Thứ Tư, 15 tháng 8, 2018

* XẾ CHIỀU




Trong căn phòng trọ ọp ẹp, bóng chiều chếch phía Tây, sau lều, tia nắng xuyên qua hàng cau, đủ độ sáng để Tuấn nhướng mắt sau cặp kính lão, tỉ mỉ thầm đọc từng chữ trên bì thư “thiệp cưới”.
Vu Lan, lại là mùa Vu Lan, thuở bé thoát ly gia đình lưu lạc vào Nam cũng mùa Vu Lan. Xe nghỉ tại bến Nha Trang để sáng mai tiếp tục lăn bánh vào Nam. Thời chiến, xe chạy đường dài từ miền Trung vào Sài gòn cũng phải dừng chân đâu đó, không xe nào được chạy đêm. Tuấn say mê lạ lẫm nhìn chư Tăng và Phật tử chắp tay niệm Phật đi vòng quanh chính điện, bên ngoài cổng biểu ngữ với bốn chữ - "KÍNH MỪNG VU LAN”, của ngôi chùa gần bến xe.
Bỡ ngỡ trước cuộc sống nhộn nhịp của người dân đô thị, đèn sáng choang, xe cộ tấp nập. Tuấn hồi tưởng lại quê nhà, lưa thưa vài cổ xe hơi cũ kỹ, xe đạp là phương tiện đi lại; thỉnh thoảng vài chiếc xe mobilet của con nhà khá giả phe phẩy tà áo dài trắng đến trường. Các bà buôn thúng bán bưng từ tốn trong chiếc áo dài truyền thống, cũ kỷ, thong dong ngồi nhóp nhép miếng trầu, vệt nước đỏ chảy dài theo nếp nhăn hai bên mép. Sinh hoạt quê nghèo như thiếu sức sống, lờ đờ như giòng sông trong veo thấy tận đáy.
***
Thiệp gì mà giấy thơm ghê, sang trọng quá, chả lẽ hai đứa nhỏ tự động tổ chức mà không cho mình biết; tiền đâu chúng nó làm? Nó sợ mình tốn kém nên không thông báo – Thầm nghĩ, Tuấn mân mê tấm thiệp như sợ rơi rớt từng con chữ.
Ông trời trớ trêu, đẩy hai cha con vào cảnh khốn cùng trước đây, để rồi giờ này... Tuấn nhớ lại ngày vào Nam – những ngày tháng, Tuấn nhặt nhạnh đồ thừa nơi đống rác của một căn cứ lính Mỹ, đôi khi được những mẩu bánh của dân thị thành vứt bỏ bên gốc cây. Tắm giặt nơi vòi nước công cộng, tối ngã lưng dưới gầm cầu Công Lý.
Năm 1975, chiến dịch thu gom người ăn xin, kẻ lang thang đường phố, Tuấn bị đưa vào trại tập trung. Khi xã hội được ổn định, Tuấn ra trại với tấm giấy buộc về kinh tế mới. Trên vùng đất xa lạ, Tuấn gặp phải một thiếu phụ, từ thành phố bị cưỡng bức lên rừng khai phá; đồng cảnh ngộ, họ đến với nhau bằng con tim đơn độc.
Không lâu sau, người vợ bị sốt rét cấp tính, qua đời, để lại cho Tuấn cháu bé lên ba. Hai cha con bỏ rừng rẫy về lại phố thị. Cơm thừa canh cặn nơi thị thành đã nuôi hai cha con. Con lớn như thổi, biết phụ cha nhặt nhạnh ve chai, phế liệu. Con vào trường trong hoàn cảnh túng quẩn mọi bề, cha già vay mượn chủ vựa cho con ăn học. Không bao lâu, Tuấn học lóm được nghề sửa khóa thủ công.
-         Ba, con vừa tốt nghiệp cấp ba, biết gia cảnh mình nghèo lắm, nhưng xin ba cho con tiếp tục học, con sẽ kiếm việc làm để đóng tiền học.
Nghe con nói, vừa mừng vừa lo, thằng bé hiếu học, mình đã dốt, chả lẽ để con tiếp nối cuộc sống lây lất bữa đói bữa no như mình, Tuấn quyết định – Con cứ học, bằng mọi cách ba sẽ lo cho con thành đạt.
Tuấn bấm bụng bán căn nhà nhỏ vừa tậu được vài năm trước để cha con đụt mưa tránh nắng, giờ tiếp tục làm kẻ không nhà, để lo cho con có con chữ như người ta.
-         Ba bán nhà rồi mình ở đâu, chả lẽ lại ngủ gầm cầu?
-         Mình sẽ thuê phòng trọ, con cứ việc học, mọi sự để ba lo.
Tuấn kiếm thêm mối chở sách cho cửa hàng, vài khách hàng quen ra chợ, đón mấy cô vũ nữ về khuya.
***
Hai năm sau, Tuấn nhận tin báo của con có được học bổng của Học viện Công nghệ Massachusetts, chuyên ngành lập trình phần mềm tin học. Tuấn rơm rớm nước mắt, vừa mừng vừa tủi cho con sanh nhằm kiếp nghèo.
Hơn 20 năm đội nắng dầm mưa, thoáng mà con chuẩn bị bước vào đời; Tuấn nhận thư của con vài tháng một lần.
-         Ba, đây là bạn gái con quen cùng trường, ba xem được không, tính tình thuần hậu nhưng đôi khi bướng.
-         Con muốn thì ba chiều, hãy xét nét cho kỹ, chuyện vợ chồng không phải ngày một ngày hai đâu con. Hãy đợi ra trường hẳn tính việc vợ con, nhà mình nghèo lấy đâu ra tiền làm cưới?
Một lần, con gửi về tấm ảnh hai trẻ chụp chung, Tuấn nhìn mãi không chán, con lớn thấy rõ, bé gái cũng xinh, xứng với con lắm. Tuấn mừng thầm hãnh diện, đem ảnh khoe với bạn.
-         Sao ba đưa ảnh tụi con lên face mà không hỏi ý kiến tụi con? Bạn gái con phiền lắm, yêu cầu ba gỡ xuống.
-         Ba có biết face là gì, đưa ông bạn ba xem, ông ta thấy hai đứa dễ thương, đưa lên cho vui thôi.
Tuấn thầm nghĩ, bọn trẻ bây giờ quyền hành hơn cha mẹ, trách móc cha mẹ. Tại sao phải xin phép ý kiến chúng nó mới được đưa lên face! Xứ người văn hóa ứng xử có khác. Nỗi buồn thầm lén xuyên vào tâm mà lâu nay Tuấn luôn dành mọi tình cảm cho con. Chưa bao giờ con dám có lời trách móc ba, xã hội phương Tây giáo dục là thế? Trên 18 tuổi là đủ mọi quyền công dân?
-         Ba khỏi phải lo chi phí cưới hỏi, nhà bạn con sung túc lắm.
-         Con nói thế chứ chả lẽ mình không đóng góp gì sao!
Lo, mừng, buồn, vui lẫn lộn. Ngồi trên xe chở hàng về ngoại ô mà người cảm thấy bay bổng giữa mênh mông đất trời. Về đến phòng trọ, Tuấn nhận tấm thiệp từ chủ nhà, màu hồng dịu thơm mùi phấn hoa; lẩm nhẩm đọc từng giòng chữ trên tấm thiếp. “Quý Nam và Ái Nữ – Ui chao, cái từ nghe lạ quá, từ thuở cha sanh mẹ đẻ đến nay chưa từng nghe ai sử dụng từ đẹp như thế. Quý nam phải chăng chỉ cho con trai độc nhất, ái nữ cũng vậy sao! Bà ở nơi chín suối có chứng giám cho con trai mình nay đã trưởng thành, bà độ trì cho hai đứa nhỏ an lành hạnh phúc. Bà ra đi để lại gánh nặng cho cha con tôi, giờ đây nó đã trưởng thành, ra trường đời, tuy tôi nhẹ gánh phần nào, nhưng con mình còn đối diện bao khó khăn trong cuộc sống.
-         Ba, chuẩn bị qua nước ngoài dự lễ cưới của con, ba phải đi khám sức khỏe; bệnh đau nhức của ba do tai nạn nghề nghiệp và dầm mưa giải nắng quá lâu, phải chữa, đừng để qua đây làm khổ tụi con…
Đọc đến những lời này, khóe mắt Tuấn thấy cay xót. "Đừng để qua đây làm khổ tụi con”. Chao ôi, tao có muốn đến xứ lạ đâu, chưa chi mầy đã có lời lẽ như vậy, cả đời cha mầy vất vả vì mầy chưa hề than thở, mà mầy đã sợ làm khổ chúng mầy là sao? Tụi nhỏ ảnh hưởng nếp sống thực dụng, ăn nói thẳng thừng không phải như dân quê mình ý tứ xét nét từng lời trước khi nói. Tâm chúng nó không có ý xấu hay xem thường mình đâu, có lẽ con bị nhiều áp lực trong cuộc sống xứ người, Tuấn thầm tự an ủi.
-         Tụi con cứ việc tổ chức lễ thành hôn, ba không đủ điều kiện để đi, vả lại tiếng Tây tiếng U ba không rành, đến xứ lạ có khi phải lạc. Con cứ xem như không có ba cũng như ba xuất thân vô gia cư vậy.
Những mẩu chuyện Tuấn đọc trên báo, thầm buồn tuổi già trên đất khách, không vào dưỡng lão cũng bị dâu con hất hủi; không hất hủi cũng khó chịu. Người già trong nhà trở thành vướng víu cho bọn trẻ. Bà Bảy ở Maryland, từ ngày vượt biên, làm một ngày mấy jobs, nuôi con ăn học. Sau khi con ra trường, có công ăn việc làm, dựng vợ gả chồng, 5 đứa thành đạt, không đứa nào ngó ngàng tời mẹ già. Tiền trợ cấp chính phủ tuy đủ sống nhưng tình cảm gia đình không như còn ở quê nhà. Vài năm sau bà trở lại quê hương.
-         Con, bao năm khó nhọc, ba lo cho con thành tài, con hãy sống với vợ con, để ba an phận, xem như bổn phận của ba đối với con theo lời trăn trối của mẹ, ba đã hoàn thành.
-         Sao ba nói vậy, bây giờ con có bổn phận phải lo lại cho ba hết tuổi già.
-         Con nói là do lòng hiếu thảo của con, cuộc sống thực dụng nơi xứ người không như quê mình. Tụi con đi làm cả ngày, ba trở thành osin, quản gia cho chúng mày. Già không đủ sức tự lo, con phải đưa ba vào trại dưỡng lão. Hàng ngày giam mình trong bốn bức tường lặng câm, chán rồi nhìn những bạn già móm mém xa lạ. Chi bằng để ba ở lại quê nhà, tuy không có bà con ruột thịt cũng còn hàng xóm quen thân. Tập quán, nếp sống mọi thứ đều xa lạ. Tất cả đều không thích hợp với tuổi già như ba, cuộc sống xứ người khác nào là lối tra tấn đối với kẻ quê mùa dốt nát...

***
 Tiếng chuông chùa báo hiệu thời công phu chiều, người người tấp nập đến chùa tụng kinh Vu Lan nhân mùa báo hiếu. Tuấn gấp thiệp cưới để dưới gối, một ngày lao động vất vả, nhắm mắt đưa hồn vào cõi mông lung.

MINH MẪN
04/7/2018


* TẾT QUÊ




Từ tờ mờ, gà gáy canh ba, con đường làng phủ rạp bóng tối tán tre mọc hai bên đường, đã có lưa thưa bóng người gồng gánh ra đầu làng nhóm họp chợ phiên.

Ngoại đánh thức bé Na, dặn: - Chừng nào chuông chùa công phu, con bắt nồi cơm, độ một lon gạo lúa mùa, 2 lon sắn, để cúng rằm. Phải ngồi canh chừng kẻo sống hoặc khê nghe con.

Chiếc bóng của bé Na cũng nhấp nhô trên vách mỗi khi ngọn lửa bập bùng. Bó rơm đẩy vào ông táo “kiềng ba chân”, chung quanh trống hoác, sức nóng tỏa ra chung quanh nên nồi cơm lâu sôi. Vách đất sét nhồi rơm đã được ngoại che chắn bằng tấm tole tránh cho lửa bắt mồi. Cuối năm, trời se lạnh, bé Na quấn quanh người bằng tấm chăn mỏng, ngồi chồm hổm, cứ phải chùi từng bó rơm vào bếp. Na thèm chui mình cuộn tròn vào ổ rơm của con “mực” kế bên, nhưng sợ không đủ lửa cơm sẽ sống. Bên ngoài căn nhà lá, tiếng gió rít từng hồi, mưa phùn theo cơn gió, thỉnh thoảng tạt vào vách, lay đọt tre tạo âm thanh lao xao lạnh lẽo.

Loáng thoáng từng ngọn đèn bão trên khoảnh sân rộng giữa màn đêm, cứ như chợ ma trong truyện cổ tích. Rau củ quả, gà vịt, măng tre, đậu hạt… đủ loại thổ sản bày la liệt trên mặt đất. Một góc chợ, chiếc nồi bốc khói, vài người ngồi co ro nhâm nhi từng bát nước chè xanh thoang thoảng mùi gừng; bên cạnh, mấy lão nông cột trâu nơi gốc cây miếu hoang, bắn từng viên thuốc lào nghe sùng sục, ngẩng đầu nhả khói trông có vẻ sảng khoái.

Che mưa tránh lạnh bằng áo tời chằm lá, chiếc nón truyền thống rộng vành,chợ phiên trông như những nụ nấm di động, hơi khói tỏa từ dưới chiếc lá phủ kín từng khuôn mặt, giữa khí lạnh mỗi khi họ trao đổi hỏi han, cứ như ai cũng hút thuốc.

Mới rằm tháng chạp, dân làng chuẩn bị lương thực, thực phẩm; có cả đồ hàng mã để cúng  thân nhân quá cố, và đón ông bà về chung Tết với con cháu. Đến lúc chợ tan cũng vừa rạng sáng, ai ra về cũng bê xách gánh gồng những thổ sản, hàng hóa chuẩn bị cho năm mới.

- Con sắp đồ để riêng từng món, phần này cúng ông Táo, ông Địa, phần này cúng Phật, còn lại để vài hôm ra cúng mã và chư vị. Cuộn lá dong con để dưới đất cho tươi, nấu bánh tét cúng giao thừa… Ngoại dặn tỉ mỉ chắc gì bé Na nhớ hết.
-         Mấy bộ đồ giấy để cúng gia tiên, bé Na thắc mắc – ông bà mất lâu rồi mà còn cúng quần áo giấy, con có gì không ngoại?
-         Mấy bộ đồ Tết năm trước còn mới, nay mặc cũng được, ngoại hết tiền rồi.
-         Chật hết rồi ngoại – Na nũng nịu
-         Ừ, nay con 16 tuổi rồi mà ngoại quên, ráng Tết sang năm ngoại bán bầy heo mua cho áo mới.

Đây là Tết thứ năm Na về ở với ngoại, ba mất sớm, mạ bôn ba kiếm sống lâu rồi chẳng thấy về; hai bà cháu hủ hỉ sớm hôm. Lúc về với ngoại thì cây cau trước ngõ chỉ cao bằng vai Bé Na, nay nhổ gốc cao lớn bộn, nhiều lần cho ra quả để ngoại hái cúng ông Táo, cúng ông bà. Hàng ngày Na chỉ biết việc đồng áng nhà nông, vườn tược sau sân. Vui nhất là những lúc cúng đình làng, mấy gánh hát bội cuốn hút dân làng, lũ trẻ trang lứa rũ nhau, chưa kịp ăn chiều, chúng đã có mặt, chồm hổm ngồi gần sân khấu xem nghệ sĩ trang điểm thay xiêm y thật vui mắt, nhờ vậy Na quen mấy bạn cuối làng, hẹn nhau đi học cứ gọi nhau ơi ới. Na nghe mấy bạn lên trên phố, khen nhà cửa đẹp, xe đạp bấm chuông cón keng vui tai, xe cyclo, xe thổ mộ… trông cái gì cũng lạ. Nhất là đường tráng nhựa sạch sẽ không lầy lội như dưới quê mỗi khi mưa ngập. Mấy O buôn thúng bán bưng cũng thong dong trong chiếc áo dài cũ mèm; Trên phố chả ai mang tời che mưa tránh rét như dưới quê mình, họ có áo nhựa mỏng, gọn, nhẹ lắm. Những mẫu chuyện nghe bạn kể, Na thích thú, ước ao được một lần lên Tỉnh.

-         Mầy có áo mới chưa Na, ba mạ tao đem từ phố về nhiều đồ đẹp lắm, có cả búp bê nữa
-         Ngoại tao không có tiền, tao cũng không có ba mạ. – Na đáp
-         Để tao về xin ba mạ cho mày.
-         Thôi, ngoại tao rầy chết, tao không nhận đâu. – Na trả lời

***
Đầu ngày, trời mang màu trắng đục, cuối Đông, việc đồng áng đã mãn, đường làng vắng lặng. Mưa phùn bay nghiêng nghiêng, ngôi làng im ỉm như còn ngủ ráng. Ngoại lục đục từ rất sớm, bé Na vẫn cuộn mình trong tấm bao bố đựng gạo.

-         Bà ơi, bà Tám có ở nhà không? Tiếng kêu khe khẻ bên ngoài tấm phên.
-         Ai đó, có gì không cháu, à, thằng Tuấn con bà Khang, đi đâu sớm vậy con?
-         Dạ thưa bà, Tuấn miệng lấp bấp, - Do trời lạnh hay do ngại việc gì, nói không thành tiếng. – Cháu có ít quà xin biếu bé Na ăn Tết.
Chiếc quần cháo lòng được phủ bởi áo dài in bông đồng tiền màu xanh tím, đầu thiếu khăn đóng của già làng, chân đi đôi guốc dính nặng đất sét; Tuấn hai tay đưa về phía trước khúm núm dâng quà. Mắt liếc quanh nhà.
-         Thưa bà, bé Na đâu rồi? Tuấn thắc mắc.
Ngoại chỉ xuống đống rơm trong kẹt bếp – nó còn ngủ kìa, sao nay bày đặt quà cáp biếu xén chi rứa.

-         Na, chú Tuấn biếu đồ cho con nè – ngoại vừa đun bó rơm vào lò, vừa ngoái đầu gọi bé Na.
Dụi mắt nhìn Tuấn, bé Na vội cúi gầm xuống, nét mặt thoáng bối rối thiếu tự nhiên. Tuấn đặt gói quà xuống chỗ nằm của Na, vội xin ngoại ra về.

-         Sao nhận quà người ta mà con không biết cám ơn? – Ngoại trách mắng Na.
Lẵng lặng, bé Na để gói quà trên bàn, rút tấm giấy ra khỏi gói quà, lẩm nhẩm đọc: - “Em Na, còn nhớ mình gặp nhau trong đám cúng đình không, tuy chưa dám trò chuyện nhưng tôi vẫn luôn để ý và nhớ Na. Một chút quà mọn gieo duyên mong Na vui lòng nhận, đừng giận, Tuấn buồn lắm…”. Nét chữ nguệch ngoạc đang nhảy múa dưới mắt Na. – Từ nhà bếp, ngoại lên tiếng – Cái gì vậy con, sao không xuống phụ với ngoại để kịp cúng ông bà. Thái độ lúng túng của Na, ngoại thấy lạ, hỏi: - Cái gì mà con dấu ngoại?

Na chìa tấm giấy cho ngoại, vội chạy xuống bếp tránh sự ngượng ngập khó hiểu, trống ngực phập phồng làm nhấp nhô chiếc áo lạnh. Nhìn ra cây cau, thầm nghĩ – Tết này cây cau cũng 17 tuổi như mình vậy sao!!!

MINH MẪN
12/8/2018


Thứ Ba, 12 tháng 6, 2018

* THỐNG NHẤT VÀ ĐOÀN KẾT



Tu sĩ cũng như một số trí thức trong và ngoài nước, đều ước ao có một Phật giáo Việt Nam “thống nhất và đoàn kết”.
Phật giáo trong nước, về mặt hiện tượng, đang có một tổ chức thống nhất, được gọi là GHPGVN, ít ra 90%, dĩ nhiên còn vài đơn vị cá biệt không tham gia, vẫn sinh hoạt tôn giáo mà không chịu sự điều hành của tổ chức Giáo hội hiện tại. Cái thống nhất như thế chỉ mang tính cơ cấu hành chánh hơn là thống nhất lòng người, vì thế, tinh thần đoàn kết toàn bộ Phật giáo không có thực chất.
Ở hải ngoại, trước khi có những giáo chỉ làm phân hóa nhân sự trong tổ chức GHPGVNTN, lúc bấy giờ, thật sự là một tổ chức khá mạnh và tinh thần đoàn kết vẫn tồn tại; thế nhưng, cũng có vài chùa dưới danh nghĩa Giáo hội này, sơn môn nọ vẫn đứng ngoài, nhưng có lẽ không làm suy giảm GHPGVNTN hải ngoại lúc đó.
Hiện nay, Phật giáo tại Hoa Kỳ cũng như các các châu lục chưa có một tổ chức thống nhất thật sự. Mỗi hoàn cảnh có một mắc mứu nhất định, vì thế khó mà có một Giáo hội thống nhất như tôn giáo bạn hay ít ra một tổ chức Phật giáo tương đối như Tibet hay Bhutan.
Từ một tổ chức thiếu nhất quan và đoàn kết như Phật giáo trong nước hiện nay, các hiện tượng tha hóa, phát sinh nhiều phong thái không còn mang tính chất thuần túy của phật giáo, vì thế, việc phá giới phạm luật không thể tránh khỏi.
Thời gian thập niên gần đây, trên trang mạng truyền thông đưa lên hình ảnh, các sư trẻ, hát xướng, nhảy múa như nhập đồng, hoặc tế lễ theo kiểu Thần giáo của Bà La Môn thuở Phật còn sanh tiền.
Có vị đem khoe của cải trị giá cao những vật dụng mà đáng ra phải được xem là phương tiện, ngược lại họ coi là đích đến, tự hào đã sở hữu những của cải vật chất thay vì sở hữu một tâm linh sung túc, tương phản với cuộc sống bần hàn của dân đen trong xã hội.
Trong chùa, ngoài những tôn tượng Phật giáo, còn có cả ảnh tượng xa lạ của ngoại đạo, thậm chí thờ cả nhân vật huyền thoại như “Tề Thiên” mà người dân gọi là chùa ông Tề ở gần cầu Tham Lương quận 12, TP HCM.Có chùa thực hiện nghi lễ mà Phật giáo hoàn toàn không có. Từ một mục đích giải thoát tâm thức của Phật đề ra, qua thời gian biến thành một tôn giáo với lễ nghi ngày càng phức tạp, lễ phục màu mè diêm dúa như chốn cung đình, nhìn lại hình ảnh giản dị của đức Phật và chư Tăng thuở xưa, cách xa một trời một vực;
Đời sống tu sĩ thiếu kiểm soát, tự thân luôn hướng ngoại thì mọi tệ nạn ắt phải phát sinh – “Cái này có thì cái kia có, cái này sanh thì cái kia sanh, cái này diệt thì cái kia diệt”, đó là quy luật tất yếu mà Phật giáo trải qua gần 3000 năm đã thấy rõ. Chính vì thế, những hình thái tôn giáo gần đây mang tính chất và giáo lý nhà Phật mọc lên như nấm, bị cho là tà giáo, thật ra chả có gì xa lạ; từ thời xa xưa cũng đã có, thời đại nào cũng có, vì thế, nhân sinh bị lạc dẫn xa dần với chân lý giải thoát ban đầu. Những giáo phái nào đi đúng chân lý thì tồn tại, ngược lại sẽ bị đào thải bởi thời gian, khó ai có quyền cấm đoán, một khi họ được công nhận bởi luật pháp.
Vì sao một tổ chức được mệnh danh là Giáo hội như Giáo hội Phật giáo Việt Nam hiện nay, hơn 40 năm mà vẫn không thể quản lý chặt chẽ những tệ nạn mà trước 1975 không hề có?
1/ Giới lãnh đạo thiếu khả năng, mang tính thụ động, thậm chí nhiều khiếu kiện của các cấp tỉnh thành, quận huyện đưa về HĐTS, BTS Trung ương cũng không giải quyết dứt khoát, nếu giải quyết cũng không tạo niềm tin và tâm phục cho họ.
2/ Nhân cách của một vài vị lãnh đạo Giáo hội  không đủ trong sáng, thân giới thiếu nghiêm túc (cho dù được che đậy bởi giáo phẩm, chức sắc cao cấp) vẫn không che đậy được tầm nhìn của quần chúng và Tăng Ni thuộc cấp.
3/ Dưới danh nghĩa cúng dường mà hiện tượng ngoài xã hội gọi là bỏ phong bì, đã tác động và cản trở không nhỏ trong việc giải quyết khách quan một số Phật sự cho các địa phương.
4/ Các chức sắc của Phật giáo, không đảng viên thì cũng là gia đình liệt sĩ, có công cách mạng hoặc những quan hệ cá nhân với người có quyền chức… không cần là bậc chân tu hay có trình độ nhất định; không quan trọng đến đời sống cá nhân trong sạch và uy tín.
5/ Trong Giáo hội, chức sắc và quyền lực lấn sân cả lễ tục tôn giáo, trai tăng, đạo tràng tu tập… bàn chứng minh và vị trí tôn kính, thay vì dành cho bậc có hạ lạp cao, giáo phẩm lớn thì những ai có chức sắc, đị vị cao ngồi bàn chứng minh, những bậc niên cao lạp trưởng phải tuân nhiếp hạ vị, những ai biết giáo luật, đều tỏ ra bất mãn.
6/ Ban nghi lễ, Ban Tăng sự tỏ ra vô can khi thuộc cấp hành hoạt quá sai với tinh thần nhà Phật. Đã từng có vị làm hình Phật để đốt như đốt vàng mã cúng cô hồn, Giáo hội không hề khiển trách, ngược lại còn được bổ cử vào ban ngành có chức quyền trong Giáo hội; thế thì nói gì đến những thành phần tự do, mang hình thức tu sĩ, sống ngoài luật giới nhà Phật.
7/ Hiện nay, phong trào xây dựng chùa, am thất rộ nở, lễ lộc trai tăng, đàn tràng chẩn tế… gọi là Phật sự, đã cuốn hút tu sĩ hướng ngoại, các chức sắc Giáo hội mất nhiều thời gian cho việc chứng minh và chứng trai, còn thời gian nào cho việc tu tập.
8/ Công việc sinh hoạt về hình thức quá nhiều, đáng ra Giáo hội cần có khóa chuyên tu ngắn hạn cho tu sĩ mỗi nửa năm, nói chung và nhân sự trong tổ chức Giáo hội nói riêng để nhắc nhở việc tu tập hướng nội quan trọng hơn những lăng xăng bên ngoài. Việc an cư kiết hạ thật sự quan trọng cho Tăng đoàn, nhưng ngày nay, trong nước, duy trì giáo luật đó, đa phần các nơi chú trọng về hình thức, thay vì trong ba tháng cần có thời khóa tu tập miên mật để tăng trưởng nội lực. Chưa nói một vài nơi đăng ký tổ chức trường hạ với mục đích lợi nhuận.
 Tóm lại, hầu hết những sinh hoạt ngày nay, về hình thức vẫn duy trì  theo  giáo luật nhưng đã bỏ quên giới luật, ví dụ Giới đàn tại Vĩnh Long, do một vị đầu tròn áo vuông bao thầu toàn bộ mọi chi phí, chỉ cần vị đó được mời lên giáo giới cho giới tử, trong khi ai cũng biết nhân thân vị đó chưa đủ thanh tịnh từ thân giới lẫn tâm giới, tai tiếng trong và ngoài nước ai cũng rõ. Ngày nay, tệ nạn mọi mặt trong giới tu sĩ khá nhiều, nhưng  Giáo hội vẫn không đủ khả năng xử lý và ngăn chận, bởi lẽ, hiện nay, chưa có một vị đủ uy đức để nhiếp chúng mà trước 1975, trong thời tao loạn, giới tu sĩ ít xuất hiện những tệ nạn như thế; bốn đời Tăng Thống đã trở thành một thần tượng bất khả luận lúc bấy giờ.
Thống nhất không chỉ trên mặt hình thức mà cần thống nhất tâm cảm khi đủ tiêu chuẩn đạo lực để nhiếp phục đại chúng, có như thế tinh thần đoan kết mới thật sự xuất hiện.

MINH MẪN
04/6/2018


*GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC




Người ta thường nghĩ – muốn có hạnh phúc cần có tiền; nhưng đôi khi có nhiều tiền đưa đến tan vỡ hạnh phúc với nhiều lý do – ông bà thường nói –“giàu đổi bạn, sang đổi vợ”.
Người lãng mạn họ nghĩ chỉ cần “một túp lều tranh 2 quả tim vàng”, thực ra túp lều tranh của thời đại cày sâu cuốc bẩm không còn thích hợp với thời đại @ ngày nay. Cái nghèo đôi khi cũng tạo sự đổ vỡ nhiều cho gia đình.
***
Trên con đường xuyên bang, từ Cali qua Utah, vừa chạm đến ranh giới Arizona, Nevada (vùng đất xa xưa của người da đỏ, nay trở thành trung tâm cờ bạc nổi tiếng Las Vegas). Cái nóng thiêu đốt như chực bốc cháy mọi vật, 170 độ F hơn cả cái nóng của Việt Nam ở mức 36-38 độ C. Từ lạnh, bước ra khỏi xe như bị vứt vào lò lửa “bát quái”, vội chạy vào cửa hàng bán bánh kẹo, tạp phẩm như trốn chạy cuộc đuổi bắt của hung thần.
-         Con muốn ăn gì? Mẹ P dịu ngọt với con gái nũng nịu. Thức ăn của S luôn chọn cửa hàng Mc Donald với món chicken hoặc Ding tea những món uống khoái khẩu, trà sữa là khẩu vị của S.
S xuống xe, điệu đàng như con vịt bầu, vừa đi vừa lom khom diễu cợt cố cho cu T để ý. Cu cậu không bỏ sót bất cứ lời nói, cử chỉ, động tác hài hước của S, bên ngoài cu cậu cứ trang bị bộ mặt “hình sự”, lạnh lùng, ít nói, mà chỉ hơn một tháng trước, người ở Cali, kẻ sống New York, suốt đêm trao nhau những tin nhắn cực kỳ bay bổng. S cũng chả vừa, vẫn để ý cu cậu, nhưng cứ như tất cả thế giới đều là ảo ảnh phù du. Tiểu thư được nuông chiều, sống trong nhung lụa, há dễ hạ mình cho anh vừa lòng. Trong phòng 2 giường của hotel cách thủ phủ Utah không xa, mẹ P hay đùa với cu T, 10g đêm muốn đi ăn, hai mẹ con mình đi, thế là quơ tay múa chân, S cầm khăn tắm quất tới tấp vào mẹ P, với thái độ cuồng điên làm cho mọi người không thể nhịn cười.
-         Anh đừng chọc em cười, để em ra tay mới được, - vừa nhìn qua T, S như càng quê, leo lên giường dùng tay “Hộ pháp”, đấm bóp ngắt nhéo tới tấp Hộ pháp mẹ, mẹ phải chào thua, buộc lòng cả ba mẹ con đi ăn, để ba M ở nhà “trông chùa”.
***
Ghé tụ điểm giải trí, S mua kem, không quên mua cho anh chàng ngố của nàng; hai tay cầm 2 nụ kem, giữa khí lạnh trong đêm, lom khom chạy lạch bạch diễu cợt.
Cu cậu nhà T, cảm thấy ấm lòng được sự tận tình thương yêu chăm sóc của mẹ P, một tình cảm mà ruột thịt T chưa bao giờ có được, T xem mẹ P là một dưỡng mẫu, và P cũng tuyên bố T là con nuôi của mình. Đến nhà một ân nhân ở Utah, nơi S từng trú ngụ, mẹ P giới thiệu với ông bà chủ nhà - T là con nuôi, với ánh mắt khó hiểu và cái môi dày, S liếc mẹ sắc lẻm như dao lam cạo lông heo. Ai biết S nghĩ gì lúc ấy. Ba của S bảo với mẹ P, đi đâu, gặp ai cũng phải giới thiệu T là chồng của S, thế nhưng, chưa bao giờ có cơ hội để xác định vị thế ông xã của nàng dâu 18 tuổi.
***
“Mẹ, mẹ ngủ với con, con không muốn mẹ ngủ riêng”, chỉ cần tiếng nói nũng nịu, thêm vài giọt nước mắt hối hận của S, lòng mẹ P như tan chảy, quên bẵng cơn giận dỗi vừa xảy ra; không bao lâu, mẹ con lại tràn đầy tiếng cười, S khôn ngoan tinh tế đem lại sự vui vẻ cho mẹ P, cũng nhạy bén nắm bắt được thái độ tâm lý của mọi người. S rất lễ phép, người mà chưa đầy 2 tháng, khi cô cậu còn trao đổi tin yêu cho nhau, còn gọi ba của T là “dad”, nay đưa lên hàng “ông”, vì mẹ P vẫn gọi thầy xưng con. Đây là giai điệu lệch cung, chuyện tình trong một gia đình chưa hề có, nhưng vẫn có cái gì đó ràng buộc một cách vô hình thấm đượm hạnh phúc. S thỉnh thoảng vẫn nói đùa với “ông”, vẫn tinh tế ghẹo T, thế mà T vẫn chưa gắn nụ cười thoải mái trên gương mặt phiền muộn, T còn mắc mứu những chuyện lo âu cho tương lai cô cậu mà đầu đời gặp phải, biết rằng mẹ P và ba mẹ ruột của S đứng sau hậu thuẫn mọi việc, thế nhưng, tính tự lập, không ỷ lại và bản chất tự trọng cao, làm cho khuôn mặt T già hơn tuổi tác. Toàn bộ gia đình S tiên đoán T sẽ phải khổ vì tánh nết bướng bỉnh của S. Trước mắt, T đã lo âu cho tính xài hoang phí của S, đôi khí còn nói nửa đùa nửa thật về vị trí của T, coi T là anh hai, đôi khi hứng chí tuyên bố, con không bao giờ lấy chồng… làm cho cu cậu băn khoăn nghĩ ngợi. T nghĩ, tại sao mình lấy vợ quá nhỏ để phải khổ vì tánh khí ngang bướng của S. Thật ra, cả 2 người ai cũng có chướng khí như nhau.
Căn nhà rộng thênh thang mà vẫn không đủ dung chứa tiếng cười khi cả nhà hội tụ đông đủ. Mẹ P và T, lẫn S, đùa bỡn như chị em ngang lứa. Niềm hạnh phúc gia đình mà T chưa từng được nếm trải, giờ đây, T ngỡ chừng như đang ở trong mơ. Suốt 7 năm đã nếm trải nhiều đắng cay tình người và áp lực tiền bạc giữa xã hội thực dụng, bỗng qua một đêm, mọi sự xoay 180 độ, T không tin là sự thật. Cuộc đời không ai hưởng trọn vẹn mọi tốt đẹp, luật tương phản buộc T phải gánh chịu tánh khí của con ngựa hoang…
***
Hơn 10 tiếng lái xe trên free way, cu T thể hiện tay lái lụa, cố gắng vượt qua mệt mỏi; “gia đình hạnh phúc” 4 người bên nhau lượn lờ qua các khu phố; những căn nhà im ắng màu xám sậm, ẩn mình bên cạnh cội hoa và cây cối khoe lá nhuốm đủ sắc lạ, thể hiện sự thanh bình, an lành nơi đáng sống. Thăm viếng hồ muối thiên nhiên, vào nhà bảo tàng chiến tranh từ thời đệ nhị thế chiến, đến chiến tranh mà Nhật phải lãnh nhận 2 quả bom nguyên tử trên thành phố Hiroshima và Nagasaki. Những chiếc máy bay chỉ nhìn cũng đủ khủng khiếp về sức tàn phá, giết chóc của chúng, biểu thị sức mạnh của không lực Hoa Kỳ; nhiều kiểu dáng máy bay quân sự trong thời chiến chống Nhật, chống Triều Tiên, chiến tranh Việt Nam đều được trưng bày và giải trình cặn kẽ. Các gian phòng rộng thoáng, bố trí các khí cụ binh lực, các anh hùng không quân và minh họa những hình tượng không khác người thật. Đó là những chiến tích do Utah đóng góp.
Trước khi giã từ Utah, “gia đình hạnh phúc” đến viếng ngôi nhà thờ của đạo Mormon (Mật Môn), một hệ phải chiết nhánh từ đạo gốc Kito La Mã, giống như Tin Lành không thờ Maria, nhưng có một cơ cấu tổ chức vững vàng, Utah trở thành thủ phủ của đạo Mormon, người vào đạo được cấp nhà ở, tạo công ăn việc làm, sau đó phải trích 20% lợi nhuận hàng tháng góp vào công quỹ cho nhà thờ, vì thế quỹ của giáo phái này lớn hơn bất cứ nguồn tài chánh nào trên thế giới. Tín đồ Mormon không được phép nhận trợ cấp hay bất cứ hình thức quyền lợi của chính phủ, mọi nhu cầu trong cuộc sống, kể cả sức khỏe, đều do hội Thánh tài trợ. Ngoài ngôn ngữ và đồng tiền chung của quốc gia, Utah như là quốc gia trong một quốc gia, tòa Thánh La Mã cũng thế, một quốc gia nằm giữa lòng nước Ý. Ngoài địa giới Utah, Mexico city, Panama city, Los Angeles, Sydney Australia, San Diego, Washington DC… hơn 10 địa điểm trên thế giới đều có cơ sở tín ngưỡng của giáo phái này. Đặc biệt, ngày Chủ Nhật, các cửa hàng, cơ sở, công ty đều phải đóng cửa để đi lễ. Tín đồ rất ngoan đạo. Tất cả ăn mặc sạch sẽ và lịch sự, trẻ con trên 10 tuổi đều mặc áo trắng, thắt cà vạt, theo cha mẹ vào nhà thờ, họ quy tụ trong khuôn viên để thảo luận hoặc nghe cha mẹ nói về giáo lý. Một gia đình đưa 9 đứa con đi lễ, sau khi bố mẹ dẫn giải về giáo lý, một em lớn đứng lên trình bày lại cho các em nhỏ nghe, Thấy thế, mẹ P bảo – 2 đứa bây phải đẻ cho tao đủ chín đứa, có cả gái lẫn trai, không đủ chín tên hoặc toàn trai hay toàn gái, tao đập hai đứa bây chết. Cu T trả lời, giáo hội Mormon tài trợ toàn bộ, càng sanh nhiều họ càng thích, để con dân Chúa phát triển, tụi con đẻ như thế ai nuôi.
Tất cả họ tin rằng, dù tội lỗi hay thánh thiện, sau khi qua đời đều được lên Thiên đàng ở cạnh cùng Chúa, tuy nhiên tất cả tín đồ sống rất chân thật, thân thiện, vì thế, khác với Cali, không hề thấy bóng dáng cảnh sát, và cũng chưa từng nghe tội phạm hình sự trong vùng đất Thánh đó.
***
Trong căn nhà mới mua, rộng thênh thang, cu T đi học gần 22 giờ mới về, cô S theo trường đi chơi cũng về thật muộn. Mẹ P ngồi nhìn qua khe mành cửa sổ, mỗi lần thấy đèn xe ngừng trước đường vội mừng rỡ - T về kìa thầy, rồi lại thất vọng vì không phải con mình. Định vào ngủ, mẹ P gọi lại để trò chuyện đỡ trống vắng giữa màn đêm hiu quạnh. Thật không phải khi để người mẹ đơn độc chờ con, đành bỏ quên cơn thèm ngủ để nói chuyện không đầu không đuôi. Tâm trạng người mẹ dành cho con nuôi không thua gì con ruột, thể hiện tình thương và sự thèm khát có con của người mẹ gần tuổi 50, chưa từng được mụn con do mình sinh ra. Mẹ P luôn muốn các thành viên ít ỏi trong ngôi nhà thênh thang, phải đoàn tụ mỗi đêm, đó là nguồn hạnh phúc lớn lao cho một gia đình kỳ lạ.
T đã về, mẹ P mừng một đứa, còn chờ một đứa; đây cũng mừng một đứa thế chỗ để được rút lui, vừa vào phòng, chưa kịp lên giường, lại được lệnh ra ngồi “đồng” với người có thân hình Hộ pháp mà tâm hồn thật cô đơn, tình cảm mềm yếu, có lẽ vì sự cô đơn được che đậy bằng cuộc sống sôi động với mọi người. Mẹ P tỏ ra thương chiều hai con rất mực lạ lùng, dọn phòng, giặt đồ cho T, đấm bóp cạo gió mỗi khi T bệnh hoặc mệt mỏi, đùa cợt nhau như chị em,  tỏ ra bao dung độ lượng mỗi khi con lầm lỗi.
***
Hơn 2 tuần có mặt tại Cali, T đưa mẹ đi công việc mỗi ngày, tất bật lo từ nhà ở, mua sắm, tiền bạc cho đến quần áo cho cô cậu. T phờ phạc thấy rõ, nhưng vẫn vui vì đã có mẹ cận kề. Ngày cuối trước khi về VN, mẹ P cần mọi người quây quần trong phòng khách, mẹ đọc bài và nhắn tin cho ai đó với vẻ mặt thật tươi tỉnh, phấn chấn. T học bài với cuốn sách hàng trăm trang, ngồi cạnh ba đang viết. S học xong lại chăm chú trò chơi trên điện thoại, mong nhận được cặp kính cận trúng thưởng. Mãi 12 giờ đêm, hai mẹ con rơi rụng chỉ còn lại hai cha con tiếp tục làm việc, để rồi sáng ra, S đi học, mẹ và T đi shopping, cũng kéo ba theo, vì không muốn một ai trong gia đình phải xa cách nếu không có việc cần thiết.
Ba ngày đi và về nghỉ dưỡng ở Utah giữa công việc bộn bề mà mẹ P phải gánh vác, chỉ còn vài ngày mẹ về lại Việt Nam, cuộn chỉ rối tung đó đã được mẹ giải quyết mọi việc ổn thỏa. Hai con trẻ là động lực giúp mẹ có sức sống kỳ lạ. Nguồn hạnh phúc tràn trề trong mái ấm lạ lùng, nguồn hạnh phúc không xây dựng trên tiền của vật chất hay túp lều mộng mơ. Lòng khát khao tình mẫu tử, vượt lên quá khứ bất hạnh trở thành một gia đình hạnh phúc thật sự.

MINH MẪN
05/6/2018




Thứ Ba, 29 tháng 5, 2018

NHỮNG NGÀY VỀ LẠI CALI




10g đêm ngày 21/5 của Cali, mới đặt chân đến nhà cô em, nơi mà gần 6 năm, Trí được dung thân miễn phí  (đây là chnuện  hy hữu tại đất Mỹ khi mà mọi việc, cho dù bà con, cũng phải tính bằng tiền).

Sáng ngày 22/5, lễ tốt nghiệp diễn ra tại sân cỏ của trường Long Beach, trên ngàn sinh viên tốt nghiệp nhiều ngành nghề khác nhau, được tổ chức khá long trọng; có những ngành như kiến trúc, xây dựng computer có hàng trăm sinh viên được xướng tên, gần 2 tiếng giới thiệu các chuyên ngành,.thật đột ngột ngở ngàng, chương trình kết thúc  khi ngành Aerospace đến giờ chót những sinh viên tốt nghiệp được nêu tên một  cách nhanh gọn không quá 10 người.Các sinh viên xúng xính trong bộ áo truyền thống màu đen như các cha cố,gương mặt tươi vui rạng rỡ. Trên không trung, chiếc máy bay đầm già kéo theo giòng chữ hoan nghênh sinh viên tốt nghiệp, bay ba vòng rồi biến mất dạng.
                                                          ***
Giờ giấc thay đổi, đồng hồ sinh học cơ thể chưa chuyển kịp với thời gian bên ngoài, nên việc ngủ ngày,thức đêm, suốt tuần lễ làm đầu óc bần thần, đi đứng như kẻ mộng du; thế nhưng, ngày ngày phải theo Trí và mẹ Phương đi chợ Costco hoặc Walmart để sắm ít đồ cần thiết; ăn những món chay tại các tiệm người Việt. Viếng thăm các chùa như chùa Ni Quan Âm, chùa Quán Thế Âm của thầy Pháp Châu, chùa Điều Ngự của thầy Viên Lý, chùa Pháp Vân của sư  Chơn Trí, rồi Hòa Thượng  Kim Triệu của hệ phái Nam Tông; các chùa đều tổ chức Phật Đản vào ngày chủ nhật (27/5) bởi lẽ chỉ ngảy nghỉ mới có người đến chùa.
                                                        ***
Cư sĩ Nguyên Giác, tức Phan Tấn Hải Tổng biên tập Việt báo –mời đến tiệm chay cùng 2 cộng tác viên của báo, ngày hôm sau lại có thêm anh Tâm Diệu thư viện Hoa Sen, anh Đỗ Hữu Tài (gốc Giao Điểm) trao đổi nhau tinh hình sinh hoạt Phật giáo trong và ngoài nước; Cũng chính anh Phan Tấn Hải, tối thứ bảy 26/5 mời tham dự đêm nhạc “Thu Vàng” trong một thính phòng chỉ đủ trên trăm người tham dự, nhưng thật ấm cúng khi bên ngoài khí hậu se lạnh. Những nhạc bản xưa được trình bày bởi các ca sĩ: Thu Vàng – Trung Nam – Diệu Trang – Xuân Thanh – Lan Hương – Vũ Hùng – Trịnh Hoàng Hải.
Xưa kia, Thái Thanh thủ đắc giọng ca cá biệt cho những nhạc phẩm Phạm Duy, thì ngày nay, Thu Vàng cũng đã gây ấn tượng sâu sắc cho khán thính giả, không những nhạc phẩm của Phạm Duy như: “Những giòng sông chia rẽ - Chiều về trên sông” mà còn nhạc phẩm “Giấc Mơ Hồi Hương” của Vũ Thành, “Thiên Thai” của Vân Cao, “Mùa Thu Không Trở Lại” của Phạm Trọng Cầu, “Hương Xưa” của Cung Tiến, “Hồn Vọng Phu”3 của Lê Thương. Mặc dù giọng ca chưa được nhiều người biết đến, người từ Việt  Nam qua, cũng gây sự ngỡ ngàng thich thú không những cho khán thính giả mà còn tạo sự chú ý cho Ban tổ chúc và các nhạc sĩ bậc thầy hiện diện, bởi không chỉ là ca sĩ mà còn là nghệ sĩ nhập hồn vào ca khúc.
                                                        ***
Cali vẫn trầm lắng với không khí trong lành và khí lạnh tràn về  bất chợt. Vẫn những làn đường luôn trôi nhanh giòng xe như thoi đưa trên cao tốc đan xen mắc lưới. Những khu nhà im ắng lặng chìm trong không gian cô tịch. Mọi sinh hoạt  lặng lẽ chỉ vừa đủ cho người lắng nghe, chỉ riêng một con chim lạ luôn vang vọng tiếng thét não nùng suốt đêm ngày trên dây điện trung thế như tìm bạn đời chợt  biến mất, làm cho lữ khách mất ngủ trong đêm phải lắng nghe với tâm cảm bi thương não nuột.
Cái não nuột nặng nề hơn khi trong không gian của ngôi nhà nhỏ hẹp luôn tạo những đợt sóng ngầm xung kích lẫn nhau với những con người được mệnh danh là bà con ruột thịt đối với đứa cháu vừa thành đạt, được một tấm lòng bao dung giúp đỡ. Chính sự đố kỵ ngấm ngầm từ lâu, nay có sự may mắn đến với đứa cháu gọi mình bằng cô, như giọt nước làm tràn đầy, họ manh tâm tạo ngờ vực, chia rẽ giữa cháu mình với ân nhân đang dang tay giúp đỡ nó.
“Con có biết nó là thằng có gia cảnh nghèo? Tại sao con đến với nó khi nó có người yêu tại Việt Nam? Con hãy từ bỏ ý định kết hôn với nó vì nó cũng là du học sinh như con….”
Nhiều vấn nạn của người cô cố tạo cho Sumi lung lay tâm lý. Thật ra Sumi tuổi vừa 18,tuy là con gai, nhưng đáo để không vừa, giả ngu ngơ đẩy người đàn bà đầu 2 thứ tóc đến chỗ tin là gia đình Sumi sai lầm hoặc là gia đình đó đang có ý đồ bất minh khó hiểu. Thật ra chả có gì phải khó hiểu, tại tâm hồn bất chánh nên tự tạo một ảo giác sai lầm để rồi tự mình bất an trước sự kiên định của gia đình Sumi.
Cái gì trước khi thành công cũng phải trãi qua gian nan gai góc, 7  năm trước khi bước chân đến Mỹ, du học sinh còn non lòng dạ trẻ đó cũng đã bị những người mệnh danh là tu sĩ và những người trong hội của chùa, từng được Mỹ là đất nước xa lạ, dang tay cưu mang để ngày nay họ có cuộc sống ổn định và khá giả, thế mà họ không đủ rộng lượng cưu mang một đứa trẻ cùng quê hương,xa nhà trên xứ lạ, tẩn xuất nó lang thang thiếu ăn, không nơi nương tựa qua đêm, thế mà nó đủ nghị lực vượt qua khó khăn đầu đời để ngày nay tương đối vững chải. Cái khổ đầu tiên đó giúp cho nó kiên định khi gặp cú xốc trước dịp may đang đến gần; cái gai góc lại phát xuất từ trong gia đình thật nham hiểm bỉ ổi, một đứa cháu vốn bị ghét bỏ từ gia đình bên nội, nay thành đạt học vị,lại thêm cái may được một gia đình khá giả  cưu mang, vì thế, họ tận lực vùi dập chia rẽ. Nhưng lòng dạ hiểm độc làm sao thắng được tâm độ lượng và phước nghiệp của một người.
Cali vẫn bình dị trong sinh hoạt và bôn ba trong cuộc sống. Tiếng hót đau thương của con chim lạ giữa trời đêm đã bị lọt thỏm giữa không gian u tịch vô tâm của con người, cũng thế, cái ác tâm của con người trước sự thành đạt và dịp may của đứa trẻ đứng trước ngưỡng cửa cuộc đời, cũng sẽ nhạt nhòa khi mà tâm kiên định trước mọi thử thách, mọi khó khăn cũng sẽ trôi nhanh như lọn mây tan loãng giữa mênh mênh của bầu trời.
Giữa vô vàn cỏi lòng rộng mở, vẫn xuất hiện những điểm đen của vài tâm hồn hoen ố ích kỷ hiểm độc, đó là bản chất đương nhiên trong xã hội. Dẫu sao, vẫn phải cám ơn những cánh tay rộng mở cứu giúp lẫn nhau, trong đó cô P đã dành cho cháu một không gian riêng biệt miễn phí để cháu học hành thành đạt ngày hôm nay và  lòng từ tiếp theo đang giúp cháu tiếp bước vào đời một cách nhiệt tình hơn cả ruột thịt, cháu đã gọi người ấy bằng mẹ. Hai mẹ con đồng cảm, mở một tương lai tươi sáng cho 2 đứa trẻ dìu nhau vào đời.
MINH MẪN
27/5/2018

* TÀI LỘC VÀ PHƯỚC BÁU



Trong cuộc sống, việc giàu nghèo không phải là việc ngẫu nhiên hay do sự sắp xếp ban thưởng của đấng quyền năng nào; theo tinh thần nhà Phật, mọi sự diễn tiến tùy thuộc vào nhân quả = nhân lành quả lành, nhân xấu phải lãnh quả xấu.
Người Phật tử chân chính hiểu giáo lý nhân quả, không bao giờ cầu khấn van xin với bất cứ thần tượng nào. Không một Thần thánh nào can thiệp vào nhân quả của một cá nhân, ngoại trừ cá nhân đó chuyên hành thiện hoặc hành trì giới luật nghiêm túc và miên mật, có thể chiêu cảm chư thiện Thần hỗ trợ, bảo vệ một mức độ nào đó.
Của cải vật chất là thế gian pháp, nó sẽ đến với những ai đủ phước báu từng gieo trồng trong quá khứ; tùy mức độ phước báu mà tài lộc được chiêu cảm tương xứng, ví như lượng nước chỉ vừa đủ trong một vật chứa. Tuy nhiên, cũng có những trường hợp dư thừa phước báu nhưng họ từ chối tài lộc đến để hưởng thụ, họ chấp nhận sống giản dị vừa đủ, hoặc họ chuyển tài lộc đó cho những ai có hoàn cảnh kém may mắn, phước báu họ tích lũy thêm.
Cũng không tránh khỏi những trường hợp phước báu kém mà dùng thủ đoạn cố thu gom để có tài sản theo lòng tham, những người như thế, không đủ phước báu để duy trì tài sản, lúc nào đó tài sản sẽ ra đi kéo theo thảm họa khổ đau!
Cổ nhân từng nói: “Tri túc, tiện túc, hà thời túc”, mình biết đủ trong hoàn cảnh hiện có, nói thế không có nghĩa mình thụ động an phận, mà vẫn phải sống và đóng góp lợi ích cho xã hội, không nghĩ đến quyền lợi theo lòng tham. Sở dĩ con người khổ là do lòng tham làm chủ. Kẻ sống trên núi tiền vẫn cảm thấy lo âu, tính toán, bất an, ngược lại người nghèo biết đủ thì luôn được nhàn nhã an lạc – “tri nhàn, tiện nhàn, hà thời nhàn”. Cái vui vẻ hạnh phúc không do ai đem lại, cũng không xuất hiện trên cơ sở vật chất mà do chính tự thân không bị lòng tham làm chủ.
Có nhũng người suốt đời bon chen, cật lực kiếm tiền mà vẫn nghèo, cũng không thiếu có người không cần phải khổ thân mà vẫn có của ăn của để. Cổ nhân cũng đã bảo: “Si lung ám á giao hào phú, trí tuệ thông minh khước thọ bần” nghĩa là người ngu ngơ khờ khạo lại giàu có, lắm kẻ khôn lanh tính toán vẫn nghèo, hoặc của nắm trong tay cũng sẽ ra đi vì thiếu phước.
Như vậy phước báu quyết định cuộc sống với tài lộc, nhưng ít ai nghĩ đến nguồn gốc sanh tài lộc mà cứ phải suốt đời bon chen, đôi khi hành động tội lỗi, chiếm đoạt của người để rồi, không sớm thì muộn, tài sản đó sẽ vuột khỏi tầm tay, thay vào đó là tai họa sẽ đến.
Một câu chuyện tuy không thực nhưng rất thực đối với cuộc sống, dạy cho những ai luôn nghĩ đến tiền mà không nghĩ đến việc gieo phước, tuy không hành động, đôi khi ý tưởng xấu xa sâu độc hại người, lời nói nham hiểm cũng là lúc tự mình bào mòn phước báu tự thân.
Chuyện kể, anh cyclo hàng ngày, trước khi đi làm, đều cẩn trọng để trên bàn thờ ông Địa ly cà phê, điếu thuốc và tờ vé số, mỗi chiều, anh ta lắng nghe chăm chú giờ xổ số, thế rồi niềm hy vọng tiêu tan, anh ta lủi thủi tiếp tục còng lưng trên chiếc xe ba bánh kiếm sống qua ngày. Cứ thế, ngày ngày trôi qua, tiền vé số, ly cà phê và điếu thuốc cứ tiếp tục hao tốn một khoản tiền, gom lại một năm, số tiền đó không hề nhỏ so với sức lao động và mức thu nhập hàng ngày của anh ta. Một hôm buồn phiền, anh ta giải khuây vài chung rượu vì suốt ngày không có khách. Say xỉn, anh ta đem ông Địa vứt xuống ao. Ngày hôm sau, khi tỉnh rượu đẩy xe ra khỏi nhà, phát hiện bàn thờ không có ông Địa mà ly cà phê và tấm vé số vẫn còn. Anh ta hỏi người nhà – ai lấy cắp ông Địa của anh? Người nhà bảo – anh vứt xuống ao chứ ai mà lấy. Anh ta đem lên, rửa sạch, tiếp tục thờ.
Một trưa hè, gió thoang thoảng, anh ta thiêm thiếp nằm trên võng bên chái hiên lá, thấy ông Địa về trách – “Sao mầy cứ đem tao vứt xuống ao?” – “Tại sao ngày nào tôi cũng cúng cà phê thuốc lá cho ông mà ông không hề cho tôi trúng số” – “Vậy mày hãy đi theo tao”
Hai người vào một ngân hàng to lớn, từng gói tiền cuộc sẵn, ông Địa bảo –“Mầy vào đó  lựa cuộn nào có tên mày thì lấy”. Lựa suốt ngày mà không tìm thấy, anh ta nói với ông Địa = “Không có tên tôi”. Ông Địa đáp –“Không có tên mày thì lấy gì tao cho, tao chỉ là người đi phát thơ”. Anh ta hỏi –“Thế làm sao tôi có tên”? – “mày phải đầu tư vào ngân hàng, có tích lũy mới có lợi nhuận, nghĩa là ngân hàng phúc lộc mày phải biết làm phúc, bố thí, cúng dường, giúp người… từ nhân đó mới có quả báo chứ”.
Câu chuyện tuy hư mà vẫn thực, cuộc sống không gieo nhân tốt làm sao có quả tốt. Cứ bo bo bảo thủ, hưởng thụ xa hoa thì phước lộc mỗi ngày một tiêu hao, chưa nói trong cuộc sống vô tình hay cố ý ta làm những chuyện tổn phúc, làm người khổ đau, khinh miệt kẻ nghèo kém may mắn, lừa gạt cướp của, dùng quyền lực hà hiếp kẻ cô thế, dùng lời lẽ thoá mạ kẻ khác… cho dù sống trên khối tài sản, có ngày cũng sẽ tiêu vong.
Tóm lại, tài sản vật chất là của thế gian, không do ta tạo ra, khi sanh ta đến thế gian hai bàn trắng, lúc lìa đời ta cũng không mang chúng theo được, của thế gian đến với ta do phúc báu ta gieo trồng trong quá khứ, quá khứ không gieo phúc thì đời nay sao có lộc mà hưởng. Vì vậy, nhà Phật bảo: “Dục tri tiền thế nhân, kim sanh thọ giả thị, dục tri lai thế quả, kim sanh tác giả thị” muốn biết nhân quá khứ hãy xem đời sống hiện tại, muốn biết kiếp sau hãy xem việc làm ngày nay. Thế thì van xin cầu khấn là việc mê tín, nếu khấn cầu đều được giàu có may mắn thì mọi người chả ai cần lao tác, cứ ở không mà khấn cầu.

MINH MẪN
30/5/2018

Vùng tệp đính kèm
Đã dùng 14,28 GB (95%) trong tổng số 15 GB

Thứ Năm, 17 tháng 5, 2018

* THỰC CHẤT CỦA VIỆC TỪ THIỆN


“Từ thiện” là mỹ từ chỉ cho những trạng huống như bố thí, cứu trợ, ủy lạo, biếu tặng, kể cả hình thức cúng dường… nghĩa là mọi việc đem lại lợi ích cho người khác ở mỗi trường hợp, mỗi vị thế trong cuộc sống khác nhau.
Từ thiện phát xuất từ tấm lòng vị tha thật sự, không kể trường hợp đánh bóng tên tuổi hay vì mục đích quảng cáo cho tập đoàn nào đó, cũng có thể dùng hình thức “từ thiện” để cảm thấy nhẹ nhàng khi tạo ra đồng tiền thiếu trong sạch.
Gọi là “từ thiện” để phân biệt với những tấm lòng vị kỷ chỉ biết sống cho riêng mình, thật ra, “từ thiện cũng chả phải là từ thiện. Tại sao?
Khi sanh ra đời, chúng ta chỉ có đôi tay trắng, của cải vật chất đến với ta, hoặc do cha mẹ để lại, hoặc tự thân nỗ lực tạo lập, vật chất của cải đó là của luân lưu trên thế gian, nay vào tay người này, mai đến tay người nọ, nếu có phước thì cầm giữ lâu dài, nếu thiếu phước thì một thời gian trắng tay.
Của cải có được, nhiều hay ít là do phước báu nhất định từ quá khứ gieo trồng, nếu biết tạo thêm phước dưới hình thức vị tha như  cây tiếp tục  trổ quả cho ta hưởng. Cây không vun phân tưới nước dĩ nhiên sẽ tàn úa.
Một giòng nước hay ao hồ, từ cao chảy xuống thấp, thì giòng nước tiếp tục trong sạch. Nước không luân lưu sẽ trở thành nước ao tù dơ bẩn không xài được. Cũng thế, vật chất của cải ta sử dụng đúng mục đích lợi mình lợi người thì giá trị vật chất ta nắm giữ sẽ không bao giờ cạn. Nước giếng xài thường cũng không hết mà không xài cũng không đầy. Vật chất tích lũy mãi không buông xả, chưa chắc tồn tại mãi, không bị trộm cướp, bệnh hoạn hao tài, con cái phá sản, tai nạn hỏa hoạn, nước trôi hay bất cứ hình thức nào đó nó cũng sẽ ra đi mà ra đi một cách vô nghĩa; tạo tâm trạng tiếc của phiền muộn. Của cải nhiều ít có được là do phước báu cố định, muốn nhiều hơn cũng không được muốn cho đi cũng không nghèo. Tỷ phú Bill Gates hiến phần lớn tài sản cho công ích mà ông ta vẫn không nghèo, ngược lại đó là cách tẩm tưới phước báu cho con cháu tiếp tục hưởng.
Theo kinh Kim Cang: “Bố thí không phải là bố thí mới gọi là bố thí”. Bởi vì của cải vật chất chúng ta không đem theo khi ra đời, và khi chết cũng để lại cho thế gian. Việc gọi là từ thiện chỉ là công cuộc chuyển giao vật chất từ tay mình đến tay người khác, đó là của thế gian ta chuyển lại cho thế gian, ta chỉ có bổn phận gìn giữ để có dịp chuyển giao mà ta gọi là làm “từ Thiện. Người làm từ thiện do tình thương đồng loại, vì thế mình không thể gọi là làm “từ thiện”, đó mới đúng nghĩa “Bố thí không phải là bố thí mới là bố thí”, hiểu như thế, chúng ta chỉ là sứ giả của tình thương chứ chúng ta chả có gì để gọi là bố thí. Thế thì làm gì có người bố thí, vật bố thí và kẻ nhận sự bố thí?
Với tinh thần Kinh Kim Cang như thế, sẽ triệt tiêu bản tính ngã mạn, tự hào khi chúng ta chia sẻ của cải vật chất vô thường cho nhau, từ đó tình thương và tình người phát triển một cách hài hòa. Hai từ “cám ơn” khi trao quà từ thiện, không những làm ấm lòng người nhận mà còn thể hiện tình thương và trách nhiệm khi chia sẻ cho nhau, và lòng mình nhẹ tênh. Tinh thần người con Phật là như thế.
Dưới cái nhìn khác – Từ thiện là trò chơi vừa lợi người, vừa lợi mình, vừa tích lũy phước báu. Có như thế, người tham gia từ thiện mới cảm thấy vui vẻ hào hứng mỗi khi có dịp.

MINH MẪN
16/5/2018