên tạc, đả phá công tác nhân sự Giáo hội;
e.      Hòa thượng Trưởng Ban Trị sự, Ban Nội dung và Đại đức Thích Thiện Thuận phải có bản kiểm điểm trước Ban Thường trực Hội đồng Trị sự.

Yêu cầu tập thể Ban Trị sự GHPGVN tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu thực hiện nghiêm các nội dung trong văn bản này.
Trân trọng kính chào./.

Nơi nhận :
- Như trên "để thực hiện”
- HT. Chủ tịch HĐTS "để b/c”
- UBND, BDV, BTG, UBMTTQ
  tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu"để biết”
- Lưu VP I - VP 2
TM. BAN THƯỜNG TRỰC HĐTS GHPGVN
KT. CHỦ TỊCH
PHÓ CHỦ TỊCH THƯỜNG TRỰC
TRƯỞNG BAN TĂNG SỰ TRUNG ƯƠNG
(đã ký)
Hòa thượng Thích Thiện Pháp


                                                      * * *
Nội dung công văn có những quy kết như sau:                                                                                           
1.- Đại đức Thích Thiện Thuận được quyền góp ý cho Ban Trị sự tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu, các huyện, trên nền tảng xây dựng Ban Trị sự tỉnh, huyện trang nghiêm, vững mạnh; nhưng nội dung tham luận của Đại đức Thích Thiện Thuận mang tính xây dựng thì ít mà đả phá và xuyên tạc thì nhiều, đặc biệt là vượt ngoài khuôn khổ cho phép của bài tham luận tại Đại hội Phật giáo cấp tỉnh.

THẾ NÀO LÀ MANG TÍNH XÂY DỰNG, THẾ NÀO LÀ ĐẢ PHÁ VÀ XUYÊN TẠC?
Đây là câu nói nhiều định nghĩa, vì thế có tính chất mơ hồ vu khống. Giáo hội có đưa ra một quy chuẩn khuôn khổ cho một tham luận chưa mà bảo vượt ra ngoài khuôn khổ cho phép. Không lạ gì với cách nói vu vơ mà hiện nay trong xã hội thường xuất hiện từ cửa miệng một số cán bộ thiếu năng lực.
2.- Ban Thường trực Hội đồng Trị sự nhận được rất nhiều phản hồi của chư Tôn giáo phẩm, Tăng Ni, đồng bào Phật tử trong và ngoài nước phản ảnh nội dung tham luận nêu trên.
Xin dẫn chứng thư phản hồi của chư tôn giáo phẩm, Tăng Ni, đồng bào trong và ngoài nước rất nhiều. Hay đây chỉ là câu nói ước lệ mà một người dân bình thường ai cũng có thể nói. Một cán bộ Giáo hội khi nói phải có sách mách có chứng để công chúng đủ niềm tin.
3.- Các ý kiến, phát biểu tham luận tại Đại hội là để hiến kế, mang tính xây dựng tổ chức Giáo hội địa phương vững mạnh. Ban Trị sự GHPGVN tỉnh, thành sẽ nghiên cứu và đưa vào chương trình hoạt động Phật sự của địa phương. Theo quy luật khách quan, trong xã hội hoặc tổ chức, những biểu hiện tiêu cực của một ít cá nhân là điều không tránh khỏi, nhưng đó chỉ là hiện tượng cá biệt, bản chất của số đông vẫn tích cực, vẫn tốt. Đại đức Thích Thiện Thuận đã dùng hiện tượng cá biệt để đánh đồng bản chất của số đông theo kiểu "Quơ đũa cả nắm”, gây hoang mang dư luận, xúc phạm tập thể Giáo hội các cấp từ Trung ương đến địa phương.

Chủ đề "TÂM VÀ TẦM: TIÊU CHUẨN NGƯỜI CÁN BỘ GIÁO HỘI" đã nói lên điều ắt có và đủ cho một cán bộ trong Giáo hội bất cứ cấp nào, như thế không phải là có tâm xây dựng? Xây dựng không có nghĩa hùa theo một phía,không có nghĩa cứ nói tốt tâng bốc cho nhau? Lời phản biện không phải là xây dựng? nói lên sự thật không phải là xây dựng? Vạch trần những điểm đen không phải là xây dựng? Một u nhọt không can đảm mổ xẻ mà cứ che đậy nó sẽ đưa đến thối rữa, hoại tử, đó là hiện tượng hiện nay trong Phật giáo Việt Nam.
"Những biểu hiện tiêu cực của một ít cá nhân là điều không tránh khỏi, nhưng đó chỉ là hiện tượng cá biệt, bản chất của số đông vẫn tích cực, vẫn tốt.Đại Đức Thích Thiện Thuận đã dùng hiện tượng cá biệt để đánh đồng bản chất của số đông theo kiểu "quơ đủa cả nắm", gây hoang mang dư luận, xúc phạm tập thể Giáo hội các cấp từ Trung ương đến địa phương".
Vâng, không ai phủ nhận, bất cứ tổ chức nào cũng không tránh khỏi những biểu hiện tiêu cực, nhưng ai bảo đảm hiện nay trong số cán bộ Giáo hội sẽ là số ít cá nhân tiêu cực? Trong tham luận, không thấy tác giả đánh đồng cá nhân với tập thể mà chỉ thấy tác giả nêu lên những hiện tượng tiêu cực hiện có tại PG BRVT. Phải chăng, ai đó có tật mới giật mình? Từ mặc cảm đó cứ xem mình là bản thân Giáo hội nên quy chụp xúc phạm tập thể Giáo hội, khác nào Thiện Thống quy chụp sư Nhật Khương là phá hoại Phật Pháp, tặc trụ phật giáo... Phải chăng đây là thái độ chụp mũ vu khống của kẻ nắm quyền Phật giáo hiện nay, luôn áp đảo tu sĩ dưới quyền?
4.- Từ ngày thành lập GHPGVN cho đến hôm nay, nhất là công tác nhân sự Giáo hội, các Hệ phái thành viên Giáo hội đã tận tụy xây dựng, Lãnh đạo Giáo hội quyết tâm từng bước đổi mới và đẩy mạnh qua từng nhiệm kỳ. Nội dung trong tham luận của Đại đức Thích Thiện Thuận đã dùng tư kiến cá nhân để đánh giá công tác nhân sự Giáo hội một cách phiến diện, gần như phủ nhận toàn bộ sự tận tụy xây dựng Giáo hội trang nghiêm, vững mạnh của chư Tôn đức Tăng Ni, đồng bào Phật tử các Hệ phái thành viên Giáo hội, phủ nhận sự quyết tâm của Lãnh đạo Giáo hội trong suốt 35 năm qua.
Ai đã đọc tham luận của Thich Thiện Thuận sẽ thấy rằng, chưa bao giờ Thiện Thuận phủ nhận công lao của chư tôn đức, các hệ phái làm nên những bước tiến uy tín cho GHPGVN hiện nay trong và ngoài nước, Thiện Pháp không nên đem một tập thể đạo đức mà đè bẹp, kết án một Tăng sĩ trẻ đầy nhiệt huyết và tài năng như Thiện Thuận.
Qua những vu vạ chụp mũ từ Trung ương, công văn quyết định:
3.   Ban Thường trực Hội đồng Trị sự yêu cầu Ban Trị sự GHPGVN tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu thực hiện:

a.      Tiến hành thu hồi toàn bộ số lượng Kỷ yếu hội Đại biểu Phật giáo tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu nhiệm kỳ 2017 – 2022 để hủy nội dung tham luận không mang tính xây dựng, xuyên tạc, đả phá công tác nhân sự của Đại đức Thích Thiện Thuận;
b.      Ban Trị sự phải buộc Đại đức Thích Thiện Thuận thực hiện việc tháo gỡ tham luận của mình trên các website;
c.      Ban Trị sự và Ban Biên soạn kỷ yếu phải chịu trách nhiệm về kiểm duyệt nội dung, khi để tham luận mang tính xuyên tạc, đả phá công tác nhân sự Giáo hội của Đại đức Thích Thiện Thuận được phổ biến trên diện rộng;
d.      Ban Trị sự phải nghiêm túc xử lý kiên quyết Đại đức Thích Thiện Thuận khi thể hiện tư kiến cá nhân để tính xuyên tạc, đả phá công tác nhân sự Giáo hội;
e.      Hòa thượng Trưởng Ban Trị sự, Ban Nội dung và Đại đức Thích Thiện Thuận phải có bản kiểm điểm trước Ban Thường trực Hội đồng Trị sự.

a.- Tham luận không những phổ biến trên 900 đại biểu hiện diện mà còn công khai trên các trang mạng,trong và ngoài nước, thu hồi như thế nào? Một là ai đã có kỷ yếu Đại hội Đại biểu PG BRVT nhiệm kỳ 2017-2022, hãy đem nạp tại văn phòng 2. Hoặc BTS PG BRVT đến từng nhà thu hồi? Phải chăng đây là chỉ thị mơ hồ của kẻ mộng du? Một chỉ thị không thể thực hiện thì không nên ra, vì tự mình sẽ đánh mất uy tín của kẻ cầm quyền thiếu trí tuệ.
b.- BTS PG BRVT làm gì có quyền buộc Thích Thiện Thuận gỡ bài trên các trang mạng xuống? Post bài lên là quyền chủ trang nhà chứ đâu phải ai muốn hạ là hạ? Chứng tỏ người ra chỉ thị mang tính cửa quyền mà không hiểu gì về việc quản trị trang Web.
c.- Ban Trị sự và Ban biên soạn kỷ yếu phải chịu trách nhiệm về nội dung... Xin thưa, chịu trách nhiệm như thế nào khi sự việc đã rồi? Khi xử lý sự việc đã rồi thì không nên dùng chữ "phải chịu trách nhiệm" như sự hăm he trước khi thực hiện kỷ yếu.
d.- Ban trị sự phải nghiêm túc xử lý... Thiện Thuận không phải là tu sĩ vô danh tiểu tốt xúc phạm chư tôn đức, Thiện Thuận đang là Thư ký kiêm chánh văn phòng PG BRVT, nếu xử lý thì phải xử lý toàn bộ BTS. Mặc dù bài Tham luận do Thiện Thuận viết, nhưng với tư cách là tham luận của Văn phòng BTS GHPGVN tỉnh BRVT
e.- Hòa Thượng Trưởng BTS, Ban nội dung và ĐĐ Thích Thiện Thuận phải có bản kiểm điểm trước Ban Thường trực Hội Đồng trị sự. Phải chăng đây là thái độ cửa quyền của thời đại phong kiến? Đây là phạm vi hành chánh chứ không phải giáo luật cần tác pháp yết ma. Nếu BTS PG BRVT chấp hành thì đâu còn thể diện nhiếp chúng trên 3.000 Tăng Ni của Tỉnh nhà, vả lại chỉ một văn bản gọi là tham luận nói lên thực trạng của Phật giáo Tỉnh nhà, không được phép bộc lộ chân thành mà phải sám hối các ngài ăn trên ngồi trước, chắc gì tuổi tác, giới hạnh đã hơn những bậc chân tu tại địa phương? Vì thế, đây không phải là sai phạm đối với Giáo hội mà chỉ là cú đâm ngang hông những kẻ giới hạnh không thanh tịnh.
Nếu BTS PG BRVT không nhận đó là một sai phạm, không chấp hành theo chỉ thị  củaThiện Pháp, hẳn nhiên thể diện cấp Trung ương sẽ giấu mặt ở đâu?
Trước khi ra chỉ thị, quyết định một vấn đề, phải xét đến bước tiến bước thóai, phải nghĩ đến tình đồng đạo, đừng tự xem mình là Giáo hội có quyền áp đặt cấp dưới, từ đưa nhân sự vào BTS địa phương cho đến những quyết định thiếu tình người. Ngoài chức phận hành chánh, dẫu sao vẫn là Thích tử đồng môn.
MIRANDA có câu: HÃY NHÃ NHĂN VỚI MỌI NGƯỜI KHI BẠN ĐI LÊN, VÌ BẠN SẼ GẶP LẠI HỌ KHI BẠN ĐI XUỐNG.
                                                ***
Thực ra bài Tham luận chỉ những đại biểu có mặt mới nghe toàn nội dung, trong Kỷ yếu chắc ai đã đọc, trên trang mạng mấy ai quan tâm, nhưng BTS PG BRVT hãy cám ơn ngài Thiện Pháp đã ra công văn này như là cách quảng cáo cho một bài Tham luận quá ư xuất sắc, nói lên nỗi bức xúc và vẽ đúng hình ảnh thật hiện nay trong giới tu sĩ. Chỉ những ai phạm giới mới cảm thấy nhột nhạt khi nghe bản tham luận này. Nếu không nhột nhạt chạm tự ái, đánh trúng yếu điểm thì sẽ không bao giờ có một văn bản đầy trí tuệ như thế.
Từ lúc công văn Số: 286 /CV/HĐTS ra đời, thiên hạ ùn ùn tìm đọc bài tham luận gây sóng gió trong Phật giáo hiện nay. Thế mới biết, quảng cáo có nhiều cách, tự mình đánh bóng hay nhờ đối phương đánh bóng, đều là nghệ thuật tột đỉnh của nghệ thuật, trí tuệ tột đỉnh của trí tuệ!!!
Có quyền không có nghĩa có tất cả, làm được tất cả theo ý muốn. Dẫu sao tinh thần dân chủ của nhà Phật vẫn có giá trị tình người hơn tính độc đoán của người ngồi ghế hành chánh mà cứ hãnh diện mình đứng trên hàng vạn Tăng Ni, tưởng giới đức không thanh tịnh của mình không ai biết!
Nếu biết sớm, có lẽ thu hồi công văn này hơn là thu hồi tập Kỷ Yếu.
MINH MẪN
25/5/2017