Thứ Hai, 23 tháng 2, 2026

CUỘC GỌI ĐẦU XUÂN


Ba ngày Xuân “cửa đóng then cài”, song cửa phủ tấm vải vàng, ai đến cũng ngỡ chủ nhà đi vắng.

Đầu năm, nhiều đoàn tổ chức đi lễ chùa là một thông lệ tốt và cũng là nét đẹp văn hóa tín ngưỡng của dân ta.

Năm nay cũng như những năm qua, đoàn viếng các chùa đều là nơi mình hướng dẫn do sự quen biết, tuy năm nay không có mặt,  anh Hưng trưởng đoàn  theo đó  như tiếp dấu chân xưa, đưa đoàn thăm viếng những thắng cảnh  mỗi năm mang hương sắc đầu Xuân mỗi khác, người du Xuân như chìm vào lạc cảnh!

Sắc hoa, tiểu cảnh mỗi nơi đều là những ấn tượng  kết hợp áo dài nhiều màu trong đoàn trở thành lễ hội truyền thống, biểu hiện một đất nước thanh bình và phát triển.

Đi cùng đoàn cũng chỉ vài chuyến, nhưng tình cảm đối với đoàn thật sâu đậm. Chị Lan đã kết nối lại mình với đoàn khi mình rời khỏi, chị Hạnh đã quan tâm thăm hỏi, muốn mình tiếp tục hành trình cùng đoàn những chuyến sau này, Nhi và bao nhiêu người mãi nhắc tên khi mình vắng mặt trong những chuyến đi.

Thời gian và cuộc sống mãi bềnh bồng trôi nhanh, tình cảm trong đoàn cứ  lội ngược như đặc tính của loài cá trở về nơi sinh sản.

Đối với nhà Phật tất cả đều vô thường. Vật chất vô thường, tình cảm cũng phải vô thường, nhưng thời gian chưa lâu đâu dễ xóa nhòa khi một linh hồn  tĩnh lặng nơi am vắng.

Làm sao quên được lúc lâm nạn, đoàn chung tay hỗ trợ cho mình vượt qua nguy khốn; điện thoại nào thỉnh thoảng reo vang để nhắc nhở mình giữ ấm cơ thể lúc về khuya…

Một góc riêng hiu quạnh đơn độc, làm sao không theo dõi bước chân của đoàn vui Xuân nơi cửa Phật; bổng chốc, điện reo của chị Lan chúc Tết, rồi chị Dung và Nhi, những chị em quan tâm đều lên tiếng chung một đường dây, lòng nghe ấm lạ!

Không gian đầu năm, khắp ba miền đều nhộn nhã vui Xuân, trên tầng cao sao khỏi phản chiếu hình ảnh của trần thế nhiều tấm lòng thánh thiện. Bởi trần gian vẫn là hình ảnh không gian đa chiều rọi chiếu, đan xen.Một góc nào đó trong mênh mông, có chăng tồn tại một dấu vết tình cảm dành cho nhau,  đã có chút quan tâm như vết loan trên mặt nước yên tĩnh!

Chúc đoàn trường lưu hạnh phúc sau mùa du Xuân, đem phước báu chan hòa trong gia đình sớm nở hoa hạnh phúc.

 

                                 SẮC  XUÂN

HOA -SẮC BƯỚM, LỤA LÀ THƠM TÀ ÁO

NÂNG GÓT XUÂN NGẦN NGẠI ĐỘNG THIỀN MÔN

BẠC THỜI GIAN PHA NHẸ NÉT XUÂN SANG

DƯ ÂM THUỞ PHÂN ĐÔI VỀ LỐI RẺ

TÓC MÂY THOẢNG CHỢT XÔN XAO BÓNG CŨ

GỢN ÂM VANG HOA LẢ GIỌNG ƯU PHIỀN

SÓNG GIAO TỪ NƠI ĐÂU  MÙA THƯƠNG QUÝ

NGỌT  LỜI XƯA THẤM ĐẬM NGHĨA TÌNH THÂM

 

MINH MẪN MỒNG 6 TẾT BÍNH NGỌ

(Nhân cuộc gọi từ xa)

TỐNG CỰU NGHINH TÂN

 


 TẤT NIÊN MÃN, TÂN NIÊN KHAI

CHUNG VUI MẤY ĐỘ, XUÂN CÀI HOA RÂM

NGỌT BÁNH MỨT, CHẶT TÌNH THÂM

ĐẸP NỀN THƯ PGASP, THƠM MÂM HƯƠNG TRÀ

CHUNG VUI ĐẾM NỤ XUÂN QUA

ĐIỂM THÊM SỢI BẠC THIẾT THA PHẬN MÌNH

CHIA VUI NHẠT THUỞ  BÌNH MINH

TÀ HUY MỜ  NHẠT MẮT CHÌM NÉT XUÂN

 

MINH  MẪN MỒNG 4 TẾT BÍNHH NGỌ

Thứ Tư, 18 tháng 2, 2026

CUỐI NĂM LẠI MẤT CÁI QUẦN

 

 

Mọi chuyện cứ nghe như hài,thật ra cuộc sống không thiếu chuyện hài; Cái hài không chỉ là việc mất mát, mất mát vẫn là chuyện thường xuyên trong cuộc sống.

Thiếu cái quần cũng chả là gì trong thời buổi cà khối đồ từ thiện đem lên vùng cao, vùng cứu trợ chẳng ai muốn nhận.

Thời buổi mà xã hội được phát tem phiếu, mỗi người chỉ được mua vài mét vải, đủ may cái áo thì thiếu cái quần.

Chuyện cổ tích xa xưa, hai vợ chồng quá nghèo chỉ có một cái khố, ai đi ra đường thì người ở nhà khỏi xài khố.

Một số đồng bào sắc tộc vùng sâu, họ chỉ che bằng tấm lá khi đi rừng.

Chuyện hài Phi Nhung diễn chung với nghệ sỹ Nam, vội vã thế nào khi bố gọi, lại mặc nhầm chếc quần của bạn…

Em bé ngày nay còn phải có tấm tả (bĩm) để che của quý thì đối với người lớn cái quần trở thành một mode thời trang nhiều kiểu cho tương thích với tấm áo và dáng người. Nó không còn vấn đề cần phải có mà còn cần phải đẹp, kiểu dáng, màu sắc…

Trừ trường hợp đặc biệt không cần đến cái quần khi bệnh nhân  phẩu thuật phần dưới. Chợt nhớ,ông bạn già vừa tạ thế vào mùa ông Táo chầu Trời, trước đó mấy tuần nằm bệnh viện, vào thăm, niềm xót xa nhìn toàn thân bất động; ăn và thở bằng ống, người nhợt nhạt, nhìn gương mặt hốc hác xanh xao, giờ nghĩ lại, chắc lúc ấy cũng không xài quần khi dây nhợ phủ khắp toàn thân!

Ừ, ông Táo chầu Trời cũng không nghe nhân gian đặt vấn đề Táo quân sử dụng quần thế nào. Thị Nở hình như chỉ mặc váy.

.

                                               ***

Từ lúc xuất gia, hầu hết áo quần do quý thầy thải ra, do mạnh thường quân mua tặng. Bộ đồ nâu vải nhún tuy cũ,  áo có vài lỗ nhang cháy thủng,được một vị không còn tu,biếu tặng, mặc vừa vặn hơn bộ đồ một ông thầy to con bụng phệ như Thổ địa cho, khi mặc vào có lẽ khỏi mặc quần.Túi áo sệ tận đầu gối, mặc vào cứ như nụ nấm di động, vậy mà vẫn thoải mái vô tư trình làng khắp nơi.

Sau ngày dự tang ông bạn già, hai bộ đồ đem giặt phơi sau hè, hai bên tường nhà hàng xóm cao ngất nghểu, chừa khoản trống phơi đồ và vài cây linh tinh cho mát mãnh đất khô cằn. Một chút nắng đủ hong khô vải vóc  áo.quần..

Trời không còn  nắng cũng là lúc không còn quần đã phơi, cầm trên tay ba cái còn lại mãi ngẩn ngơ suy nghĩ; quẩn quanh nhìn tìm tứ phía xem –có rơi rớt, gió tung. Vuông đất chỉ cần hai bước sải chân , thế mà dấu tích chiếc quần vẫn bặt tăm âm tích. Mất một cách vô lý, ai vào sao -không lấy gì đáng giá mà chỉ lấy chiếc quần! vào ngõ nào?

Nhiều ngày suy diễn vẫn chưa tìm được câu giải đáp, không tiếc vì chiếc quần mà tiếc cho giải đáp không thông.

                                          ***

Các sư Nam Tông, Khất sĩ cũng chỉ xài váy thay quần. Thế thì có gì quan trọng khi không có quần! Hình như trên thế gian không thiếu chuyện nói về chiếc quần;khi chiếc quần trở thành vấn đề không thể thiếu đối với xã hội thoát khỏi thời kỳ ăn lông ở lỗ, thì chiếc quần trở thành vấn đề khi có chuyện không may.

Cuối năm lại mất chiếc quần trở nên kỳ bí; huyền thoại chăng ai đó cần kỷ niệm ? bài thơ “Tát nước đầu đình”  bỏ quên chiếc áo trên cành hoa sen là do vô tình quên chứ không phải bị mất, mà nếu mất thì chỉ mất áo chứ không mất quần một cách bí ẩn vào dịp cận Tết.

Ngẫm lại cuộc đời sao gặp lắm bi tráng ngoài ý muốn!

 

MINH MẪN

MỒNG 2 tẾT  Bính Ngọ (18/2/26)

Thứ Hai, 16 tháng 2, 2026

CẢM TÁC CUỐI NĂM



Cứ nghĩ sống một mình chắc thong dong nhìn xã hội rộn ràng tất bật lo Tết, nhưng chính một mình càng vật vả, làm vệ sinh chăn màn,lau dọn nhà cửa, vô vàn mọi thứ không tên khó mà kể hết nhỡ cậu ấm phương xa mỗi khi cật vấn.

Dù tay chân không ngơi, nhưng trong tầm vẫn thiếu cái hồn, nhất là cái hồn vừa ra đi như nhắc nhở lúc nào đó mình cũng sẽ là lữ khách chuẩn bị sân ga sắp đến.

Chả biết từ lúc nào những ông bạn già kết nghĩa thắm tình như đôi cánh nâng cao cuộc sống.Có lẽ nếu không có lòng từ của nhà Phật thì khó kết giao với những mãnh đời hy sinh cho xã hội.

Trong những chuyến từ thiện các tình miền Tây Nam bộ,anh Tư Mắt kính tuy lớn tuổi, không ngày nào vắng mặt trên những nẻo đường trợ giúp dân nghèo.Từng mái tole che mưa tránh nắng, từng đường quê bồi đắp cêment, các bếp cơm từ thiện…Có lẽ anh Tư Mắt Kính là người ngồi xe nhiều hơn đi bộ.

Có người hỏi chắc gia đình anh Tư giàu lắm! Vâng, anh Tư giàu hơn người vô gia cư. Đám con cái đều đi làm mướn quanh năm mà vào mùa dịch phải nhận từng phần quà từ thiện.

Lúc chín giờ đêm, tôi và anh TƯ vừa từ An Giang về đến Thành phố, cuộc điện thoại của cô Hồng nhà dưỡng lão bên Nhơn Trạch báo tin bà nhà tôi đã ra đi. Sáng hôm sau, anh Tư và đồng đạo thuê xe đến để tiễn biệt một sinh mệnh có nhà, có con, có chồng mà lúc nhắm mắt như người cô độc.

Anh Tư và đồng đạo lo ma chay tuần thất khá chu đáo, ân nghĩa này thật khó quên.Mùa dịch, tuy anh Tư không là nạn nhân của Covid, nhưng không bạn đạo nào đến tiễn đưa giữa cao trào.

Ăn uống thất thường, anh Tư ngã bệnh, xuất huyết bao tử, không ai chăm nên áo quần không tương xứng với bộ da bọc xương. Người còn lại hụt hẫng như bầu trời thiếu sao, những chuyến từ thiện vắng bóng mà người dân miền Tây trông chờ như người thân của dân nghèo.

Cũng từ anh Tư Mắt Kính, xuôi về Cái Bè, lại thâm nhiễm tình nghĩa với anh Tư Tây tự bao giờ. Ba người kết nghĩa tương giao.Sau khi cội già ngã bóng,anh Tư Tây tha thiết người còn lại xem như người em nhỏ tuổi trong ba người, về sống với nhau. Tuy không có giấy tờ tùy thân, anh Tư Tây vẫn cam đoan bảo lãnh từ lúc sống đến khi ra đi đúng theo thủ tục pháp lý, nhưng người muốn bảo lãnh lại ra đi trước.Thương thì thương, nhưng mỗi người có một gia cảnh. Vẫn liên lạc nhau mỗi ngày; trao đổi đạo lý mà trình độ Tây học thuở xưa anh Tư thường muốn tìm hiểu căn kẽ

Anh vui tính và nhân hậu,còn biết làm thơ, thích chụp ảnh bằng điện thoại. Hai ông bà thuở xua là đệ tử của một Hòa thượng có tiếng ở miền Nam. Sống trong vùng Phật giáo Hòa Hảo, anh hòa nhập làm phòng thuốc từ thiện, hiến đất làm chùa lập Ban Trị Sự PGHH xã Mỹ Lương.Từ chính quyền đến người dân địa phương đều kính nể.

Sau vườn làm sân phơi thuốc có mái che và sàn phơi thuốc cao khỏi mặt đất, rất vệ sinh.Đội ngũ tầm dược dồn về đây, sau khi phơi khô, cung cấp cho các phòng thuốc từ thiện.Anh không có con trai,những người con gái theo gương cha đều biết lo nghĩ cho người khác.

***-

Thân xưa nay nhúm tro tàn

Nghĩa tình còn lại vô vàn tiếc thương

Đời người là một tấm gương

Soi người rồi lại vấn vươn phận mình

Đàn anh hai nẻo vô tình

Mai sau còn lại bóng hình bên nhau.

 

MINH MẪN

29 tháng chạp Ất Tỵ 16/02/26