Thứ Bảy, 21 tháng 1, 2017

Đón Xuân Nầy Nhớ Xuân Xưa !



ĐÊM GIAO THỪA TRONG TRẠI CẢI TẠO 
CT_01
Từ buổi xa nhà đi cải tạo
Xuân nầy thấm thoát đã ba xuân
Vì chưng mất nước nên tù tội
Giam hãm đời trai giữa núi rừng

Tết đến lâng lâng nỗi nhớ nhà
Ngậm ngùi đau xót cảnh chia xa
Miền Nam ơi! có buồn không nhỉ?
Gối chiếc mơ gì mộng gấm hoa

Ở đây có những buổi hoàng hôn
Mây xám giăng giăng nặng trĩu buồn
Mỏi cánh chim trời bay lặng lẽ
Xui lòng kẻ Bắc, nhớ người Nam

Ở đây bốn hướng núi vòng quanh
Tường đá xây cao tám lớp thành
Cửa đóng, ngồi trong song sắt khóa
Nghe dần tóc bạc hết đầu xanh

Ở đây - già trẻ tối ba mươi
Đàn, hát, ngâm thơ nối tiếng cười
Nhưng mỗi lòng đơn nghe giá lạnh
Chén trà không ấm trọn vành môi

Anh Nhân, Anh Xướng đóng tuồng trung
Anh Thụy đọc bài sớ Táo Quân
Anh Bá ngâm thơ - và độc tấu
Có đàn anh Phấn gảy từng tưng 

Cố vui, vì phải cố tìm quên
Cố nén tâm tư, dấu nỗi niềm
Uất nghẹn tiếng lòng đang thổn thức
(Nén làm sao được tiếng con tim?)

Em hỡi! Miền Nam em có vui?
Có đi chợ Tết mấy hôm rồi?
Có mua áo mới, quà cho trẻ?
Có thấy xuân sang vắng một người?

Có phải đêm nay dưới mái nhà
Vợ hiền đang nhớ đến người xa
Lật từng kỷ niệm trang thư cũ
Ôn lại tâm tình xưa thiết tha

Và suốt canh khuya ngắm ảnh chồng
Thấy đời như cả một mùa đông
Nhà ai pháo nổ - xuân không đến
Hiu hắt ngồi khêu bếp lửa hồng

Có phải con thơ đối bóng sầu
Ngập ngừng con hỏi mẹ: "Ba đâu?
"Mẹ ơi! áo mới ba còn hẹn."
Lẩm bẩm môi non tiếng nguyện cầu

Có phải tàn đêm giấc mỏi mòn?
Giao thừa mẹ thức cạnh bên con
Sáng ra mừng tuổi đầu năm mới:
"Chúc mẹ ngày xuân mãi vẫn còn"

Có phải thế nầy? - Hay chẳng phải?
Hay là nhà đã dọn đi xa?
Con đà thôi học chăn em nhỏ?
Mẹ cũng lang thang gọi bán nhà?

Hay nhà đã bị tịch thu rồi?
Mưa nắng bây giờ chẳng có nơi
Kẻ đến tha hồ vơ vét sạch
Em về đâu hỡi? - bốn phương trời

Hay là nấn ná đợi xuân đi
Năm hết, người xa chẳng trở về
Sẽ dắt dìu nhau, con với mẹ
Tảo tần mưu sống cảnh hàn vi

- Hay là thất thểu tự ngàn phương?
Vợ yếu còn xa vạn dặm trường
Nhà vắng, mai gầy quên trổ nụ
Cầu xuân, trẻ thắp nén tàn hương

- Hay là mẹ đã bước sang ngang?
Con trẻ bơ vơ ở xó đường
Đón Tết - vỉa hè gom xác pháo
Mừng Xuân - đi nhặt cánh hoa tàn

- Hay là cố đợi bước Xuân qua
Sá kể gì tan nát cửa nhà
Mẹ về bên Ngoại, con bên Nội
Mầm non ăn bám gốc cây già

- Hay là đất ẩm phủ khăn sô?
Lạnh lẽo tàn đông mấy nấm mồ
Con trẻ cũng chôn vùi với mẹ
Cỏ gà héo úa mọc lơ thơ

Thôi thế, còn chi nói nữa đâu
Nghìn sau lòng lạnh tháng năm sầu
Ngày đi, ai biết là hôm cuối
Thôi chẳng còn trông đợi thấy nhau

Đêm nay quanh quẩn ở nơi nầy
Không rượu mà sao chếnh choáng say?
Không khóc mà sao đôi mắt ướt?
Trông vời - đen tối nẻo tương lai

Có phải ngoài kia cả đất trời
Trăm ngàn thương nhớ tối ba mươi
Thân tù biệt xứ như nhau cả
Đau xót mà sao phải gắng cười?

Ai có nghe chăng tiếng oán hờn
Núi rừng chất chứa nỗi thê lương
Kẻ vay không trả - người đi trả
Máu lệ khô - đòi nợ máu xương

Thôi cứ nhủ lòng: chớ ủ-ê
Nhà tan, nước mất, cảnh phân ly
Dân lành bao triệu người đau khổ
Tôi cũng như anh - chẳng hẹn về

Rồi mai, xuân cũng đến mười phương
Ta chúc gì nhau lúc đoạn trường
- Có phải điều ta mơ ước nhất:
"Gia đình sum họp vẹn yêu thương"
                 
Dương Quân
Trại cải tạo Quảng Ninh Miền Bắc 1977
còn ở tù tiếp, 1983 mới ra

Thứ Sáu, 20 tháng 1, 2017

NGÁT HƯƠNG XUÂN

~ Như Nhiên Thích Tánh Tuệ


Inline image 1

Mùa Xuân ta lên núi
Giọt nắng vàng trôi theo
Ngập ngừng dừng trên lối
Nghe chuông vang lưng đèo.

Mỏi chân ngồi thở nhẹ
Ơ, núi rừng thở theo!
Kìa nụ mai vàng hé
Soi xuống dòng trong veo.

- Xuân dâng cành lộc biếc
Lá tàn đông rụng vùi
Đời sinh sinh, diệt diệt
Có thế thì mới vui!

Mùa Xuân ta lên núi
Hái một cụm mây ngàn
Tặng người trong cõi bụi
Tất bật ngày Xuân sang.

Mùa Xuân như nhiên đến
Sảng khoái đời tiêu dao
Núi rừng vang oanh, yến
Đón Xuân tươi, ngọt ngào.

Ngày đầu Xuân Di Lặc
Ươm trồng hạt Từ Bi
Nguyện cầu cùng khắp chốn
Thoát khổ nàn, lâm ly.

Mùa Xuân ta lên núi
Đốt một nén hương trầm
Hương xông cùng Pháp giới
Thơm ngát đầy cõi tâm.

NGÀY VỀ



Ánh Trăng nhìn ta đó!


Namo Sakya Muni Buddha


 
Ở trong một ngôi làng nọ, có một gia đình nghèo khó bần cùng, người cha vì không có tiền, thường lợi dụng ban đêm lẻn vào vườn rau nhà người ta hái trộm, hôm đó anh ta mang theo cả con trai đi cùng.  Khi người cha vừa mới nhổ một cây củ cải, đứa con bỗng nhiên ở sau lưng khẽ kêu:  “Cha..cha.., có người nhìn thấy kìa”.
Cha của cậu kinh hãi, ngó nhìn bốn phía, hoảng hốt hói: “Người đó ở chỗ nào?”. 
Đứa trẻ vừa chỉ tay lên trời, vừa trả lời: “Cha! Cha xem, là mặt trăng đang nhìn cha đó!”.
Người cha này nghe con trai nói vậy, đầu tiên thì cảm thấy sững sờ, tiếp đó lại cảm thấy hối hận vì hành vi của mình. Có chút hụt hẫng nhưng lại có chút vui mừng, vì thế anh lặng lẽ dắt tay con trai đi về nhà. Dọc đường về, anh ta thầm nghĩ: “Trộm cắp là gây nghiệp rất lớn, có lẽ là ông trời từ bi, mượn miệng con trai để giúp mình tỉnh ngộ, từ nay phải sửa sai hướng thiện thôi!”.
- Ngạn ngữ có câu: “người đang làm trời đang nhìn, thiện ác khác nhau ở một niệm”. 
Trong câu chuyện, người cha kia đã suy nghĩ lại, vậy đã xảy ra chuyện gì tiếp theo?
Nguyên là, chủ nhân của vườn rau vì thường bị mất trộm, tức giận vô cùng, đêm hôm đó đã sớm núp ở phía sau để rình bắt kẻ trộm. Lão nghĩ thầm tên trộm này thật đáng ghét, nhất định phải tóm gọn. Khi ông ta nhìn thấy có kẻ trộm lẻn vào, đang định hô hoán bắt trộm thì nghe được câu nói của đứa trẻ, nhất thời cũng sững người. Ở dưới ánh trăng, ông chủ vườn rau nhìn thấy gương mặt của tên trộm, biết gia đình hắn là nghèo khó trong thôn. Nhìn thấy hai cha con hắn lặng lẽ dắt nhau rời đi, ông ta cũng bất giác ngẩng đầu nhìn ánh trăng mà im lặng không nói gì.
Về nhà ông chủ vườn rau đem chuyện này kể với vợ, vợ ông nói: “Mặt trăng kia chẳng phải cũng đang nhìn ông sao?”.
Cả đêm hôm đó, ông chủ này trằn trọc không sao ngủ được. Đến trưa hôm sau ông ta chạy đi tìm hai cha con ăn trộm kia, nói: “Này anh kia, nhà của ta hiện đang cần tìm thêm người làm, anh có thể làm được không? Ngoài tiền công, còn có thể cho anh một ít đồ ăn mang về nhà”.
Như vậy là một cơ hội việc làm tốt, có thể mang đến no ấm cho cả nhà nay đã được đáp ứng rồi. Đêm hôm đó, người cha nghèo kia nắm tay con trai, lặng lẽ ngồi ngắm trăng, bỗng đứa trẻ nói:  “Ôi.. cha nhìn xem! Là trăng đang cười kìa!”
- Cho dù là ban đêm, nơi thanh vắng, chúng ta đang làm chuyện gì, đừng nghĩ rằng không ai biết, mặt trăng, mặt trời trên đầu cũng đang mở to hai mắt đang nhìn chúng ta đó!

Nhìn Lại Một Năm Qua

Một năm qua, tựa ngày hôm qua vậy!
 Vẫn loay hoay giữa thương, ghét, giận hờn..
 Ngày luôn mới sao hồn mình vẫn cũ ?
Khi tóc chiều đã nhuộm ánh tà dương. 

Một năm qua vẫn đến chùa lễ Phật
 Vẫn trông đời bằng nét mặt kiêu sa,
 Biết đạo lý Phật đà là lẽ thật
 Bước chân còn chưa hướng đến vị tha.. 

- Một năm qua vẫn thường hằng tắm gội
 Nước trôi ngoài, chưa xóa bụi trần tâm
 Dù vẫn biết.. cuộc đời như gió vội
 Hồn băn khoăn.. chưa chọn lối trăng rằm. 

Một năm qua, đếm bao ngày Tỉnh thức,
 Với bao lần sống thực Hiểu và Thương ?
 Ngồi lặng lẽ mà nghe nơi lồng ngực
 Sống hay đang tồn tại.. sống qua đường! 

Một năm qua ta vẫn hoài quét dọn
 Sao vườn tâm cỏ dệt lối hoang vu ?
 Mười hơi thở mấy hơi cùng Chánh Niệm
 Thắp đèn lên soi sáng cõi sương mù.. 

- Tàn Đông giá Xuân về trong ấm áp
 Xin mở lòng cho nắng rọi vào tim!
 Từng giọt nắng thanh lương là giọt Pháp
 Xuân mới về, mong đổi mới , quang minh.
Thích Tánh Tuệ- Như Nhiên