Thứ Sáu, 3 tháng 2, 2017

CÁI ĐẸP CỦA THIỀN!

~ J. Krishnamurti

Thiền là một trong những nghệ thuật tuyệt vời trong cuộc sống.

Có lẽ là tuyệt vời nhất và không ai có thể dạy cho bất cứ ai.

Ðó là cái đẹp của Thiền.

Tự nó không có kỹ thuật cho nên không có người thiện xảo.
Khi bạn tìm hiểu về chính mình, nhìn vào chính mình, nhìn vào những bước đi của bạn, bạn ăn như thế nào, nói cái gì, ghét hay thương... Nếu như bạn biết được tất cả những cái đó trong bạn mà không có sự phân biệt thì đó chính là một phần của Thiền.

Do đó Thiền có thể xảy ra trong lúc bạn đang ngồi trên xe buýt hay đang đi trong cánh rừng rợp bóng mát, hoặc đang lắng nghe chim hót hay đang nhìn vào gương mặt vợ con bạn.

Thật sự bạn muốn biết tại sao Thiền trở nên quan trọng như thế!

Nó không có sự khởi đầu cũng không có sự chấm dứt.

Nó giống như giọt mưa, trong nó hàm chứa tất cả những sông hồ và biển cả. Hạt mưa ấy nuôi dưỡng trái đất và con người. Không có nó, trái đất sẽ trở nên sa mạc. Không có Thiền thì tâm sẽ trở thành khô cằn, một vùng đất hoang tàn.

__(())__

THỬ SỐNG CHO NHAU

~ Như Nhiên Thích Tánh Tuệ

Inline image 1

Cứ thử gieo ai những muộn phiền,
Chân về nghiêng bước, dạ không yên...
Xốn xang như mắt vừa vương bụi,
Biết nỗi buồn kia ta nhận riêng!

Hãy thử trao ai chút dịu dàng,
Hạ nồng sao ngỡ lúc thu sang!
Mắt Từ đưa khắp trong trần thế,
Ấm áp thay nghìn tiếng hỏi han...

Nhắm mắt một lần, để lắng nghe!
Nghe niềm đau.. trải khắp sơn khê...
Nhiệm mầu giọt lệ tan thành khói,
Đời đẹp từ khi sống vỗ về...

Cứ thử ngồi gần bên cạnh nhau,
Cùng khâu vá lại những cơn đau.
Có khi, xa cách vì câm lặng,
Lắm lúc ngôn lời chia hố sâu...

Hãy thử cho nhau những nụ cười,
Đất trời như mở lượng đầy vơi.
Khi Thương và Hiểu tràn muôn lối,
Cõi sống địa đàng, vui khắp nơi

VẪN CÓ THỂ...

~ Sakya Tánh Tuệ Như Nhiên

Inline image 1
Không ai sống giùm cho ai,
Vì mỗi người chỉ có 1 cuộc đời để sống.
Không ai ăn giùm cho ai,
Vì mỗi người chỉ có 1 bộ máy tiêu hoá.
Không ai thở giùm cho ai?
Vì mỗi người chỉ có 1 buồng phổi.
Không ai nói giùm cho ai?
Vì mỗi người chỉ có 1 cái miệng.
Không ai yêu giùm cho ai?
Vì mỗi người chỉ có 1 trái tim.
Không ai bệnh giùm cho ai?
Vì thân thể mỗi người mỗi khác.

.......

Nhưng có thể đọc sách giùm vì người kia ko biết chữ hay khiếm thị

Nhưng có thể đi lấy đồ vật giùm vì người kia ko có chân

Nhưng có thể làm giùm vì người kia ko có tay

Nhưng có thể vác giùm vì người ấy đang khuân vác rất nặng

Nhưng lắng nghe là phương pháp trị liệu tốt nhất để hiểu 1 người

Nhưng thấu hiểu là phương pháp tốt nhất để thương 1 người

Những chia sẻ chân thành sẽ xoa dịu mọi vết thương lòng

Tâmngôn

THỈNH PHẬT UỐNG TRÀ

~ Nguyễn Duy Nhiên

Chúng ta ai cũng biết lo xa và chuẩn bị cho ngày mai. Trước khi đi đâu, ta thường xem những dự báo thời tiết để biết mình cần nên sửa soạn như thế nào. Trong cuộc sống cũng vậy, ta muốn đoán trước được những gì sẽ xảy ra để mình có thể ứng xử cho thích hợp.
    Nhưng trong đời sống, tôi nghĩ, có lẽ ta cũng không cần nên quá quan tâm lo đoán biết ngày mai, vì đó cũng là một chuyện không tưởng. Đôi khi ta chỉ cần tiếp xúc với những gì xảy ra trong giờ phút hiện tại cho thật sáng tỏ, và nhờ vậy mà mình lại có thể ứng xử được với những bất ngờ một cách tốt đẹp hơn.
    Tôi có đọc được một bài viết này của anh Pico Iyer.  Anh đã từng đi du hành khắp nơi, và thường viết về đời sống ở các tu viện Phật giáo xa xôi trên thế giới. Anh chia sẻ như sau.
ĐỪNG XEM DỰ BÁO THỜI TIẾT
"Tôi đã học được một điều là không bao giờ đọc những đoạn toát yếu in ngoài bìa những quyển sách mà tôi cầm lên. Tôi không đọc những bài điểm sách hoặc phê bình cho đến khi nào tôi đã đọc xong quyển sách, hay xem xong truyện phim ấy. Không phải là tôi không tin những gì người ta viết, nhưng tôi không tin là mình có thể sử dụng những dữ kiện ấy cho có ích lợi. 
    Tôi khám phá ra rằng, tâm ý ta rất tài giỏi trong việc biến một vấn đề thật đơn sơ và rõ ràng thành ra một cái gì phức tạp và rắc rối. Nó có thể lấy một chi tiết nhỏ nhặt nhất và dựng lên thành một tấn tuồng, hoặc là một thế giới ảo tưởng đầy màu sắc. Người Phật tử nào cũng biết được điều đó, tôi nghĩ vậy, nhưng cũng phải mất một thời gian dài tôi mới học được bài học ấy. 
    Nhiều năm trước đây, tôi có rủ một người bạn lâu năm về một Tu Viện rất đẹp mà tôi tìm được, nơi ấy rất thích hợp với một cuộc sống ẩn dật và tĩnh tâm. Tôi nói với người bạn mình, "Khi anh bước chân về đến đó rồi thì tất cả những buồn lo về quá khứ và tương lai sẽ rơi rụng hết. Anh sẽ hoàn toàn có mặt trong giây phút hiện tại, và sống giữa một vùng đại dương của sóng nước và các vì tinh tú. Anh sẽ cảm thấy mình như tan biến đi và trở thành rộng lớn, mênh mông hòa cùng với vũ trụ chung quanh. Và nơi ấy không có muộn phiền, không có lo nghĩ, vì dường như có một cái gì đó thanh lọc hết những điều bất tịnh trong tâm ta."
    Và lẽ dĩ nhiên là người bạn rất phấn khởi vì những lời diễn tả của tôi, anh rất muốn về thử nơi ấy. Anh gọi ghi danh trước mấy tháng, và chọn cùng thời gian mà tôi cũng sẽ về nơi đó.
    Tôi về đến Tu Viện trước anh. Mỗi sáng thức dậy giữa sự thinh lặng, và chờ ngày người bạn đến, tôi đã nhìn mọi vật với đôi mắt của anh ta. Tôi cầu nguyện - mặc dù tôi ít khi nào cầu nguyện - cho những ngày ở đây trời sẽ luôn được trong xanh và thời tiết ấm áp hơn. Tôi lo lắng - mặc dù nơi này không có gì để lo âu - rằng nó sẽ bị ồn ào hơn bình thường, hoặc có một vị Thầy nào đó không dễ thương sẽ đứng bán hàng trong tiệm sách... Tôi lo rằng con đường lên đây sẽ bị đóng, hoặc là sẽ có những nhóm học sinh ồn ào ghé tham quan. Tôi bắt đầu sợ rằng nơi này sẽ không giống với một nơi mà người bạn đã tưởng tượng, qua sự diễn tả của tôi.
    Và ngày này sang ngày kế, ngay giữa một sự tĩnh lặng ngời sáng, tôi đã tự đẩy mình ra khỏi cái không gian nhiệm mầu ấy, bằng cách sống trong những ảo tưởng của mình về những phản ứng của người bạn, thay vì là có mặt trọn vẹn trong giờ phút hiện tại này. Tôi làm hư hao cõi cực lạc của chính tôi, vì những lo sợ rằng nó sẽ không phải là của anh ta.
    Và lẽ dĩ nhiên, sự đời bao giờ cũng vậy, vào những ngày cuối của tôi sau 2 tuần ở nơi ấy, người bạn gọi lên và hủy bỏ chuyến đi của anh. Và tôi chợt hiểu rằng, những diễn tả của tôi về nơi ấy không hề làm người bạn cảm thấy hạnh phúc mà anh đang có giảm bớt đi, hay anh có một sự thiếu thốn nào, vì anh đã không bao giờ lên tu viện. Nhưng ngược lại, nó đã làm cho hạnh phúc của tôi mất mát khá nhiều.
    Đó chỉ là một ví dụ nhỏ. Nhưng nhờ những điều nhỏ nhặt ấy mà tôi kinh nghiệm được những sự dính mắc rất tức cười của mình. Đa số những lần tôi lo lắng hay bực mình về một buổi hẹn nào đó, thì người ta lại hủy bỏ nó. Đa số khi tôi lo sợ về một việc gì sắp sửa đến, thì nó lại không bao giờ xảy ra. Tôi thấy rằng, thật ra tôi không cần phải thay đổi thế giới này, mà chỉ cần ý thức được ảnh hưởng của tâm ý mình đối với những gì xảy ra mà thôi.
    Tôi không đọc những bản tin dự báo thời tiết, và tôi cũng ít mở máy tính xách tay (laptop) của mình lên. Tôi biết rằng tất cả những bản tin ngắn, kiến thức vụn vặt, trò vui chơi, những học thuyết vĩ đại, và bao nhiêu là những dữ kiện khác...  đang chờ đợi tôi nơi đó. Nhưng chúng không giống như là những gì tôi đã cảm nhận khi còn bé, khi mình háo hức lật những trang từ điển bách khoa hay mở từng tờ sách thơm
    Ngày nay, đối với tôi thì không-biết-gì lại là một trạng thái rất hạnh phúc mà tôi kinh nghiệm được. Cho dù ngày mai này trời sẽ ngập tuyết, hay là một bình minh rực rỡ, mỗi giây phút xảy ra cũng sẽ đều là một sự kiện mới lạ và rất nhiệm mầu. 
    Và bạn biết không, không đọc những tiên đoán thời tiết lại chính thật là một cách chắc chắn nhất để tôi nhận thấy rằng đa số, mặc dù không phải hết tất cả, những ngày sắp tới đều là những ngày nắng đẹp."
LÀM SAO TÁCH RIÊNG ĐƯỢC?
Thật vậy, trong cuộc sống, ta không thể nào biết trước được việc gì sẽ xảy ra, mà chỉ có thể có mặt trong giây phút này và bước tới mà thôi. Tôi nghĩ, ta hãy cứ sống và cảm nhận cho thật trọn vẹn, và mọi sự trong ngày mai sẽ có Pháp bảo hộ cho mình.
    Bây giờ, mỗi khi đi đâu xa tôi vẫn sửa soạn trước, tôi vẫn nhớ mang theo chai dầu và chiếc áo ấm phòng những khi trời trở mưa gió bất thường. Nhưng tôi biết, trong cuộc sống sẽ có những bất ngờ mà dầu ta có chuẩn bị trước bao nhiêu cũng vậy thôi, sẽ có những lúc mà mình không-biết-gì hết, và tôi nhớ trở về với giây phút này để nhờ Phật đi dùm ta, ngồi cho ta, tiếp xử dùm ta…
    Nhưng mà ta biết phải tìm Phật ở đâu để nhờ Ngài bây giờ đây bạn hả? Nhớ đến một bài thơ của Sư cô Hạnh Chiếu,
Đêm tròn một giấc qua,
Dậy thắp hương thất lá,
Quanh bên làn khói tỏa,
Con thỉnh Phật... uống trà.
Trà thất một chung pha,
Con, Phật ở chung nhà,
Làm sao tách riêng được?
Thôi mình uống chung nha.
Phật cười chẳng nói ra,
Con thấm hương đậm đà,
Giờ này ai biết được?
Có con, Phật, chung trà!
    Phật và mình có bao giờ tách riêng ra được đâu mà tìm kiếm, phải không bạn? Đừng để ngày mai làm mất hạnh phúc của ngày hôm nay bạn nhé, vì tôi nghĩ nếu như ta sống  và cảm nhận trọn vẹn, trong bây giờ và ở đây, thì đa số những ngày sắp tới sẽ là những ngày nắng đẹp.

Thứ Năm, 2 tháng 2, 2017

THIÊN TAI ĐỀU DO Ý NIỆM XẤU TẠO THÀNH

                                            Inline image 1

1/12/2016
 
Trong vũ trụ có rất nhiều thế giới và nhiều đẳng cấp. Thế giới của chúng ta là thế giới vật chất, nơi mà bất cứ vật gì cũng có thể nhìn thấy được, cầm được, sờ được và nắm lấy được. Ngoài ra còn có một thế giới khác do ý niệm tạo thành, trong số đó thế giới Atula gần chúng ta nhất. Ðại đa số thời gian, ý niệm của chúng ta đều thấp kém và hung ác, hoặc tốt theo cái gọi là tiêu chuẩn thế tục. Những ý niệm đó sẽ bay đến gần cảnh giới Atula, nơi mà chúng ta gọi là bầu khí quyển.

Cho nên nhiều khi chúng ta mắc phải bệnh tật hay bị viêm nhiễm, hoặc gặp tai nạn nào đó, chiến tranh hay thiên tai, tất cả đều là do ý niệm hung ác của người địa cầu chúng ta mà thành. Chúng ta không nên phàn nàn rằng: Tôi là người tốt như vậy, đã làm việc thiện từ nhỏ, tại sao lại mắc phải bệnh nan y như vậy? Hoặc Quốc gia của chúng ta tốt lắm. Mọi người đều tin tưởng nơi Thượng Ðế và cầu nguyện khắp nơi. Tại sao lại xảy ra thiên tai như vậy? Bất luận chuyện gì xảy ra đều có nguyên nhân cả. Người địa cầu chúng ta hoặc người trong nước của chúng ta đã từng có ác niệm. Tuy rằng ác niệm này chỉ nảy sinh trong chốc lát và chưa biến thành hành động, nhưng lực lượng của ý niệm đó vẫn hiện hữu. Ý lực dường như tự có một sự hiểu biết và thông minh riêng, mà chúng ta gọi là những nguyên tố. Nhưng tư tưởng không có linh hồn, và do đó không có lực lượng của Thượng Ðế. Chúng chỉ có ý thức mà thôi. Kiến thức cũng giống như một máy điện toán, không có linh hồn nhưng có thể tính toán hợp lý.

Thế nhưng những ý niệm hung bạo hoặc không đúng đó còn lợi hại hơn máy điện toán. Chúng ta có thể phá hủy máy điện toán, nhưng tư tưởng hung ác lại rất khó xóa bỏ. Bất luận trải qua bao nhiêu thời gian, chúng vẫn tồn tại, thu thập những ý niệm của từ trường tương tự như chúng, rồi sẽ tìm dịp thả tung năng lực này ra.

Nếu chúng ta ngưng dùng một máy điện toán hay nếu chúng ta đã dùng quá lâu, máy sẽ tự nó hư hỏng, hoặc chúng ta ấn một cái nút nào đó, máy sẽ hư luôn. Tất cả tài liệu lưu trữ tự nhiên sẽ biến mất. Nhưng những tư tưởng hung ác không có cách chi xóa bỏ được, chúng cũng không tự động tan biến. Một khi đã hiện hữu, chúng sẽ hiện hữu và phát triển thành bầu không khí bao quanh chúng ta, địa cầu, quốc gia, làng xóm và thành phố của chúng ta. Rồi chúng trở thành các chứng bệnh, thiên tai hay chiến tranh.
Inline image 2
Bệnh tật là gì? Là bầu không khí đi tìm những tư tưởng tương tự rồi tiến vào từ trường của tư tưởng đó, tức là đồng thanh tương ứng. Từ trường này đợi khi quý vị có một ý niệm nào đó, hoặc tìm những người thường có những ý niệm tương tự đó rồi xâm nhập vào từ trường của họ, bởi vì có một cổng vào. Rất dễ cho hai tư tưởng cùng loại hòa với nhau, xâm nhập vào từ trường của chúng ta, vào trí óc, thần kinh của chúng ta và tiêu hủy sức đề kháng của chúng ta. Rồi chúng ta mắc bệnh ung thư, đau khổ về hệ thần kinh gặp trở ngại, hay một vài chứng bệnh mà không một ai nghe tới bao giờ. Rất có thể rằng những người có ý niệm hung ác phát ra từ trường xấu trong tiền kiếp, từ đó phải trở lại để hấp thụ bầu không khí xấu mà họ đã phát ra trước kia.
Inline image 3
Cho nên chúng ta không nên trách cứ người nào. Chúng ta đã tạo ra mọi sự; tuy nhiên, chúng ta có thể tránh được. Thí dụ, nếu chúng ta giữ gìn thân khẩu ý cho thanh sạch trong suốt 24 tiếng đồng hồ mỗi ngày, thì những từ trường xấu sẽ không có cách nào tiến vào được. Những gì khác tính chất sẽ không thu hút nhau được. Khi có thứ gì khác biệt xâm nhập vào chúng ta liền bị đẩy ra ngoài, giống như dầu và nước không sao mà hòa lẫn với nhau được. Chúng ta là người tu hành, có thể hóa giải được rất nhiều nghiệp chướng. Trong quá khứ có thể là chúng ta có phát ra những tư tưởng hung ác, nhưng hiện tại chúng ta tạo ít đi. Một từ trường nghiệp chướng lẽ ra hoàn toàn xâm nhập vào chúng ta, bây giờ chỉ rỉ vào một chút. Có thể chúng ta sẽ ngứa chỗ này, đau chỗ kia, hay nóng sốt đôi ba ngày, nhưng những thứ này không biến thành ung thư. hay chúng ta có thể gặp một tai nạn nho nhỏ. Có thể xe của chúng ta bị hư hỏng, nhưng chúng ta không chết, mà chỉ bị bầm nhẹ hay bị thương nhẹ.

Cho nên khi còn ở trong cõi ta bà này, chúng ta nên tịnh hóa thân khẩu ý để bảo vệ chính mình. Một khi chúng ta đã thoát khỏi tam giới thì không có vấn đề gì. Sẽ không có bầu không khí hung tàn, không ai có ác niệm, mà chỉ có những người đã thuần khiết mới có thể tới đó được.

Inline image 4
~SMCH~

TIN NHÂN QUẢ LÀ NGƯỜI CÓ TRÍ TUỆ



~ Như Nhiên Thích Tánh Tuệ




Inline image 1


 Những lời chỉ dạy của đức Phật có khả năng chuyển hóa nỗi khổ niềm đau, thành an vui hạnh phúc ngay tại đây và bây giờ bằng sự tin sâu nhân quả, làm lành được hưởng phước, làm ác chịu khổ đau, không ai có quyền ban phước giáng họa, phúc hay họa đều do mình tạo lấy.

Chúng ta tạo nghiệp lành hay dữ, hạt giống lành dữ ấy không bao giờ bị mất, khi hội đủ nhân duyên, ta sẽ thọ nhận tất cả quả khổ vui do mình gây ra. Người biết tu và tin sâu nhân quả sẽ không oán trời trách đất, đổ thừa tại – bị - thì – là, sẵn sàng chịu nhận quả xấu mà không tạo thêm ân oán, hận thù: do đó, nhân quả ác dần hồi dứt sạch.

Con người do tạo nhân quả không đều nên có sự sai biệt rất lớn trong cuộc đời, như giàu nghèo, sang hèn, đẹp xấu, thông minh hay ngu dốt, sống thọ hay chết yểu.

Vậy nhân quả là gì ?Nhân là nguyên nhân, quả là kết quả, như ta trồng dưa được dưa, trồng đậu được đậu. Nhân là mầm, quả là hạt, từ hạt sinh ra mầm, từ mầm phát triển thành cây và từ cây cho ra trái. Nhân quả luôn đan xen, kết nối nhau, nương vào nhau mà hình thành và tương quan mật thiết với nhau.

Đặc tính của nhân quả là do nhiều nhân duyên kết hợp lại mà thành, không có cái gì một nhân mà cho ra kết quả. Mình lấy ví dụ về hạt lúa, người ta hay nói “hạt lúa sinh ra cây lúa”. Đó là lời nói rút gọn; thật ra hạt lúa phải kết hợp nhiều duyên phụ thuộc, như không khí, ánh sáng, đất, nước và sự chăm sóc của con người.

Giáo lý nền tảng của đạo Phật có khả năng chuyển hóa khổ đau thành an vui hạnh phúc, làm lành được hưởng phước, làm ác chịu khổ đau, hay còn gọi là ở hiền gặp lành, gieo gió gặt bão.

Chúng ta tạo nghiệp lành hay dữ, hạt giống lành dữ ấy rơi vào kho ý thức của ta. Đến khi đủ duyên, chúng ta sẽ thọ nhận tất cả các quả khổ vui. Người biết tu sẽ không than oán, hờn trách khi quả khổ đến, mà sẵn sàng thọ nhận và tìm cách chuyển hóa. Do đó, con người khi mới sinh ra đã có sự bất đồng và sai biệt, như giàu nghèo, sang hèn, đẹp xấu, sống thọ, chết yểu, thông minh hay đần độn.

Tuy gieo nhân thì phải gặt quả, nhưng nhân quả không cố định, có thể thay đổi được. Vì vậy, trong thực tế, có người sinh ra trong hoàn cảnh gia đình thiếu thốn, nghèo đói, xấu xí, tàn tật, nhưng họ cố gắng vươn lên, rồi được thành đạt, trở nên giàu có, danh vọng tiếng tăm, có địa vị cao trong xã hội và được mọi người kính trọng.

Khi hiểu được giáo lý nhân quả, chúng ta sẽ sống có trách nhiệm và ý thức được hậu quả xấu gây khổ đau cho người, không ỷ lại hay đổ thừa mọi chuyện xảy ra là do “khi không”, “tự nhiên” mà chính ta phải chịu trách nhiệm đối với mọi hành vi tạo tác của bản thân.

Hiểu và ứng dụng lý nhân quả vào trong đời sống hằng ngày, chúng ta sẽ không đổ thừa do số mệnh định sẵn, hay có sự an bài của đấng tạo hóa nào đó, mà không vươn lên làm mới lại chính mình, thay đổi hoàn cảnh.

Do đó, tin sâu lý nhân quả sẽ giúp chúng ta có cách nhìn thông thoáng hơn, không bị lệ thuộc vào một đấng quyền năng thượng đế mà chính mình là thượng đế của chính mình. Không một ai có quyền ban phước, giáng họa. Mọi sự khổ vui đều do mình tạo lấy và ta có quyền thay đổi hoàn cảnh sự sống tùy theo năng lực và sự tu tập của bản thân.

Bodhgaya Monk

Thứ Tư, 1 tháng 2, 2017

ĐÂU LÀ TÀI SẢN LỚN NHẤT

CỦA CUỘC ĐỜI MỖI CON NGƯỜI? 

~ Như Nhiên Thích Tánh Tuệ

Inline image 1

Ngày nọ có một thanh niên trẻ tuổi cảm thấy bản thân mình là một người vô tích sự, không có gì ngoài hai bàn tay trắng. Anh ta bèn đi đến bờ sông định tự vẫn để chấm dứt cuộc đời mình thì gặp một ông lão cao tuổi, chân đi khập khiễng.
Ông lão hỏi người thanh niên: “Cậu trẻ tuổi như vậy, vì sao lại định phí hoài bản thân mình như thế?”
Thanh niên trẻ tuổi buồn bã nói: “Cháu chỉ có hai bàn tay trắng, cảm thấy cuộc sống không có ý nghĩa gì cả!”
Ông lão bật cười và nói: “Ta sẽ trả 10 vạn đồng để mua một bàn tay của cậu, cậu đồng ý chứ!”
Người thanh niên ngẫm nghĩ một hồi và thấy đề nghị của ông lão kia thật là vô cùng phi lý, cuối cùng cậu nói: “Không có tay, cháu làm sao mà làm được việc gì? Cháu không đồng ý bán được!”
Ông lão lại nói tiếp: “Vậy ta sẽ trả cậu 50 vạn đồng, cậu bán cho ta một chân được không?”
Người thanh niên càng không thể đồng ý, bởi vì anh ta nghĩ rằng, không có chân sẽ không thể đi lại và cuộc sống sẽ trở nên vô cùng khó khăn.
Ông lão nghe xong lại cười ha hả và nói: “Người trẻ tuổi à! Ai nói cậu chỉ có hai bàn tay trắng? Cậu ít nhất có 50 vạn đấy chứ!”
Người thanh niên trẻ tuổi nghe xong liền bừng tỉnh đại ngộ, lập tức vứt bỏ ý định tự tử, bái tạ ông lão mà đi.
SUY NGHIỆM:
- Kỳ thực, ngẫm nghĩ lại, ai trong chúng ta cũng đều vô cùng giàu có!
Người xưa có câu “thân người khó được”, cho nên, thân thể là quý nhất. Việc chúng ta có một thân thể chính là một tài phú, đây là điều quan trọng nhất. Người xưa còn nói, có sức khỏe là có tất cả bao gồm tiền tài và địa vị. Nếu không có sức khỏe thì hết thảy những điều khác chỉ là con số không. Cho nên, cha mẹ sinh ra cho ta một thân thể khỏe mạnh thì hãy biết trân quý.
Có người cảm thấy mình chỉ hạnh phúc khi kiếm thật nhiều tiền, có người lại thấy mình có nhà lầu, xe hơi, vợ đẹp, con ngoan là hạnh phúc, có người lại cho rằng mình phải làm nguyên thủ quốc gia mới là hạnh phúc. Nhưng cũng có người lại cho hạnh phúc là điều gì đó rất bình thường: được ăn một bữa cơm no, được đến trường, được có quần áo mặc… Hoặc với một tử tù, hạnh phúc là khi được giảm án còn chung thân và biết rằng ngày mai mình vẫn còn được sống, chỉ thế thôi là đủ. Thế nhưng, hạnh phúc hôm nay của một người là được có chiếc xe đạp nhưng ngày mai đây hạnh phúc đối với họ phải là chiếc xe hơi. Vậy rõ ràng, bản chất của hạnh phúc cũng vô thường, giả tạm như chính con người chúng ta vậy. Thế nhưng, ai cũng khát cầu và chạy đi tìm cái “chuẩn” hạnh phúc của riêng mình, để rồi thấy thêm mệt mỏi bởi những ước muốn ấy không thành hiện thực. Vậy hạnh phúc trước hết là những điều như thế nào.
Chúng ta hay cho rằng mình khổ đau và kém may mắn vì chúng ta luôn tham lam và không biết thế nào là đủ cả. Người có lòng tham cầu càng nhiều thì nỗi khổ càng lớn. Con người cứ nhìn cuộc sống này bằng ánh mắt bi quan, tiêu cực mà không nhìn lại những gì mà chúng ta đang có.
Nếu ta có đầy đủ mắt, tai, mũi, lưỡi, tay chân, chúng ta đã hạnh phúc hơn biết bao người đang bị thiếu khuyết.
Chúng ta có chén cơm ăn, manh áo ấm để mặc là đã hạnh phúc hơn biết bao nhiêu người rồi. Tôi có đọc một bài viết quan niệm về cuộc sống rất lý thú như sau:
“Nếu buổi sáng bạn thức dậy và thấy mình vẫn mạnh khỏe mà không bị ốm… bạn đang hạnh phúc hơn hàng triệu người không thể sống qua tuần này. Nếu bạn chưa bao giờ bị bỏ tù, chưa bao giờ có cảm giác bị bỏ đói, bạn vẫn còn may mắn hơn 500 triệu người trên thế giới.
Chúng ta còn có một gia đình ấm áp luôn dõi theo bên cạnh mình, đó cũng chính là sự giàu có. Bất luận là gia đình có điều kiện hay không có điều kiện thì đó vẫn là tổ ấm của mỗi người. Sự ấm áp của gia đình không thể nào lấy tiền bạc, nhà cửa ra để đong đếm mà nó nằm ở sự vui vẻ, hòa thuận của các thành viên gia đình.
Những lúc cảm thấy phiền não, suy sụp, buồn chán, hãy nghĩ bạn vẫn còn có những người bạn tốt luôn ở bên cạnh đấy thôi. Chẳng phải chúng ta thực sự rất giàu có đó sao?
Vì sao chúng ta thường cảm thấy mệt mỏi và sống không vui vẻ? Đó là vì chúng ta có quá nhiều ham muốn, hy vọng quá cao, yêu cầu quá mức và không biết quý trọng những gì bản thân đang có mà lại hy vọng vào những thứ mình không thể có được.
Nếu chúng ta chưa mua nổi một căn nhà lớn, chúng ta có thể mua một căn nhà nhỏ với chiếc giường mình yêu thích. Nếu chưa có tiền mua đồ hàng hiệu thì có thể mua trước một chiếc áo mình thích. Nếu không có thời gian đi du lịch, đến những nơi mình yêu thích, bạn có thể tận hưởng không gian, phong cảnh nơi mình đang sống,;…
Chúng đều có thể đem lại cho chúng ta niềm vui và sự kinh ngạc.
Người hiểu và biết quý trọng những gì bản thân đang có mới là người thực sự có trí tuệ. Người biết đủ thường là người sống vui vẻ, hạnh phúc. Và nếu biết rằng bản thân không thể làm được gì để thay đổi mọi thứ thì đừng cố chấp nữa mà hãy tiếp nhận nó, và làm cho nó tốt đẹp hơn, ‘thuận theo tự nhiên’ mà sống thì cuộc sống mới tự tại, thoải mái.
Namo Buddhaya
__(())__