Thứ Ba, 17 tháng 3, 2026

NỘI LOẠN


Bốn giai đoạn: “Sanh-Trụ- Hoại -  Diệt” trong cõi vô thường;

 Chả ai lạ lúc Phật giáo hưng thịnh, từ vua quan đến thứ dân một lòng quy ngưỡng, từng xem đạo Phật là quốc giáo. Thậm chí một phần trong xã hội xuất gia làm Tăng, đến độ nhà vua phải làm cuộc khảo thí để thanh lọc!

Bất cứ tổ chức nào, Tôn giáo nào, xã hội nào bên cạnh những ưu việt, vẫn có những thành phần nhũng nhiễu đi lệch hướng.

Ngay trong một cơ thể khỏe mạnh, vẫn có những vi khuẩn tiềm ẩn chờ lúc phát tác khi cơ thể suy vi. Đó là quy luật tốt xấu, thịnh suy luôn có mặt.

Ngày nay, xã hội được biết những cộm cán bất thường nhờ vào phương tiện truyền thông, cộng đồng mạng, trong những bất thường đó là nhân sự trong một tổ chức.

Những năm gần đây, không rõ luồng gió độc nào mà những bất toàn trong PGVN đều được truyền thông mạng quan tâm chiếu cố: không chỉ những thành phần thiếu hiểu biết, ngay những vị mang đầy học hàm,học vị, từng là giảng viên Đại học, có uy tín …đều thể hiện những thái cách, phát ngôn, hành hoạt gây phản cảm.Dĩ nhiên những phản ánh đó chưa hẳn đã đúng 100%, lại là những phản ánh gây tác động phản cảm,dẫn dư luận vào chiều hướng mất thiện cảm đối với tập thể Phật giáo.

Bên ngoài soi kỷ vào vùng tăm tối từng vị đã đành, ngay trong nội tình Phật giáo, những nhóm, tập thể lại chống đối giáo lý truyền thống trên ngàn năm trong dân tộc như đạo Phật.

Có người trong hội nhóm giải thích “THÍCH CA VĂN” là người thích nghe ca hát, nhóm này mang danh là trí thức học Phật ngoài tổ chức GHPGVN hiện nay.

Một nhóm do thầy Mật Hạnh, thuộc hệ phái chống Đại thừa của HT Thông Lạc, thuộc Tu viện Chơn Như, sau khi bị Giáo hội Tây Ninh cấm giảng hai năm do thầy Mật Hạnh đả kích đập phá tượng Phật, nhóm tín đồ phía Bắc của thầy lớn tiếng “TOÀN DÂN ĐOÀN KẾT BÀI TRỪ MÊ TÍN DỊ ĐOAN. DI ĐÀ DI LẶC KHÔNG CÓ THẬT, QUYẾT TÂM TỪ BỎ. QUYÊT TÂM, QUYẾT TÂM”.  ( đúng là phong cách biểu tình chống đối ngoài đời, không  mang tính đạo đức Tôn giáo)

Trên tinh thần kêu gọi đoàn kết Tôn giáo hiện nay, xã hội rất cần đến Tôn giáo, nhưng trong nội tình Tôn giáo chống phá lẫn nhau lại là nguy hại cho xã hội.

Theo luật pháp hiện hành, mọi người có quyền tin và và không tin theo một Tôn giáo. Đạo thờ Mẫu được xem là “văn hóa truyền thống của dân tộc”; ngoài ra những Thần quyền khác vẫn tồn tại mà luật pháp không cấm, thế thì đạo Phật, gồm cả Phật giáo Nguyên thủy hay Phật giáo Phát triển, đều tồn tại trên đất nước, được quần chúng  chấp nhận, nhà nước không cấm, hà cớ cho là mê tín dị đoan. Cá nhân có thể không chấp nhận nhưng cả một tập thể hô hào đả kích như thế phải chăng đất nước này  đã có một tổ chức “vô pháp vô Thiên”?

Theo các nhà nghiên cứu sử Tôn giáo, xác nhận Phật giáo Phát triển (còn gọi là Đại thừa) sau Phật hàng trăm năm, do các Tổ sư chứng đắc triển khai  từ Phật giáo Nguyên thủy với tầm nhìn triết lý uyên thâm như kinh Hoa Nghiêm, Lăng Nghiêm, Pháp  Hoa, Bát Nhã…

Với tinh thần Phật giáo, thế gian pháp tức Phật pháp, bất cứ pháp nào có khả năng đưa con người thoát khỏi sanh tử, cho dù không do Phật nói, vẫn là có giá trị như một chánh pháp, không xem là mê tín dị đoan.

Tóm lại, bất cứ pháp nào không ra ngoài tinh thần “Tam pháp ấn” đều là Phật pháp.

Trở lại pháp môn Tịnh độ, bao nhiêu thế hệ đã từng có hành giả nhiếp tâm hướng thiện, hành thiện, cho dù không giải thoát tuyệt đối, vẫn làm người tốt trong xã hội, không sát sanh, trộm cắp…Những mẫu người tốt như thế xuất  thân từ Tịnh độ là mê tín dị đoan???

Căn tánh nghiệp thức chúng sanh không đồng , tất phải có pháp không đồng để nhiếp hóa. Có bao nhiêu người căn cơ cao để tu Thiền? Phần lớn chúng sanh không thể tu Thiền, chả lẽ đức Phật ra đời  chỉ giúp số ít có căn cơ cao ?

Người đứng góc độ này đánh giá góc độ khác cho là tà giáo, dị đoan, mê tín, đó là “biên kiến, tà kiến, kiến thủ..”- không đúng tinh thần tu giải thoát của đạo Phật. Đã nhận định lệch lạc thì vấn đề tu cũng đi vào con đường lệch lạc “nhất thết duy tâm tạo”! trí hiểu biết cạn cợt, chấp cái hiểu biết nông cạn của mình mà cho là những vị đó không có thật, là mê tín, chính tâm mình không thật, tâm mình còn mê tín chứ ngoại vật không có gì mê tín (theo duy thức – Tâm dẫn đầu các pháp).

Chuyện Tô Đông Pha hỏi Phật Ấn: Tôi ngồi Thiền giống Phật không? Phật Ấn trả lời: giống. 

Phật Ấn hỏi Tô Đông Pha ông thấy tôi ngồi thế nào? Tô Đông Pha  nói: ông ngồi giống đống phân bò!

Tô Đông Pha đem chuyện đối đáp này kể lại cho người em gái một cách tự hào đã thắng Phật Ấn, cô em cười nói: anh đã thua chứ thắng chỗ nào. Tâm anh thế nào mới thấy người ta như thế đó!

Di Đà, Di Lạc.. hay bất cứ hình tượng Thánh thiện nào cũng là biểu tượng của tâm thức hiển lộ..Di Lạc biểu tượng tâm hoan hỷ bao dung; Di Đà là ánh sáng tâm thức vô tận; Quán Âm là hạnh lắng nghe sự đau khổ của chúng sanh và tự lắng nghe tục tâm cùng thánh tính của mình để chuyển hóa tâm thức.Địa Tạng là công hạnh vào địa ngục tâm phàm để tự chuyển  hóa bản thân. Do đó có đại nguyện:”Địa ngục vị không thệ bất thành Phật đạo”. Nếu sự  thực là địa ngục vô tận thì sẽ có một Địa Tạng vĩnh viễn không bao giờ thành Phật vì chúng sanh luôn tồn tại trong địa ngục. Vô lượng danh hiệu chư Phật và Bồ tát trong kinh điển “Phát triển” đều biểu thị công hạnh của mỗi vị. Do đó, theo tinh thần Phật giáo Phát triển, dụng tướng hiển tánh, tất cả đều là phương tiện, mọi phương tiện đều là pháp tu.

                                                     ***

Tóm lại, thịnh suy là chuyện tất yếu trong cuộc sống; cực thịnh tất phải suy (cùng tất biến, biến tất thông). PGVN ngày nay cực thinh ?( chưa hẳn có tu sỹ và chùa nhiều là thịnh) Thành đến trụ, trong  trụ mang mầm móng hoại để đi đến diệt; tùy theo tầm vóc của một tổ chức mà trãi qua từng giai đoạn nhanh hay chậm. PGVN ngày nay trong giai đoạn trụ, tất nhiên mầm móng hoại không tránh khỏi những hiện tượng bất toàn, tuy chỉ vài cá nhân bị xăm soi nhưng không tránh khỏi tai tiếng trong một tập thể, đó là “ngoại công”, chỉ có “nội kích” chống phá giáo lý  lẫn nhau mới là điều Giáo hội không thể làm ngơ.

Đã từng có bao nhiêu văn bản từ Trung ương đưa ra, có lúc bị phản ứng ngược như hiện tượng sư Minh Tuệ, có lúc giáo lệnh  bị xem thường không chấp hành như vụ cấm giảng, cấm tụ tập sinh hoạt tại Thiền tôn Phật Quang, Mật Hạnh của tu viện Chơn Như…tổ chức sinh hoạt xuyên tạc giáo lý Phật giáo như nhóm “nhân dân làm chủ” mà Giáo hội vẫn bất lực, thì nói gì một số tu sĩ các địa phương vượt ngoài Tăng phong đạo cách tạo tai tiếng không ít! Giáo hội đã bất lực???

Giáo luật, Giám luật, Tăng sự,Pháp chế.. –chỉ để trang trí cho một tổ chức, hiệu quả chưa hề phát huy,

Ngay cả đại diện cho một tổ chức để phát ngôn mà bất cứ tổ chức nào cũng phải có, GHPGVN ai đủ tư cách phát ngôn,ứng phó trước hiện tượng bát nháo hiện nay, vì vậy NỘI LOẠN tất phải xảy ra

MINH MẪN

18/3/26

 

 

Thứ Bảy, 14 tháng 3, 2026

ÂN SƯ TRI KÍNH

 

  


Thế là đã 6 năm trôi nhanh như tảng mây hòa nhập vào không gian vô tận.

6 năm là thời gian chớp nhoáng như ánh xẹt giữa bầu trời tối tăm.

Như có như không trong cõi mộng”Đông thùy”.

Từ đâu đến giữa nhân sinh trùng khởi; hiện thân “-Vô úy” vây bủa giữa vô vàn chướng duyên.

Lúc đến nơi đây có mang theo hạnh nguyện? sao ra đi chưa sạch nỗi muộn phiền!

Thái Bình xưa lòng non dạ trẻ đã gánh bao cơ cực; -vượt nghìn trùng  sình lầy lội cõng người anh bệnh hoạn giữa lúc đói kém phủ trùm  miền Bắc. Mái đầu xanh chứng kiến cộng nghiệp chuyển xoay.,trôi giạt về Nam nặng gánh lịch sử-trên đôi vai gầy.

Đấng trượng phu không làm thân tre trúc, thẳng  một đường  vững chắc giữa bảo tố phong ba!

Thuở xưa bôn ba nơi xứ lạ, một thời nổi trôi mênh mông nổi trôi tô đắp nên  lộ thần uyên bác. Trên bục giảng, sinh viên lọt giữa ngẩn ngơ trong biển kiến thức vô bờ. Tính hài hước như đùa như thật gắn kết thâm tình khó phân giữa người nghe  người giảng.

Nghiêm nghị, sạch trong như  pha lê tỏa sắc rọi soi bao góc khuất bợn nhơ của giáo đoàn.

Biến động nhấn chìm bao yếu đuối giữa bể khơi cuộc sống, một thân vững chèo lèo lái gian truân bao đồng đội thối thoát, yểm ly

Bao năm gian khó vẫn xây nên nền tảng pháp tạng uyên thâm.Một đời lãnh đạo, một đời rao giảng, một đời phiên dịch lắm dấu ấn văn chương ẩn tích.

Giữa chốn lao cung vẫn đóng góp không ngừng ,lịch sử “Phật Quang Đại Từ Điển” để đời. Không tài liệu tra cứu,không tư liệu hỗ trợ, kiến thức xa xưa vượt khó đã hoàn thành một công trình vĩ đại; chẳng những một lần, làm lại từ đầu khi thành phẩm bị truy thu nơi “cư trú chỉ định”.

Thanh Minh Thiền viện miền Nam, tiếp tục cần  phiên dịch ghi chú hoàn thành một  tổ ong mật ngàn đời để lại dịch phẩm Đại từ điển lần hai cho bao thế hệ trân trọng học tập; đó là bảo tháp Xá lợi văn học, văn hóa của Phật giáo hiện đại.

Ôi vô thường  không của riêng ai. Khi màn dêm đời người khép lai , đôi mắt nhạt dần trần cảnh xôn xao.

                                               **-*

Đi về đâu Ngọn lửa vô tri lặng lẽ đem hình hài Người đến nơi tịch diệt! Trong không gian giao cảm vẫn tồn tại những năng lượng từ hòa, vẫn nhớ, vẫn thương, vẫn kính, vẫn in vết hằn trong sử sách, trong lối sống đa chiều! Bao con tim cùng nhịp đập giữa ngấn lệ trào dâng.

Ôi thế sự chỉ là luân lưu diễn xuất trên màn ảnh mộng ảo; kiếp trần là đại mộng chờ bùng vỡ cô đơn. Vâng, chỉ có cô đơn tuyệt hảo mới bước chân vào  cảnh giới tuệ minh miên viễn.

Đeo mang  lắm hành trang nghiệp vận, trách nhiệm là cơn say trong giấc mộng không tên. Luyến tiếc, kính thương cũng là hương thơm trên đóa hoa vô thường, khắc sâu thêm vào tàng thức trong không gian muôn sắc.

Đã có bao chân sư đạo cả đi vào  lịch sử không tên, chiến binh tiếp người trước gục ngã như dòng cuộn ba đào chỉ vì lý tưởng hư danh.

Êm ả, dịu dàng  thấm sâu tâm cảm cũng là bọt bèo gợn sóng trùng dương. Sương tan trên ngọn cây đọt cỏ trùng trùng nghiệp thức  lộ rõ bốc hơi vào ảo mộng trần đời.

Đầm lầy nước đọng nở sen tinh khiết, hiển thị mối tương quan “-nhất –đa –tương dung”, cũng chỉ lục trần tạo nên danh sắc.

Giao động, phải trái là lớp áo nhất thời, thế nhân cười khóc làm màn diễn xuất trên sân khấu đau thương.Còn lại gì sau màn nhung cháy tan bởi lửa trần trân tráo.

Nương vào quá khứ tưởng chừng thương cảm, xét đến tương lai  chỉ một nắm tro tàn. Ôi miên viễn tiễn Người xa trần thế, để hôm nay:

Thấp thoáng y vàng, áo lam đủ sắc màu  trong khuôn viên Từ Hiếu tìm về quá khứ một gương mặt thân thương thuở nọ, hay cũng chỉ để thăng hoa nét đẹp xôn xao!

Cái thời mà lẫn lộn vàng thau, chim  lựa hạt vẫn khó phân tro trấu.Từ tầng không cuồng nộ sấm chớp lại ngỡ trời chuyển trái mùa, không gian ngột ngạt tưởng chừng thời tiết giao chuyển!

Ẩn hiện lai căn phòng hẹp đôi mi khép nhẹ, gương mặt buồn còn vương vấn đạo nghiệp chưa tròn.

Hiện hữu tàn nhẫn trân tráo tiễn  Người vào chốn vô sanh pháp giới.

Ôi kiếp người! Trần gian được mấy ai không gieo vào chủng tử nghiệp thức; nhưng hôm nay, Pháp tử thành kính nghiêng mình trước tôn nhan ân sư một thuở, cho dù  tục tánh vẫn không tránh khỏi từng mang phàm xác, -một xác phàm mở nhạt trước hào quang uy đức của một Thượng nhân vô úy tôn kính vô ngần.

Kính bái ân sư.

 

MINH MẪN

GIỖ NĂM THỨ SÁU NGƯỜI NHẸ GÓT VỀ TÂY

29/01/BÍNH NGỌ 17/3/26

Kỷ niệm năm thứ 6 Ân- sư  viên tịch